Bạn trai tôi là người săn yêu ma/Chapter 3: Vong nhi.Chapter 3: Vong nhi.
20px

Sáng hôm sau tôi đến trường với tâm trạng vô cùng thoải mái, nhớ lại những chuyện hôm qua tôi vẫn có chút sợ nhưng được anh Thanh cõng về và nhận được lời chúc ngủ ngon tôi lại cảm thấy rất vui.

Bước đến lớp với tâm trạng thoải mái tôi vẫy tay chào tất cả mọi người, nhưng đến khi bước đến gần chỗ Nhi tôi thấy cô ấy vô cùng khó chịu nên tôi cũng im lặng mà về chỗ của mình.

- Này, mày có hóng hớt được vụ mới ở lớp mình chưa?

Ngọc bước đến thì thầm vào tai tôi, tôi nhìn nó lắc đầu ra hiệu mình không biết chuyện gì cả.

- Tao kể cho, nghe nói cái Nhi lớp mình nó mới phá thai đấy!

- Phá thai á, nó có thai à, của ai thế?

- Nghe bảo của anh nào đấy năm hai, làm nó có thai nhưng không muốn chịu trách nhiệm!

Tôi nhìn về phía cái Nhi trông nó vô cùng khó chịu nhưng mặt của nó nhìn vô cùng hốc hác, hai quầng thâm mắt hiện rõ, tôi thấy vậy nên cũng không dám đến gần nó để hỏi.

Tin đồn lan truyền rất nhanh chẳng mấy chốc mà cả khối tôi đã biết việc nó mang thai, tuy vậy Nhi nổi tiếng là nóng tính nên cũng không có ai dám trêu hay cười cợt nó. Mọi người chỉ nhìn nó với ánh mắt đánh giá, một số người thì đoán già đoán non xem người làm nó có bầu là ai.

Buổi trưa hết tiết tôi định đi mua đồ về nấu cơm vừa bước đến cổng một số đứa bạn của tôi chạy về phía tôi và hỏi:

- Ai thế Linh?

- Bạn trai mày à?

- Sao không nói cho bạn biết thế?

Tôi nhìn theo hướng bạn tôi chỉ nhận ra đó chính là anh Thanh, anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng với quần âu đen đang đứng ở cổng trường tôi.

- Sao anh lại ở đây?

- Anh có chuyện muốn nói, ra quán cà phê nhé anh mời!

Tôi đi theo anh ấy đằng sau là tiếng bàn tán của bọn bạn tôi, có đứa trong chúng nó còn rút điện thoại ra để chụp ảnh. Tôi nhìn về phía anh Thanh nhưng thấy anh ấy không có phản ứng gì nên tôi cũng mặc kệ bọn bạn tôi, đi một lúc chúng tôi đã đến một quán cà phê anh Thanh gọi một cốc cà phê đen còn tôi gọi cà phê sữa.

- Có chuyện gì vậy anh?

( Sao tự nhiên anh ấy lại tìm đến mình chứ?)

- Anh sẽ đi công tác ba ngày nên anh tạm thời sẽ không thể bảo vệ được em!

- Nhưng em không phải sợ anh đã gọi cho bạn anh, nó sẽ bảo vệ em lúc anh không ở đây.

- Vâng!

( Sao mình có cảm giác khó chịu quá như kiểu không muốn ai bảo vệ mình ngoài anh ấy vậy.)

- Còn chuyện gì không ạ?

- Còn một chuyện nữa, tặng em cái này!

Anh ấy lấy ra một chiếc vòng cổ hình trái tim với những viên đá lấp lánh, anh ấy đặt chiếc hộp chứa chiếc vòng trên bàn và đẩy nó về phía tôi.

- Nhưng tại sao anh lại tặng em thế?

- Ba ngày nữa là sinh nhật em nhỉ, anh không ở đây được vậy nên anh tặng em quà sớm.

- Chúc mừng sinh nhật nhé!

Tôi vô cùng sốc không nghĩ rằng anh ấy lại biết sinh nhật của tôi, chúng tôi ngồi ở quán cà phê mười năm phút rồi anh Thanh nói anh ấy sắp phải đi nên chúng tôi đã rời khỏi quán.

Anh ấy vẫy tay tạm biệt tôi rồi bước vào một chiếc xe ô tô màu đen, tôi nhìn chiếc xe đi xa dần rồi lại nhìn vào chiếc vòng cổ trên tay không hiểu sao tôi lại cảm thấy rất vui. Về đến trọ tôi đeo chiếc vòng và nhìn ngắm mình trước gương, lúc này trong đầu tôi chỉ nghĩ về anh Thanh trái tim tôi đập loạn nhịp mà tôi lại không thể hiểu được lí do là gì.

Buổi chiều tôi đến lớp thấy bọn bạn tôi đang bàn tán thắc mắc xem người đứng ngoài cổng trường chờ tôi là ai, Ngọc bước đến chỗ tôi che miệng cười rồi chỉ vào tấm ảnh trong điện thoại.

- Không cho tao biết gì cả, hoá ra anh ấy là người yêu mày đấy!

- Không phải đâu mày ơi!

- Thật không, thế sao anh ấy đứng ở cổng trường đợi mày?

- À thì, thì....

- Thôi đừng có giấu bạn nữa mà.

Tôi bối rối không biết trả lời nó như thế nào nên liền úp mặt xuống bàn, Ngọc cố gắng hỏi tôi nhưng tôi chỉ cúi gằm mặt không trả lời nó.

( Làm sao bây giờ đây?)

Tiết học buổi chiều trôi qua rất nhanh chóng tiếng trống hết tiết về phát ra tôi đã cắm mặt chạy như bay về nhà, trên đường đi tôi thấy cái Nhi đang đi trên đường với ánh mắt mệt mỏi. Tôi vẫn không dám đến gần nên liền nhanh chân chạy đi, nhưng rồi đến tối Ngọc nhắn với tôi nói rằng có người thấy cái Nhi ngất trên đường đi. Thấy thế tôi và Ngọc chuẩn bị ít đồ để đến thăm Nhi mặc dù chúng tôi ít tiếp xúc nhưng vẫn là bạn cùng lớp nên chúng tôi vẫn đến xem nó thế nào, đi đến trạm y tế tôi thấy nó đang ngồi trên giường với nhìn vô cùng mệt mỏi. 

Tôi và Ngọc đặt hoa quả gần giường nó hỏi thăm nó một chút thì nó nói cảm thấy người có cảm giác nặng nề mệt mỏi, bác sĩ chỉ nói là do sức khỏe nó có vấn đề chỉ cần ăn uống đầy đủ thì sẽ khỏe lại thôi.

Nhưng tôi lại thấy trên lưng Nhi một đứa bé đang bám chặt vào lưng nó, lạ là cả Nhi và Ngọc đều không nhìn thấy đứa trẻ đó dù tôi có thể nhìn thấy nó vô cùng rõ ràng.

Tôi và Ngọc trở về trọ nhưng tôi vẫn thắc mắc đứa trẻ bám trên lưng Nhi là cái gì tại sao chỉ có tôi thấy nó, lúc này tôi nghĩ rằng anh Thanh sẽ biết về việc này nhưng anh ấy hiện tại không có ở đây. Nghĩ đến anh ấy tôi bất giác chạm vào chiếc vòng cổ tim tôi lại đập liên hồi những gì tôi nghĩ đến lúc này chỉ có anh ấy mà thôi, tôi về trọ vẫn thắc mắc đứa trẻ đó là cái gì, sao nó bám vào Nhi, sao mình tôi thấy nó. Hàng nghìn câu hỏi được tôi nghĩ ra nhưng rồi vì quá mệt nên tôi đã ngủ thiếp đi, sáng hôm sau tôi đến lớp sớm thấy Nhi ở trên lớp nằm gục trên bàn với vẻ mặt mệt mỏi đứa bé đó vẫn đang ở trên lưng Nhi.

Những đứa bạn trong lớp bắt đầu bàn tán về Nhi cùng với việc nó phá thai trước đây nhiều đứa nói nó đang bị hành do bỏ con, còn có người nói nó làm những công việc khó nói ban đêm nên mới trông mệt mỏi vậy. Còn tôi vẫn để ý đến đứa bé trên lưng Nhi, tôi không thể sai cũng không nhìn nhầm có một đứa bé đang bám vào Nhi nhưng ngoài tôi ra thì không có ai nhìn thấy nó cả. Cả buổi sáng nhìn Nhi vô cùng mệt mỏi tôi liền nghĩ chắc chắn có liên quan đến đứa trẻ kia, khi hết tiết học buổi sáng tôi liền bám theo Nhi thì thấy nó đi đứng vô cùng khó khăn như thể không còn chút sức nào vậy. 

Tôi thấy rất lo lắng vì đứa bé kia vẫn bám vào Nhi mà nó thì nhìn càng ngày càng mệt mỏi, trong lúc tôi lo lắng thì từ đằng sau tôi một chàng trai cao to bước ra với một chiếc lọ trên tay. Anh ấy bước về phía Nhi nhẹ nhàng gỡ đứa bé ra khỏi người nó, lúc này cơ thể Nhi như có lại sức sống vẻ mặt đã mất đi sự mệt mỏi nó quay lại thì nhìn thấy sau lưng nó là một chàng trai to lớn tay cầm một chiếc lọ với lá bùa kỳ lạ dán ở trên. 

- Hết mệt mỏi chưa?

- Dạ rồi, nhưng cho em hỏi anh là ai?

- Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là cô có thắc mắc tại sao mình hết mệt mỏi không?

- Dạ...

- Là do tôi đã gỡ đứa con của cô ra khỏi cô đấy!

- Con, con của em ạ?

- Phải vì cô khiến nó phải chết nên nó quay lại tìm cô, hiện giờ nó đang ở trong này.

( Khoan đã lá bùa đó nhìn quen quen.)

- Đáng buồn đáng lẽ nó đã được sinh ra, nhưng cô lại quyết định phá nó đi!

- Mẹ xin lỗi, mẹ rất xin lỗi con, mẹ không muốn bỏ con nhưng mẹ không thể giữ con được, mẹ xin lỗi!

Nhi khóc rất lớn rồi nhìn về phía cái lọ trên tay chàng trai to lớn ấy mà xin lỗi không ngừng, lúc này anh ấy bước đi để lại Nhi ở lại đó vẫn không ngừng khóc.

- Chào chắc em là Linh nhỉ?

- Vâng là em có chuyện gì không?

- Thanh nhờ anh đến bảo vệ em trong lúc nó có công việc khác!

( Hoá ra là người mà anh Thanh đã nhắc đến.)

Sau khi trao đổi một lúc tôi cũng hỏi anh ấy về đứa trẻ mà anh ấy đã gỡ ra khỏi người Nhi thì được anh ấy giải thích đó là "vong nhi".

' Vong nhi (còn gọi là "bé đỏ") là cách gọi linh hồn của thai nhi chưa kịp chào đời do sảy thai, thai chết lưu hoặc phá thai. Theo quan niệm tâm linh, những vong linh này chưa được siêu thoát, mang theo nỗi buồn, oán trách hoặc luyến tiếc vì chưa hoàn thành trọn vẹn cuộc sống làm người. Về đặc điểm thường mang theo cảm xúc tiêu cực như buồn bã, oán giận vì sự ra đi đột ngột. Do sự gắn kết sâu sắc trong bụng mẹ, vong nhi thường quẩn quanh bên mẹ, theo mẹ để tìm kiếm sự an ủi hoặc đầu thai tiếp

Về ảnh hưởng thì việc bị vong nhi theo có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe, tình cảm, kinh tế và công việc của người mẹ.'

Sau khi giải thích anh ấy cũng nói sẽ đưa em bé này về chùa để em ấy có thể vứt bỏ hết oán niệm và nhanh chóng siêu thoát.

- Anh là Trịnh Đức Việt rất vui được gặp!

- Trong ba ngày Thanh không ở đây anh sẽ bảo vệ em!

- Vâng cảm ơn anh!

- Anh Thanh công tác ở đâu và làm gì ạ?

- Em nghe đến con "Thuồng luồng" bao giờ chưa?

- Em chưa nó là gì thế ạ?

- Để anh giải thích!

' Thuồng luồng là một loài thủy quái trong truyền thuyết Việt Nam, được mô tả có thân hình dài như rắn, có chân và sừng như rồng, kích thước khổng lồ và sức mạnh siêu nhiên. Loài sinh vật này thường được cho là sống ở sông sâu, biển cả, gây ra tai ương cho con người. Trong truyền thuyết, chúng được coi là có họ hàng với rồng nhưng thấp hơn, hoặc là một loài thuỷ quái dữ tợn chuyên ăn thịt người. Sở hữu sức mạnh siêu nhiên, có thể gây ra bão tố, sóng thần, và các tai ương khác. Người ta tin rằng khi trên người có hình xăm thì thuồng luồng sẽ không dám tấn công.'

- Thanh được phân công đi điều tra về con "Thuồng luồng" được người ta báo lại.

- Anh ấy sẽ

ổn chứ ạ?

- Đừng sợ Thanh đã lập khế ước với quỷ đỏ không dễ chết đâu!

x

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...