Tôi không lao ra chất vấn.
Cũng không khóc lóc.
Bảy năm bị nuôi nhốt chưa thể mài mòn hết sự cứng cỏi mà bố mẹ, những người giáo viên bình thường nơi thị trấn nhỏ, đã dạy tôi.
Tôi ôm con.
Chỉnh lại vạt váy hơi xộc xệch.
Nhìn vào tấm gương trang trí sáng bóng ngoài hành lang.
Rồi nở một nụ cười dịu dàng, đoan trang mà tôi đã luyện tập không biết bao nhiêu lần.
Người phụ nữ trong gương vẫn là tôi.
Chỉ có điều…
Trong đáy mắt, có thứ gì đó đang nhanh chóng lạnh đi.
Đông cứng lại.
Tôi xoay người.
Lặng lẽ xuống cầu thang bên kia.
Một lần nữa hòa vào bầu không khí xa hoa giả tạo ấy.
Giang Lâm Phong đang cười nói với các vị khách.
Vừa nhìn thấy tôi, anh lập tức bước tới.
Rất tự nhiên ôm lấy eo tôi.
Nhẹ nhàng hôn lên trán.
“Thiển Thiển, mệt không? Đưa Dự An cho bảo mẫu đi, em lên nghỉ một lát.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy.
Trong đó vẫn có sự quan tâm.
Vẫn có dịu dàng.
Vẫn như suốt bảy năm qua.
Nhưng giờ đây nhìn lại…
Nó giống như một chiếc giếng cổ sâu không thấy đáy.
Dưới làn nước tĩnh lặng ấy là bí mật khiến cả người tôi lạnh buốt.
Tôi cũng mỉm cười với anh.
Ngoan ngoãn nói:
“Em không mệt. Hôm nay là ngày rất quan trọng của con trai chúng ta.”
Dường như hài lòng với câu trả lời ấy, anh khẽ bóp vai tôi một cái, rồi quay người tiếp tục xã giao với khách.
Tôi bế con trai, đứng dưới ánh sáng rực rỡ nhất của chiếc đèn chùm pha lê.
Nhìn khung cảnh trước mắt.
Tiếng cười nói.
Ly rượu nâng qua hạ lại.
Ai nấy đều nở nụ cười.
Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra rõ ràng đến vậy.
Tất cả nơi này.
Căn biệt thự này.
Bữa tiệc này.
Cuộc hôn nhân này.
Thậm chí…
Người đàn ông đang dịu dàng trước mắt tôi.
Đều là giả.
Mọi thứ đều được xây dựng trên những lời dối trá và sự lợi dụng mà tôi hoàn toàn không hay biết.
Giống như một chiếc ly lưu ly đẹp đẽ nhưng mong manh.
Mà vài câu nói tôi vô tình nghe được ngoài cánh cửa ban công…
Đã đủ để đập nát nó thành từng mảnh.
…
Bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc.
Tiễn vị khách cuối cùng rời đi, căn biệt thự lại chìm vào khoảng lặng trống trải.
Tôi dỗ Dự An ngủ.
Một mình đứng trên ban công phòng ngủ.
Giang Lâm Phong bước tới từ phía sau, vòng tay ôm lấy tôi.
Cằm anh tựa lên vai tôi.
Hơi thở phảng phất mùi rượu nhàn nhạt.
“Hôm nay em vất vả rồi, Thiển Thiển. Con trai chúng ta nhất định sẽ lớn lên bình an khỏe mạnh, có được những điều tốt đẹp nhất.”
Tôi nhìn những ánh đèn lấp loáng trên mặt sông phía xa.
Không quay đầu.
Chỉ khẽ đáp một tiếng:
“Ừm.”
Bình an khỏe mạnh?
Có được những điều tốt đẹp nhất?
Dùng máu cuống rốn vô tội của con trai tôi…
Để đổi lấy sự “bình an khỏe mạnh” cho một đứa trẻ khác?
Còn cái gọi là “những điều tốt đẹp nhất” của mẹ con tôi…
Chỉ là một khoản tiền đủ sống để bị đuổi đi trong tương lai sao?
Gió đêm rất lạnh.
Tôi khẽ run lên.
Giang Lâm Phong lập tức nhận ra.
Anh ôm tôi chặt hơn.
“Vào trong đi. Đừng để cảm lạnh.”
Đêm đó.
Tôi nằm bên cạnh anh.
Nghe nhịp thở đều đặn của anh.
Mở mắt đến tận bình minh.
Từng chuyện xảy ra suốt bảy năm qua.
Những chi tiết từng bị tình yêu che mờ.
Giờ đây lần lượt hiện lên.
Nhưng đều mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Anh kiên quyết để tôi ở nhà dưỡng sức…
Là để bảo vệ tôi?
Hay để cô lập tôi với thế giới bên ngoài?
Anh chưa từng hứng thú với bạn bè hay các mối quan hệ trước đây của tôi…
Là vì tôn trọng?
Hay để ngăn tôi tiếp xúc với quá nhiều thông tin?
Thậm chí…
Anh chưa bao giờ bàn với tôi bất kỳ chuyện cốt lõi nào của Tập đoàn Cẩm Tú.
Mặc dù trên danh nghĩa pháp luật, tôi là vợ anh.
Trước đây.
Tôi luôn cho rằng đó là sự cưng chiều của anh.
Anh không muốn tôi phải vướng vào những toan tính phức tạp của thương trường.
Giờ nghĩ lại…
Có lẽ ngay từ đầu.
Trong bản kế hoạch của anh.
Tôi chưa từng được đặt vào bức tranh mang tên “tương lai”.
Tôi…
Chỉ là một người chung sống tạm thời.
Một quân cờ hữu dụng trong kế hoạch của anh.
Khi ánh bình minh vừa le lói.
Tôi nhìn gương mặt ngủ yên của người đàn ông bên cạnh.
Chút hy vọng cuối cùng.
Cùng chút hơi ấm còn sót lại trong lòng.
Đều tan biến sạch sẽ.
Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy.
Không đánh thức anh.
Rồi bước vào phòng trẻ.
Dự An vẫn ngủ rất ngon.
Gương mặt nhỏ bình yên đến lạ.
Tôi cúi xuống.
Áp má mình lên làn da mềm mại ấm áp của con.
Trước ngày hôm qua.
Tôi từng nghĩ mình có tất cả những điều khiến người khác phải ngưỡng mộ.
Một người chồng giàu có hết mực cưng chiều.
Một trai một gái đủ đầy.
Một cuộc sống sung túc chỉ cần đưa tay là có.
Nhưng lúc này.
Tôi đã hiểu rất rõ.
Thực ra tôi chẳng có gì cả.
Ngoài đứa con đang nằm trong vòng tay tôi.
Sinh mệnh nhỏ bé mang dòng máu của tôi.
Vẫn hoàn toàn không biết thế giới này hiểm ác đến nhường nào.
Trong phòng khách vang lên những tiếng động rất khẽ.
Là bảo mẫu bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Một ngày mới.
Lại sắp bắt đầu.
Giống hệt như mọi ngày trong suốt bảy năm qua.
Giang Lâm Phong sẽ hôn chào buổi sáng.
Trên bàn ăn sẽ có món trứng cá muối và tổ yến tôi thích.
Có lẽ tài xế sẽ hỏi hôm nay tôi có cần dùng xe không.
Cuộc sống dường như vẫn tiếp tục trượt đi trên quỹ đạo vốn có.
Xa hoa.
Bình yên.
Nhưng tôi biết.
Có những thứ…
Kể từ khoảnh khắc tôi dừng bước ngoài cánh cửa ban công tối qua.
Đã hoàn toàn thay đổi.
Cuộc trò chuyện ấy.
Giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Có lẽ vẫn chưa tạo nên sóng to gió lớn.
Nhưng những gợn sóng lan ra.
Đã âm thầm làm thay đổi đáy hồ từ lúc nào.
Tôi bế Dự An lên.
Con cọ cọ vào lòng tôi.
Vẫn ngủ rất say.
Tôi trở về phòng ngủ chính.
Giang Lâm Phong vẫn chưa tỉnh.
Tôi lặng lẽ đứng bên giường.
Nhìn anh rất lâu.
Sau đó.
Giống như mỗi buổi sáng suốt bảy năm qua.
Tôi xoay người.
Bước vào phòng thay đồ.
Chuẩn bị chọn quần áo cho hôm nay.
Đầu ngón tay lướt qua từng bộ lễ phục may đo cao cấp.
Từng bộ vest hàng hiệu.
Cuối cùng.
Lại dừng trên một chiếc áo len cashmere mềm mại đơn giản.
Và một chiếc quần dài bình thường.
Người phụ nữ trong gương.
Ánh mắt bình lặng.
Thậm chí còn có chút trống rỗng.
Nhưng tôi biết.
Có những quyết định.
Đã lặng lẽ bén rễ.
Trong chính đêm dài không ngủ ấy.
…
Lần thăm dò đầu tiên.
Diễn ra vào ngày thứ ba sau tiệc thôi nôi của Dự An.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua ô cửa kính sát đất của phòng ăn.
Chia mặt bàn dài bóng loáng thành từng ô sáng rõ.
Giang Lâm Phong mặc bộ vest xám đậm được cắt may vừa vặn.
Chậm rãi nhâm nhi cà phê.
Đọc tờ báo tài chính trước mặt.
Tôi bế Dự An vừa bú no.
Con đang lim dim ngủ trong lòng tôi.
Ngồi đối diện anh.
Đóa Đóa đã được bảo mẫu đưa đến trường mẫu giáo.
Chaporia
Bình Luận (0)