20px

Rất tự nhiên ôm lấy vai tôi.

Giống như đang tán gẫu.

“Hôm nay em ra ngoài à?”

“Ừm.”

“Em đi gặp một người bạn học cũ.”

“Tô Tình.”

“Anh còn nhớ cô ấy không? Học cùng trường với em trước đây.”

Tôi cố gắng giữ giọng điệu thật tự nhiên.

“Có chút ấn tượng.”

Anh gật đầu.

Đầu ngón tay hờ hững quấn một lọn tóc của tôi.

“Nghe nói cô ấy đang mở studio riêng.”

“Cũng có chí tiến thủ đấy.”

Rồi anh đột nhiên đổi giọng.

Vẫn rất ôn hòa.

Nhưng lại mang theo sự cứng rắn không cho phép ai phản bác.

“Thiển Thiển.”

“Cơ thể em vẫn đang trong thời gian hồi phục.”

“Đóa Đóa và Dự An đều còn nhỏ.”

“Các con cần em.”

“Đầu tư không phải chuyện đơn giản.”

“Nước rất sâu.”

“Cũng rất tốn tâm sức.”

“Anh đã bảo người tìm hiểu sơ qua về studio của Tô Tình.”

“Mô hình kinh doanh của họ khá mơ hồ.”

“Khả năng chống chịu rủi ro cũng không cao.”

“Nếu em chỉ muốn tìm chút việc để giết thời gian.”

“Hoặc muốn giúp đỡ bạn cũ.”

“Vậy chi bằng lấy danh nghĩa quỹ từ thiện của gia đình chúng ta.”

“Tài trợ riêng cho cô ấy một khoản.”

“Như vậy sẽ nhẹ lòng hơn.”

“Cũng không làm ảnh hưởng đến tình bạn giữa hai người.”

Những ngón tay đang giữ trang sách của tôi khẽ siết chặt.

Anh biết rồi.

Nhanh đến vậy.

Rõ ràng đến vậy.

Thậm chí còn nói ra cả những câu như…

“Mô hình kinh doanh còn mơ hồ.”

“Khả năng chống chịu rủi ro không cao.”

Ai đã nói với anh?

Là tài xế?

Hay…

Ngay từ khi tôi bước chân ra khỏi nhà.

Đã có những ánh mắt ẩn trong bóng tối dõi theo tôi.

Chỉ là trước giờ.

Tôi chưa từng nhận ra.

“Em chỉ thấy thiết kế của cô ấy khá thú vị.”

“Bản thân em cũng có hứng thú.”

“Em không nghĩ nhiều như vậy.”

Tôi khẽ nói.

Cảm nhận tia sáng vừa mới nhen nhóm trong lòng.

Đang nhanh chóng lụi tắt.

“Đam mê của em, đương nhiên anh phải ủng hộ.”

Giang Lâm Phong mỉm cười.

Cánh tay ôm vai tôi siết chặt hơn.

“Hay thế này nhé.”

“Tháng sau, trung tâm mua sắm nghệ thuật mới ở phía nam thành phố của anh khai trương.”

“Anh dành riêng cho em một mặt bằng.”

“Em cứ trang trí theo ý mình thích.”

“Muốn bán gì thì bán.”

“Coi như tìm chút niềm vui.”

“Lỗ cũng được.”

“Lãi cũng chẳng sao.”

“Nhà mình đâu thiếu chút tiền ấy.”

“Việc gì phải đi hợp tác với mấy cửa hàng nhỏ của người khác.

“Vừa mệt.”

“Lại còn phải bận tâm.”

“Có phải không?”

Anh dùng một viên kẹo còn lớn hơn.

Một món đồ chơi còn đẹp hơn.

Dễ dàng che lấp cánh tay nhỏ bé mà tôi đang cố vươn về thế giới thật.

Cho tôi một mặt bằng.

Trong chính sản nghiệp của anh.

Để tôi “chơi”.

Theo cách anh cho phép.

Nhưng…

Thứ đó.

Khác một trời một vực với điều tôi thật sự muốn.

Tôi không tranh cãi nữa.

Chỉ lặng lẽ gật đầu.

Tranh cãi không có ý nghĩa.

Chỉ khiến anh càng đề phòng tôi hơn.

Ngày hôm sau.

Tô Tình gọi điện đến.

Giọng nói đầy áy náy và khó xử.

“Thiển Thiển… xin lỗi cậu.”

“Chuyện đầu tư vào studio… chắc không tiện nữa rồi.”

“Gia đình bạn trai mình… đột nhiên có chút ý kiến.”

“Họ thấy bây giờ mình nên ổn định trước thì hơn.”

“Thật sự xin lỗi cậu.”

“Khi nào cậu tiện, mình mang bản kế hoạch về nhé.”

Tôi cầm ống nghe.

Đầu ngón tay lạnh ngắt.

Gia đình bạn trai có ý kiến sao?

Chỉ là một cái cớ mà thôi.

Giang Lâm Phong thậm chí còn chẳng cần tự mình ra mặt.

Chỉ cần một ánh mắt.

Hoặc bảo trợ lý gọi một cuộc điện thoại.

Mầm non bé nhỏ mà tôi vừa cố vươn ra thế giới bên ngoài.

Đã bị bóp chết trong im lặng.

Lần phản kháng thứ hai.

Thậm chí còn chưa kịp bắt đầu.

Đã tuyên bố thất bại.

Lần này.

Tôi còn chưa chạm được vào bức tường mang tên “dịu dàng” ấy.

Chỉ mới định tự trồng một ngọn cỏ nhỏ trong khu vườn của mình.

Đã bị người ta nhổ bật cả gốc.

Ngay cả lớp đất.

Cũng bị nện chặt lại một lần nữa.

Cảm giác thất bại.

Như thủy triều lạnh buốt.

Từng chút một.

Dâng lên nhấn chìm trái tim tôi.

Tôi ngồi trong căn phòng trẻ trống trải.

Nhìn Dự An đang ngủ say trong nôi.

Lần đầu tiên.

Tôi cảm thấy sợ hãi sâu sắc.

Đối với sự “cưng chiều” mà mình đã yên tâm tận hưởng suốt bảy năm qua.

Sự cưng chiều ấy.

Là mật ngọt.

Cũng là xiềng xích.

Nó khiến bạn say đắm.

Cũng khiến bạn mất hết sức lực.

Nó cho bạn tất cả.

Ngoại trừ…

Khả năng.

Và quyền được tự mình bước đi.

Vài ngày sau.

Một buổi chiều hiếm hoi.

Bố chồng tôi.

Giang Viễn Sơn.

Đến biệt thự.

Ông nói muốn sang thăm các cháu.

Bảo mẫu đưa Đóa Đóa vào phòng trò chơi.

Tôi bế Dự An ngồi trong phòng khách.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...