Thế là chuyện ấy được bỏ qua.
Tim tôi đập dữ dội.
Nhưng trên gương mặt.
Vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng đúng mực.
Thậm chí.
Khi Giang Lâm Phong quay sang nhìn.
Tôi còn mỉm cười đáp lại anh.
Tối hôm đó.
Về đến nhà.
Tôi lấy cớ mệt.
Lên phòng nghỉ từ sớm.
Khóa trái cửa phòng tắm.
Để tiếng nước xối ào ào che lấp mọi âm thanh.
Tôi lấy từ ngăn bí mật trong hộp trang sức ra.
Một chiếc điện thoại đời cũ.
Không thể kết nối mạng.
Đó là chiếc điện thoại tôi từng lấy từ đống đồ cũ trong phòng chứa đồ.
Với lý do.
Muốn giữ lại vài món đồ kỷ niệm.
Tôi nhanh chóng ghi xuống.
“Trung tâm Lifeline.”
“Phác đồ tiền điều trị cải tiến.”
“Bảo mật vận chuyển bệnh nhân xuyên quốc gia.”
Và…
Tên của vị bác sĩ kia.
Chiếc điện thoại ấy.
Chỉ được tôi sử dụng khi tuyệt đối an toàn.
Ghi chép xong.
Tôi lập tức tắt nguồn.
Tháo pin ra.
…
Manh mối thứ hai.
Đến rất bất ngờ.
Nhưng dường như.
Lại nằm trong dự liệu.
Phòng làm việc của Giang Lâm Phong.
Là khu vực duy nhất trong nhà được xem như “vùng cấm”.
Anh từng nói rõ.
Không thích bị người khác làm phiền.
Thế nhưng.
Bảo mẫu vẫn vào dọn dẹp hai lần mỗi tuần.
Thời gian rất cố định.
Tôi âm thầm quan sát rất lâu.
Rồi phát hiện.
Giang Lâm Phong có một thói quen.
Ngăn kéo thứ hai bên tay trái bàn làm việc.
Lúc nào cũng khóa.
Chìa khóa.
Bình thường anh luôn mang theo bên mình.
Nhưng đôi khi.
Lúc đi tắm.
Hoặc khi đã ngủ rất say vào ban đêm.
Anh sẽ đặt nó vào ngăn bí mật trong chiếc tủ đầu giường.
Tôi biết ngăn bí mật ấy.
Có lần.
Anh quên đóng kín.
Tôi vô tình nhìn thấy.
Ngoài chìa khóa.
Bên trong còn có một chiếc nhẫn bạc kiểu nữ.
Đã rất cũ.
Kiểu dáng vô cùng đơn giản.
Không giống món đồ mà Giang Lâm Phong sẽ mua.
Cơ hội.
Đến vào một đêm mưa giông.
Hiếm khi nào.
Giang Lâm Phong uống nhiều đến vậy.
Vừa về nhà.
Anh đã ngã xuống giường ngủ ngay.
Ngủ rất say.
Bên ngoài.
Sấm chớp liên hồi.
Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy.
Xác nhận nhịp thở của anh vẫn đều đặn.
Rồi chân trần bước sang phía giường của anh.
Khẽ ấn vào ngăn bí mật.
Ngăn kéo lập tức bật mở.
Bên trong.
Chiếc nhẫn bạc cũ.
Và một chiếc chìa khóa đồng nhỏ.
Đang lặng lẽ nằm đó.
Chiếc chìa khóa lạnh buốt.
Nằm gọn trong lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi của tôi.
Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ.
Như một cái bóng.
Băng qua hành lang tĩnh lặng.
Dừng trước cửa phòng làm việc.
Tim đập dữ dội.
Trong tai.
Chỉ còn tiếng máu đang cuồn cuộn chảy.
Tôi khẽ vặn tay nắm cửa.
Nhanh chóng lách người đi vào.
Khép cửa lại.
Không bật đèn.
Chỉ mượn ánh chớp thỉnh thoảng lóe lên ngoài cửa sổ.
Lần mò đến trước bàn làm việc.
Tôi cắm chìa khóa vào ổ.
Khẽ xoay.
“Cạch.”
Tiếng khóa mở.
Giữa khoảng ngắt của tiếng sấm.
Lại rõ ràng đến lạ.
Tôi nín thở.
Kéo ngăn kéo ra.
Bên trong không có chồng tài liệu nào.
Chỉ có vài món đồ.
Một chiếc hộp nhung màu xanh đậm.
Một cuốn sổ tay bìa da đã cũ.
Và…
Một tập tài liệu mỏng.
Toàn bộ đều viết bằng tiếng Anh.
Tôi mở chiếc hộp nhung trước.
Bên trong không phải trang sức.
Mà là một lọn tóc em bé rất nhỏ.
Được buộc bằng sợi chỉ đỏ.
Mái tóc mềm.
Màu rất nhạt.
Hơi ngả vàng.
Phía dưới.
Đè lên một tấm ảnh chụp lấy ngay đã cũ.
Trong ảnh.
Một người phụ nữ trẻ đang ôm đứa bé còn quấn tã.
Nở nụ cười dịu dàng.
Nhưng đầy mệt mỏi.
Người phụ nữ ấy rất gầy.
Thế nhưng giữa đôi mày.
Lại mang một vẻ đẹp khiến người ta khó quên.
Tôi nhận ra ngay.
Đó chính là…
Tâm Nghiên.
Người xuất hiện trong bức ảnh cũ kia.
Đứa bé trong lòng cô ấy còn rất nhỏ.
Trên mặt vẫn đeo mặt nạ dưỡng khí trong suốt.
Tôi lật mặt sau tấm ảnh.
Trên đó viết:
“Tâm Nghiên và con gái.”
“Chụp khi con tròn một tháng tuổi.”
“Mong con bình an.”
Con gái.
Đứa trẻ cần máu cuống rốn…
Là con gái.
Tôi đặt chiếc hộp xuống.
Đầu ngón tay khẽ run.
Rồi cầm tập tài liệu kia lên.
Một tia chớp lóe sáng.
Chiếu rõ logo.
Cùng tên của…
“Trung tâm Y tế Lifeline.”
Đó là bản tóm tắt hồ sơ y tế.
Ở mục tên bệnh nhân.
Ghi rõ:
Jiang Xinyan.
Giang Tâm Nghiên?
Dựa theo độ tuổi ghi trên hồ sơ.
Hiện tại.
Con bé khoảng sáu hoặc bảy tuổi.
Phần chẩn đoán.
Là một chuỗi thuật ngữ y khoa rất dài.
Tôi chỉ kịp lướt qua.
Điều quan trọng nhất là.
“Bệnh suy giảm miễn dịch kết hợp bẩm sinh mức độ nặng.”
Một căn bệnh cực kỳ hiếm gặp.
Muốn có cơ hội sống lâu dài.
Chaporia
Bình Luận (0)