Nhưng không ai nghe thấy.
Một đạo linh tiễn lạc hướng bỗng xuyên qua khe hở kết giới, bay thẳng về phía bé.
Ứng Trường Dạ quay đầu, ánh mắt trong nháy mắt lạnh đến cực điểm.
Nhưng có thứ còn nhanh hơn hắn.
Trước ngực Tịch Tiểu Du, con thỏ vải một tai bỗng phát ra ánh sáng vàng.
Sâu trong kho báu Ma Vực, chiếc hộp đá phong ấn cổ kiếm rung lên điên cuồng.
Keng!
Một mảnh kiếm gỉ phá hộp bay ra, xuyên qua đại điện, lao thẳng đến trước mặt Tịch Tiểu Du.
Linh tiễn bị đánh nát thành tro.
Mảnh cổ kiếm lơ lửng trước mặt bé, run lên khe khẽ.
Giữa tiếng gió hỗn loạn, một giọng nói già nua vang lên trong đầu mọi người.
“Chủ nhân…”
“Là ai dám tổn thương ngài?”
—
Chương 12: Chủ Nhân
Toàn bộ chiến trường lặng đi trong khoảnh khắc.
Mảnh cổ kiếm chỉ dài bằng nửa cánh tay, thân kiếm rỉ sét loang lổ, nhìn qua chẳng khác gì phế vật bị vứt bỏ trong đống sắt vụn.
Nhưng khi nó xuất hiện, tất cả kiếm trong tay tu sĩ chính đạo đều bắt đầu run rẩy.
Ngay cả Trấn Thiên sau lưng Nghiêm Túc Bạch cũng phát ra tiếng ngân trầm thấp.
Nghiêm Túc Bạch nhìn mảnh kiếm ấy, sắc mặt thay đổi: “Vấn Thiên Kiếm…”
Một trưởng lão của Vấn Kiếm Sơn thất thanh: “Không thể nào! Vấn Thiên Kiếm đã gãy từ ba trăm năm trước rồi!”
Mảnh kiếm không để ý đến bất kỳ ai.
Nó chỉ lặng lẽ xoay quanh Tịch Tiểu Du.
Tịch Tiểu Du nhìn nó, trong mắt dần hiện lên vẻ mờ mịt. Bé đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào thân kiếm gỉ.
Trong chớp mắt, ánh sáng vàng bùng lên.
Vết rỉ trên thân kiếm bong ra từng mảng.
Một hoa văn giống hệt dấu ấn trên cổ tay bé hiện ra.
Bầu trời Ma Vực đột nhiên tách mây.
Không phải thiên kiếp.
Mà là ánh sáng.
Ánh sáng vàng dịu dàng phủ xuống, bao quanh Tịch Tiểu Du như một tấm áo choàng vô hình.
Mấy nghìn tu sĩ bên ngoài đồng loạt cảm thấy đầu gối mềm nhũn. Có người không chịu nổi uy áp, lập tức quỳ xuống.
Không phải vì sợ Ma Tôn.
Mà vì bản năng của sinh linh trước thiên uy.
Tịch Tiểu Du lại không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bé chỉ thấy trong đầu xuất hiện rất nhiều hình ảnh vụn vỡ.
Một cánh cửa trời nhuộm máu.
Một bàn tay ai đó đẩy bé ra xa.
Tiếng khóc.
Tiếng cầu xin.
Tiếng nguyền rủa.
Rồi một giọng nói rất nhẹ vang lên bên tai: “Đừng cứu nữa. Bọn họ không xứng.
”
Tịch Tiểu Du ôm đầu, nước mắt lập tức rơi xuống: “Đau…”
Ứng Trường Dạ biến sắc, lập tức ôm bé vào lòng: “Không nghĩ nữa.”
Bé vùi mặt vào cổ hắn, giọng run run: “Cha giả, có rất nhiều người đang mắng Tiểu Du…”
Ứng Trường Dạ siết chặt tay.
Sát khí trong mắt hắn gần như hóa thành thực chất.
Hắn nhìn xuống liên quân chính đạo dưới thành, giọng lạnh đến mức khiến người ta phát run: “Hôm nay ai còn tiến thêm một bước, Ma Vực sẽ khai chiến đến cùng.”
Nghiêm Túc Bạch cũng rút Trấn Thiên ra khỏi vỏ.
Hắn đứng bên cạnh Ứng Trường Dạ, kiếm ý trải rộng nghìn trượng: “Vấn Kiếm Sơn rút khỏi liên quân. Ai còn muốn động vào con bé, trước qua kiếm của ta.”
Lời này vừa ra, chính đạo lập tức rối loạn.
Thiên Huyền Tông tức giận: “Nghiêm Túc Bạch, ngươi điên rồi!”
Nghiêm Túc Bạch không đáp.
Trấn Thiên trong tay hắn chỉ thẳng về phía đối phương.
Tịch Tiểu Du khóc rất nhỏ, nhưng mây trên trời lại bắt đầu tụ lại. Từng đạo sấm trắng hiện lên trong tầng mây, nhắm thẳng vào những kẻ vừa ra tay với bé.
Mấy vị trưởng lão thấy vậy, cuối cùng cũng sợ.
“Rút!”
Không biết ai hô trước.
Liên quân chính đạo đến rầm rộ, cuối cùng lại hỗn loạn rút lui dưới thiên uy.
Cho đến khi bóng người cuối cùng biến mất, mây sấm trên trời mới chậm rãi tan đi.
Tịch Tiểu Du đã khóc mệt, nằm trong lòng Ứng Trường Dạ nấc nhẹ.
Ứng Trường Dạ vụng về vỗ lưng bé, thấp giọng nói: “Không ai mắng ngươi nữa.”
Bé nắm chặt áo hắn: “Thật không?”
“Thật.”
“Cha giả không gạt Tiểu Du chứ?”
“Không gạt.”
Mảnh Vấn Thiên Kiếm lơ lửng bên cạnh bé, ánh sáng dần yếu đi, cuối cùng hóa thành một vệt nhỏ chui vào con thỏ vải một tai.
Tịch Tiểu Du ngủ thiếp đi.
Trên cổ tay bé, dấu ấn vàng sáng lên rồi nhanh chóng chìm xuống.
Nghiêm Túc Bạch nhìn bé rất lâu, sau đó nói: “Từ hôm nay, tam giới sẽ không yên nữa.”
Ứng Trường Dạ cúi mắt nhìn đứa nhỏ trong lòng.
“Vậy thì để nó loạn.”
Hắn xoay người bước vào Ma Cung.
Gió đêm thổi qua cổng thành đen, cuốn theo mùi máu và hương bánh hoa còn sót lại trên tay áo bé.
Không ai biết thân phận thật sự của Tịch Tiểu Du.
Nhưng từ ngày hôm đó, toàn bộ tam giới đều biết một chuyện.
Ma Vực có một đứa trẻ không thể động vào.
Bởi vì nàng vừa khóc, trời sẽ nổi giận.
Và Ma Tôn Ứng Trường Dạ sẽ vì nàng mà khai chiến với cả thế gian.
Quyển 1 hết.
Chaporia
Bình Luận (0)