Ma vệ gật đầu.

“Bọn họ chia thành từng nhóm nhỏ.”

“Có người giả làm thương nhân.”

“Có người giả làm tán tu.”

“Có người còn giả làm người bán thuốc.”

“Mục tiêu đều là dò la tin tức về tiểu điện hạ.”

Ứng Trường Dạ nghe xong, sắc mặt vẫn bình tĩnh.

Hắn chỉ hỏi một câu.

“Đã vào Ma Vực chưa?”

“Chưa.”

“Vậy thì để bọn chúng đứng ngoài.”

Một câu nói nhẹ nhàng.

Nhưng tất cả đều hiểu.

Ai dám bước thêm một bước.

Chết.

________________________________________

Buổi tối.

Sau khi Tịch Tiểu Du ngủ, Ứng Trường Dạ triệu tập toàn bộ hộ pháp.

“Phong tỏa Ma Vực.”

“Không cho phép bất kỳ người lạ nào tiến vào.”

Ấn Sa ôm quyền.

“Tuân lệnh.”

“Tăng gấp đôi người bảo vệ tẩm điện.”

“Tuân lệnh.”

“Tiểu điện hạ muốn đi đâu…”

“…phải có người đi theo.”

“Rõ.”

Ngay lúc mọi người chuẩn bị lui xuống.

Một ma vệ khác hớt hải chạy vào.

“Bẩm Tôn thượng!”

“Có chuyện khẩn!”

“Nói.”

“Chúng ta bắt được một gian tế.”

Ấn Sa nhíu mày.

“Hỏi được gì chưa?”

Ma vệ nuốt nước bọt.

“Hắn… hắn vừa mở miệng…”

“…đã tự nổ tung.”

Không khí trong đại điện chợt lạnh đi.

Ứng Trường Dạ chậm rãi đứng dậy.

“Có người không muốn chúng ta điều tra tiếp.”

Đúng lúc ấy.

Ngoài cửa sổ bỗng xuất hiện một con hạc giấy màu trắng.

Con hạc bay thẳng đến trước mặt hắn.

Ấn Sa lập tức nhận ra.

“Là truyền tin của Vấn Kiếm Sơn.”

Ứng Trường Dạ mở hạc giấy.

Bên trong chỉ có vỏn vẹn tám chữ do chính tay Nghiêm Túc Bạch viết.

“Đưa Tiểu Du rời Ma Vực ngay.”

Ứng Trường Dạ khẽ nheo mắt.

Nghiêm Túc Bạch tuyệt đối không phải người dễ hoảng hốt.

Nếu ngay cả hắn cũng gửi bức thư này…

Chứng tỏ sắp có chuyện lớn xảy ra.

Cùng thời điểm đó.

Ở một nơi không ai biết.

Một người mặc áo choàng đen đứng trước một tế đàn cổ.

Hắn nhìn về phương hướng Ma Vực, khẽ cười.

“Tìm được rồi…”

“Thiên Đạo…”

“…lần này, ngươi không chạy thoát nữa.”

Chương 11: Đánh Đến Cửa

Lá thư của Nghiêm Túc Bạch vừa cháy hết trong tay Ứng Trường Dạ, chuông cảnh giới của Ma Vực đã vang lên lần nữa.

Lần này không phải một tiếng.

Mà là chín tiếng liên tiếp.

Ấn Sa biến sắc: “Tôn thượng, liên quân chính đạo tới rồi.”

Ngoài kết giới Ma Vực, mây trắng cuồn cuộn, kiếm quang phủ kín nửa bầu trời.

Mười ba tiên môn dẫn theo hàng nghìn tu sĩ, thanh thế lớn đến mức ngay cả ma khí quanh Ma Vực cũng bị ép lùi vài phần.

Người đứng đầu Thiên Huyền Tông bước ra, giọng vang như chuông: “Ứng Trường Dạ, giao đứa trẻ kia ra. Nó không thuộc Ma Vực, càng không thể để ma tu các ngươi lợi dụng.”

Ứng Trường Dạ đứng trên cổng thành đen, áo bào bị gió thổi tung, thần sắc lạnh nhạt: “Nói xong chưa?”

Vị tông chủ kia nghẹn lại.

Ứng Trường Dạ cụp mắt: “Nói xong thì cút.”

Chính đạo lập tức xôn xao.

Một trưởng lão tức giận quát: “Ma đầu ngông cuồng! Đứa trẻ kia liên quan đến vận mệnh tam giới. Ngươi giữ nó bên cạnh, rõ ràng có mưu đồ bất chính.”

Đúng lúc ấy, một giọng nói non nớt vang lên phía sau Ứng Trường Dạ: “Cha giả, ai đang gọi con vậy?”

Tịch Tiểu Du ôm thỏ vải bước ra, trên đầu vẫn buộc hai búi tóc tròn do Ứng Trường Dạ buộc lệch một chút. Bé nhìn biển người bên ngoài, không hề sợ, chỉ hơi tò mò.

Cả liên quân chính đạo lập tức im lặng.

Ai cũng nhìn chằm chằm vào bé.

Ánh mắt ấy quá nhiều, quá nặng, khiến Tịch Tiểu Du vô thức lùi nửa bước.

Ứng Trường Dạ nghiêng người chắn trước mặt bé.

“Nhìn nữa, ta móc mắt.”

Cả Ma Vực đồng loạt rút binh khí.

Không khí căng như dây đàn.

Một nữ tu áo tím bước lên, cố nén tham lam trong mắt, dịu giọng nói: “Tiểu cô nương, con đừng sợ. Chúng ta đến cứu con. Ma Vực rất nguy hiểm, đi theo chúng ta, chúng ta sẽ cho con ăn ngon, mặc đẹp, còn dạy con tu luyện.”

Tịch Tiểu Du ló đầu khỏi sau lưng Ứng Trường Dạ, nghiêm túc hỏi: “Có bánh hoa không?”

Nữ tu khựng lại rồi lập tức cười: “Có, muốn bao nhiêu cũng có.”

Bé lại hỏi: “Có cún lớn không?”

Hắc Diễm Kỳ Lân phía sau lập tức gầm nhẹ một tiếng, như đang tuyên bố chủ quyền.

Nữ tu gượng cười: “Cũng có.”

Tịch Tiểu Du suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu: “Không đi đâu. Cha giả ở đây, chú Ấn Sa ở đây, cô Túc Miên cũng ở đây. Tiểu Du thích ở đây.”

Nụ cười trên mặt nữ tu biến mất.

Một trưởng lão lạnh giọng: “Đứa trẻ bị ma đầu mê hoặc rồi. Không cần nói nhiều, phá kết giới!”

Hàng nghìn đạo linh lực đồng thời đánh xuống.

Kết giới Ma Vực rung chuyển dữ dội.

Ứng Trường Dạ giơ tay, ma khí hóa thành biển đen cuốn ngược lên trời. Nghiêm Túc Bạch cũng xuất hiện giữa không trung, một kiếm chém ngang, ép lùi mấy vị trưởng lão đang định đánh lén.

Chính đạo kinh hãi: “Nghiêm Túc Bạch! Ngươi đứng về phía Ma Vực?”

Nghiêm Túc Bạch đáp rất bình tĩnh: “Ta đứng về phía đứa trẻ.”

Tịch Tiểu Du nhìn bầu trời đầy kiếm quang và ma khí, bỗng cảm thấy ngực hơi đau. Bé ôm chặt thỏ vải, nhỏ giọng nói: “Đừng đánh nữa…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...