________________________________________
Không khí trước cổng Ma Vực trở nên nặng nề.
Nghiêm Túc Bạch nhìn Tịch Tiểu Du.
“Xem ra đã có người để mắt tới con.”
Tịch Tiểu Du chẳng hiểu gì.
Bé chỉ ôm hộp bánh, ngước lên hỏi.
“Ông chú còn tới chơi không?”
Nghiêm Túc Bạch khựng lại.
Hắn vốn định nói sẽ quay về Vấn Kiếm Sơn.
Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ ấy, lời đến miệng lại đổi thành.
“Sẽ.”
Tịch Tiểu Du lập tức cười rạng rỡ.
“Con để dành bánh cho ông chú.”
Ứng Trường Dạ liếc Nghiêm Túc Bạch một cái.
“Khách đã gặp.”
“Có thể đi.”
Nghiêm Túc Bạch bình tĩnh đáp.
“Được.”
Hắn xoay người.
Nhưng mới đi được vài bước.
Phía sau bỗng vang lên tiếng chân chạy.
Tịch Tiểu Du ôm con thỏ vải, hớt hải đuổi theo.
“Ông chú!”
Nghiêm Túc Bạch dừng lại.
Bé chạy đến trước mặt hắn, lấy từ túi áo ra một sợi dây đỏ nhỏ.
“Cho ông.”
“Đây là gì?”
“Bùa bình an.”
Nghiêm Túc Bạch nhìn sợi dây đỏ đơn giản trong tay.
“Con làm à?”
Tịch Tiểu Du lắc đầu.
“Không nhớ.”
“Bé mở mắt ra thì đã cầm rồi.”
Ứng Trường Dạ nhìn sợi dây ấy, ánh mắt thoáng trầm xuống.
Không biết vì sao.
Từ sợi dây nhỏ kia, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa.
Nghiêm Túc Bạch nhận lấy.
“Cảm ơn.”
Ngay khi sợi dây chạm vào tay hắn.
Trấn Thiên lại khẽ ngân một tiếng.
Keng…
Tiếng kiếm rất nhẹ.
Nhưng lần này, trên thân kiếm bỗng hiện lên một đường hoa văn màu vàng rồi nhanh chóng biến mất.
Nghiêm Túc Bạch khẽ siết chuôi kiếm.
Trong lòng hắn đã có đáp án.
Đứa trẻ này…
Có liên quan đến Thiên Đạo.
________________________________________
Buổi tối.
Sau khi Nghiêm Túc Bạch rời đi, Ứng Trường Dạ đứng một mình trên đài cao của Ma Cung.
Ấn Sa bước đến.
“Tôn thượng.”
“Các tiên môn khác cũng bắt đầu có động tĩnh.”
“Có bao nhiêu?”
“Mười ba.”
Ứng Trường Dạ cười nhạt.
“Vậy để bọn họ tới.”
Ấn Sa đang định lui xuống thì một ma vệ khác vội vàng chạy tới.
“Bẩm Tôn thượng.”
“Vừa nhận được tin khẩn.”
“Cấm địa của Vấn Kiếm Sơn…”
“…bỗng tự mở.”
Ứng Trường Dạ khẽ nheo mắt.
Cùng thời điểm đó.
Ở Vấn Kiếm Sơn cách Ma Vực hàng vạn dặm.
Một pho tượng đá đã phủ bụi ba trăm năm chậm rãi mở mắt.
Nó nhìn về phương hướng Ma Vực.
Khóe môi đá khẽ động.
“Tiểu chủ…”
“Cuối cùng… cũng thức tỉnh rồi.”
Chương 10: Tam Giới Chấn Động
Tin tức truyền đi nhanh hơn tất cả mọi người tưởng tượng.
Chỉ trong hai ngày.
Khắp tam giới đều lan truyền một lời đồn.
Ở Ma Vực xuất hiện một đứa trẻ.
Có thể khiến thần kiếm cúi đầu.
Có thể làm linh dược sống lại.
Có thể chữa thương chỉ bằng một cái chạm tay.
Ban đầu chẳng ai tin.
Nhưng khi tin này được chính các đệ tử Vấn Kiếm Sơn xác nhận, cả tu chân giới lập tức chấn động.
________________________________________
Trong đại điện của Thiên Huyền Tông.
Mấy chục vị tông chủ ngồi kín hai bên.
Một lão giả tóc bạc chống gậy đứng dậy trước tiên.
“Đứa trẻ đó tuyệt đối không thể tiếp tục ở Ma Vực.”
Một vị trưởng lão khác gật đầu.
“Nếu Ma Tôn lợi dụng năng lực của nó, chẳng phải Ma Vực sẽ ngày càng lớn mạnh?”
“Phải đưa nó về chính đạo.”
Nghe vậy, một nữ tu áo tím cười lạnh.
“Đưa về?”
“Hay là cướp?”
Cả đại điện lập tức im lặng.
Ai cũng hiểu.
Không ai thật sự quan tâm Tịch Tiểu Du sống ở đâu.
Điều họ quan tâm…
Là năng lực của cô bé.
Một người chậm rãi lên tiếng.
“Nếu nó thật sự có thể chữa khỏi mọi thương thế…”
“Vậy ai giữ được nó…”
“…người đó sẽ thay đổi cả tam giới.”
________________________________________
Cùng lúc ấy.
Trong Vấn Kiếm Sơn.
Nghiêm Túc Bạch đứng trước cấm địa.
Pho tượng đá đã thức tỉnh vẫn lặng lẽ nhìn về phía Ma Vực.
Hắn trầm giọng hỏi:
“Ngươi biết thân phận của con bé?”
Pho tượng không đáp.
Một lúc rất lâu sau mới vang lên giọng nói khàn khàn.
“Đừng hỏi.”
“Cũng đừng điều tra.”
“Càng biết nhiều…”
“…càng dễ mất mạng.”
Nghiêm Túc Bạch im lặng.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, trong lòng hắn xuất hiện một cảm giác bất an.
________________________________________
Còn ở Ma Vực.
Tịch Tiểu Du hoàn toàn không biết bên ngoài đang vì mình mà dậy sóng.
Lúc này bé đang ngồi trong sân.
Trước mặt là hơn mười con chim nhỏ.
Bé bẻ vụn bánh hoa thành từng miếng.
“Các ngươi ăn chậm thôi.”
“Mỗi con đều có.”
Đám chim ríu rít đáp lại.
Một con còn đậu lên vai bé, cọ cọ gương mặt nhỏ.
Túc Miên đứng phía xa mỉm cười.
“Tiểu điện hạ đúng là được muôn vật yêu thích.”
Ấn Sa lại lắc đầu.
“Không.”
“Là muôn vật đều đang chủ động đến gần người.”
Đúng lúc ấy.
Một ma vệ vội vàng chạy tới.
“Bẩm Tôn thượng.”
“Biên giới Ma Vực xuất hiện rất nhiều tu sĩ lạ.”
“Có bao nhiêu?”
“Hơn ba trăm.”
Ấn Sa biến sắc.
“Nhiều như vậy?”
Chaporia
Bình Luận (0)