Chỉ nhẹ nhàng mở nắp hộp.
Bên trong là mấy chiếc bánh hoa quế được làm rất tinh xảo.
Mọi người đều ngây người.
Kiếm thần…
Đường đường Kiếm thần…
Một mình xông vào Ma Vực…
Chỉ để đưa bánh?
Đúng lúc ấy, một cái đầu nhỏ ló ra sau lưng Ứng Trường Dạ.
“Oa!”
Tịch Tiểu Du nhìn hộp bánh, đôi mắt sáng rực.
“Ông chú que sáng!”
Nghiêm Túc Bạch khẽ gật đầu.
“Ta mang quà.”
Tịch Tiểu Du chạy đến trước mặt hắn.
Bé nhìn hộp bánh rồi lại nhìn hắn.
“Cho con thật hả?”
“Ừ.”
“Không giành lại chứ?”
“…Không.”
Bé lập tức nhận lấy, cười tươi đến cong cả mắt.
“Cảm ơn ông chú.”
Ngay khi bé cười.
Thanh Trấn Thiên sau lưng Nghiêm Túc Bạch lại rung lên khe khẽ.
Kiếm thần bất lực đưa tay giữ chuôi kiếm.
“Đừng làm loạn.”
Không ngờ Trấn Thiên vẫn cố rung thêm một cái.
Như đang chào Tịch Tiểu Du.
Đám ma tướng nhìn nhau.
Bọn họ bắt đầu nghi ngờ.
Rốt cuộc thanh kiếm này là của ai?
Tịch Tiểu Du lấy một chiếc bánh trong hộp, chạy về phía Ứng Trường Dạ.
“Cha giả.”
Bé lại chạy trở lại.
“Ông chú.”
Sau đó rất nghiêm túc chia đôi hộp bánh.
“Mỗi người một nửa.”
Ứng Trường Dạ và Nghiêm Túc Bạch đồng thời nhìn phần bánh được chia.
Không ai đưa tay.
Tịch Tiểu Du chớp mắt.
“Hai người giận nhau hả?”
“Không.”
Hai giọng nói gần như vang lên cùng lúc.
Tịch Tiểu Du cười khúc khích.
“Vậy ăn cùng đi.”
Nói xong, bé cầm một chiếc bánh đưa đến trước mặt Ứng Trường Dạ.
Hắn nhận lấy.
Bé lại cầm một chiếc khác đưa cho Nghiêm Túc Bạch.
Hắn cũng nhận.
Một màn này khiến toàn bộ ma tu và đệ tử Vấn Kiếm Sơn đi theo từ xa đều hóa đá.
Nếu chuyện hôm nay truyền ra ngoài…
Chắc chắn sẽ không ai tin.
Ma Tôn và Kiếm thần.
Một người mặc hắc y.
Một người mặc bạch y.
Đứng trước cổng Ma Vực.
Mỗi người cầm một chiếc bánh hoa quế do một cô bé chia.
Đúng lúc ấy.
Một luồng khí tức lạ bỗng xuất hiện trên sườn núi phía xa.
Ứng Trường Dạ và Nghiêm Túc Bạch gần như cùng lúc quay đầu.
Có người.
Đang âm thầm theo dõi Tịch Tiểu Du.
Ánh mắt của hai đại lão lập tức lạnh xuống.
Không khí trong nháy mắt trở nên căng thẳng.
Người ẩn trong bóng tối cũng nhận ra mình đã bị phát hiện, liền xoay người bỏ chạy.
Ứng Trường Dạ vừa định ra tay.
Nghiêm Túc Bạch đã rút kiếm.
Một đạo kiếm quang xé gió lao đi.
Nhưng đúng lúc ấy, Tịch Tiểu Du bỗng chỉ về phía người kia.
Bé nhỏ giọng nói:
“Cha giả…”
“Ông ấy không phải người xấu.”
“Có người còn đáng sợ hơn… đang đứng sau ông ấy.”
Lời vừa dứt.
Sắc mặt của cả Ứng Trường Dạ lẫn Nghiêm Túc Bạch đều thay đổi.
Nếu ngay cả bọn họ cũng không phát hiện được người đứng phía sau…
Vậy đối phương rốt cuộc mạnh đến mức nào?
Chương 8: Bé Chặn Giữa Hai Đại Lão
Lời của Tịch Tiểu Du vừa dứt.
Gió trên sườn núi bỗng im bặt.
Ứng Trường Dạ và Nghiêm Túc Bạch gần như đồng thời phóng thần thức ra bốn phía.
Nhưng…
Không có gì.
Ngoài tên tu sĩ vừa bỏ chạy, cả ngọn núi trống rỗng như chưa từng có ai xuất hiện.
Ấn Sa trầm giọng hỏi: “Tiểu điện hạ, người vừa rồi ở đâu?”
Tịch Tiểu Du chớp mắt.
Bé đưa ngón tay nhỏ chỉ về phía bầu trời phía sau ngọn núi.
“Lúc nãy ở đó.”
“Bây giờ đi mất rồi.”
Nói xong, bé nghiêng đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu.
“Nhưng người đó không có màu.”
Mọi người nhìn nhau.
Không có màu?
Ứng Trường Dạ cúi xuống hỏi: “Ý ngươi là gì?”
Tịch Tiểu Du suy nghĩ rất lâu mới đáp.
“Cha giả màu đen.”
“Ông chú que sáng màu trắng.”
“Chú Ấn Sa màu đỏ.”
“Còn người kia… đen sì.”
Bé vừa nói vừa lấy tay khoa một vòng.
“Đen giống cái hố.”
Nụ cười trên mặt Nghiêm Túc Bạch dần biến mất.
Hắn biết Tịch Tiểu Du không nói màu quần áo.
Mà là…
Khí vận.
________________________________________
Đúng lúc ấy, tên tu sĩ bỏ chạy bỗng loạng choạng ngã xuống sườn núi.
Một bóng đen lao vút tới.
Không phải để cứu.
Mà để g/i/ế/t người diệt khẩu.
“To gan!”
Ấn Sa quát lớn.
Một đạo ma khí lập tức bắn ra.
Cùng lúc đó, Trấn Thiên cũng rời vỏ.
Kiếm quang và ma khí đồng thời đánh về phía bóng đen.
Ầm!
Tiếng nổ vang vọng khắp dãy núi.
Khói bụi tan đi.
Bóng đen biến mất.
Chỉ còn lại tên tu sĩ thoi thóp nằm trên mặt đất.
Hắn hoảng loạn bò về phía Ma Vực.
“Đừng… đừng g/i/ế/t ta…”
“Ta chỉ nhận tiền…”
“Ta không biết gì hết…”
Ấn Sa xách hắn lên.
“Nhận tiền của ai?”
Tên tu sĩ run như cầy sấy.
“Ta… ta thật sự không biết.”
“Người đó luôn mặc áo choàng đen.”
“Hắn chỉ bảo ta quan sát xem đứa trẻ trong Ma Vực có thật hay không.”
Nghiêm Túc Bạch nhíu mày.
“Chỉ vậy?”
Tên tu sĩ gật đầu lia lịa.
“Ta còn chưa kịp nhìn rõ mặt tiểu cô nương thì đã bị phát hiện.”
Ứng Trường Dạ lạnh nhạt phất tay.
“Tống vào địa lao.”
Tên tu sĩ lập tức bị ma vệ kéo đi.
Chaporia
Bình Luận (0)