“Ngươi về với ông chú trước đi.”

Keng.

Thanh kiếm lập tức bay ngược trở về vỏ.

Nghiêm Túc Bạch nhìn bé thật lâu.

Đến lúc này, hắn càng chắc chắn.

Đứa trẻ này tuyệt đối không đơn giản.

________________________________________

Sau khi Kiếm thần rời đi, Ma Cung lại trở về yên tĩnh.

Tịch Tiểu Du ôm con thỏ vải ngồi trên bậc thềm, hai chân nhỏ lắc qua lắc lại.

Bỗng nhiên, một cơn gió thổi qua.

Hai búi tóc một cao một thấp hôm qua lập tức bung ra.

Mái tóc đen mềm rối tung.

Bé đưa tay vuốt mãi cũng không gọn.

“Cha giả…”

Ứng Trường Dạ đang xem ngọc giản, nghe thấy tiếng gọi liền ngẩng đầu.

“Tóc con rối rồi.”

Hắn nhìn mái tóc xù của bé, lại nhớ đến hai búi tóc méo xệch hôm qua.

Trong đại điện, Túc Miên rất thức thời đưa chiếc lược gỗ tới.

“Tôn thượng…”

Ứng Trường Dạ cầm lấy.

Lần này, hắn không từ chối nữa.

Tịch Tiểu Du ngoan ngoãn ngồi lên chiếc ghế nhỏ.

Hai tay ôm con thỏ vải.

“Cha giả, hôm nay buộc đẹp hơn nha.”

“…Ừ.”

Ứng Trường Dạ cầm lược chậm rãi chải từng chút một.

Động tác vẫn vụng về.

Nhưng nhẹ hơn hôm qua rất nhiều.

Tịch Tiểu Du không hề kêu đau.

Bé còn lắc lư đôi chân, vui vẻ hát một giai điệu chẳng ai từng nghe.

Túc Miên đứng bên cạnh, nhỏ giọng hướng dẫn.

“Chia tóc đều một chút.”

“Buộc dây bên trái trước.”

“Không phải… dây đó dùng để thắt nơ…”

Ứng Trường Dạ im lặng làm theo.

Mất gần một khắc.

Cuối cùng cũng buộc xong.

Tịch Tiểu Du lập tức chạy đến trước gương đồng.

Bé nghiêng trái.

Lại nghiêng phải.

Trong gương hiện ra một cô bé với hai búi tóc tròn tròn, tuy chưa thật cân đối nhưng vô cùng đáng yêu.

Bé vui đến mức ôm lấy chân Ứng Trường Dạ.

“Cha giả giỏi quá!”

Ứng Trường Dạ cúi đầu nhìn bé.

Khóe môi hắn khẽ động.

Rất nhẹ.

Nhẹ đến mức ngay cả chính hắn cũng không nhận ra.

Nhưng Túc Miên thì thấy.

Nàng trợn tròn mắt.

Tôn thượng…

Hình như vừa cười.

________________________________________

Buổi chiều.

Một ma vệ vội vàng chạy vào.

“Bẩm Tôn thượng, các tông môn chính đạo đã truyền tin.”

“Bọn họ nói gì?”

“Ba ngày sau sẽ mở đại hội, cùng bàn cách… đón tiểu điện hạ rời khỏi Ma Vực.”

Trong đại điện lập tức vang lên tiếng cười lạnh.

Một ma tướng chống đao đứng dậy.

“Đón?”

“Rõ ràng là cướp.”

Ứng Trường Dạ đặt chén trà xuống.

Ánh mắt lạnh như băng.

“Muốn cướp.”

“Vậy để bọn họ tới.

Ngay lúc ấy, Tịch Tiểu Du ôm một đĩa bánh hoa chạy vào.

Bé cầm một chiếc bánh, giơ lên trước mặt hắn.

“Cha giả.”

“Ăn.”

Ứng Trường Dạ nhận lấy.

Không chút do dự cắn một miếng.

Đám ma tướng nhìn cảnh ấy, ai nấy đều có cảm giác như đang nằm mơ.

Ba trăm năm qua.

Ma Tôn chưa từng thích đồ ngọt.

Bây giờ…

Ngày nào cũng ăn bánh hoa do tiểu điện hạ đưa.

Tịch Tiểu Du thấy hắn ăn xong thì cười rất tươi.

Bé không biết.

Ngoài Ma Vực.

Một cơn bão đang âm thầm kéo đến.

Và tất cả đều bắt đầu vì…

Một cô bé chỉ thích ăn bánh hoa.

Chương 7: Một Kiếm Chém Mở Cửa Ma Vực

Ba ngày trôi qua rất nhanh.

Trong ba ngày ấy, Ma Vực hiếm có những ngày yên bình.

Tịch Tiểu Du sáng thì cưỡi Hắc Diễm Kỳ Lân đi dạo, trưa ăn bánh hoa, chiều chạy theo Túc Miên học nhận biết các loài hoa, tối lại ôm con thỏ vải ngủ trong tẩm điện của Ứng Trường Dạ.

Toàn bộ Ma Cung dần quen với sự xuất hiện của vị tiểu điện hạ này.

Cho đến sáng ngày thứ tư.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên ngoài kết giới.

Mặt đất khẽ rung chuyển.

Ấn Sa lập tức xuất hiện trước đại điện, quỳ một gối xuống.

“Bẩm Tôn thượng, người của Vấn Kiếm Sơn tới.”

Ứng Trường Dạ đặt chén trà xuống.

“Bao nhiêu?”

“Một.”

Chỉ một chữ.

Nhưng sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Một người.

Dám một mình đến Ma Vực.

Ngoài Nghiêm Túc Bạch, không còn ai khác.

Ứng Trường Dạ đứng dậy, chậm rãi bước ra ngoài.

Tịch Tiểu Du đang ngồi trên bậc thềm ăn bánh hoa, thấy hắn đi thì lon ton chạy theo.

“Cha giả đi đâu?”

“Có khách.”

“Con cũng đi.”

Ứng Trường Dạ nhìn đôi mắt mong chờ của bé, cuối cùng cũng không từ chối.

________________________________________

Ngoài cổng Ma Vực.

Một đường kiếm dài hơn trăm trượng nằm chắn ngang mặt đất.

Kết giới kiên cố của Ma Vực đã bị chém mở một khe hở.

Không lớn.

Nhưng đủ để chứng minh thực lực của người ra kiếm.

Nghiêm Túc Bạch đứng trước khe hở ấy.

Vẫn là bộ bạch y không nhuốm bụi.

Sau lưng vẫn là thanh Trấn Thiên.

Chỉ khác một điều.

Hôm nay hắn không mang sát ý.

Ứng Trường Dạ nhìn vết kiếm trên mặt đất, giọng bình thản.

“Kiếm của ngươi mạnh hơn lần trước.”

Nghiêm Túc Bạch đáp:

“Ta không đến để đánh.”

“Vậy ngươi đến làm gì?”

“Đưa thứ này.”

Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Ấn Sa lập tức chắn trước mặt Ứng Trường Dạ.

“Cẩn thận có trá.”

Nghiêm Túc Bạch không giải thích.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...