Khung cảnh vốn giương cung bạt kiếm bỗng trở nên kỳ lạ.

Nghiêm Túc Bạch cúi mắt nhìn đứa bé.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Thanh trường kiếm sau lưng hắn bỗng rung lên.

Keng…

Một tiếng kiếm ngân rất khẽ.

Nghiêm Túc Bạch hơi nhíu mày.

Thanh kiếm này tên Trấn Thiên.

Theo hắn hơn hai trăm năm.

Từ trước đến nay chưa từng tự động phát ra tiếng.

Tịch Tiểu Du lại chẳng để ý.

Đôi mắt bé sáng rực.

“Oa!”

Bé chỉ vào thanh kiếm sau lưng hắn.

“Que sáng!”

Nghiêm Túc Bạch: “…”

Ấn Sa: “…”

Đám ma tướng cố nhịn cười đến đỏ cả mặt.

Kiếm thần nổi danh tam giới.

Thanh kiếm được xưng là đệ nhất thần binh.

Lần đầu tiên bị gọi thành…

Que sáng.

Tịch Tiểu Du chạy đến trước mặt Nghiêm Túc Bạch.

Bé ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ông chú.”

“…”

“Que sáng của chú đẹp quá.”

Nghiêm Túc Bạch nhìn đứa nhỏ trước mặt.

Không biết vì sao.

Trong lòng hắn vốn luôn tĩnh như mặt hồ, lúc này lại gợn lên một tia dao động rất nhỏ.

Hắn khẽ hỏi.

“Ngươi tên gì?”

“Tịch Tiểu Du.”

“Cha mẹ ngươi đâu?”

Tịch Tiểu Du quay đầu.

Bé chỉ về phía sau.

Ứng Trường Dạ chẳng biết đã đứng trên bậc thềm từ bao giờ.

Trường bào đen khẽ lay trong gió.

Ánh mắt lạnh lẽo rơi xuống Nghiêm Túc Bạch.

Tiểu Du vui vẻ giới thiệu.

“Cha giả của Tiểu Du.”

Hai ánh mắt giao nhau.

Kiếm ý.

Ma khí.

Va chạm giữa không trung.

Mặt đất dưới chân hai người bắt đầu nứt ra từng đường nhỏ.

Đám ma tu đồng loạt lui về sau.

Ai cũng biết.

Chỉ cần một câu không hợp.

Trận đại chiến thứ tư giữa Ma Tôn và Kiếm thần sẽ lập tức nổ ra.

Nghiêm Túc Bạch bình tĩnh nói:

“Đứa trẻ này không thuộc Ma Vực.”

Ứng Trường Dạ đáp ngắn gọn.

“Thì sao?”

“Để nó ở đây sẽ nguy hiểm.”

“Ở cạnh ngươi thì an toàn?”

Hai người nhìn nhau.

Không ai chịu nhường ai.

Tịch Tiểu Du nhìn qua nhìn lại.

Bé không hiểu.

Trong mắt bé.

Đây chỉ là hai người lớn đang đứng nói chuyện.

Bé cúi xuống nhặt một bông hoa nhỏ mọc giữa khe đá.

Sau đó chạy đến.

Một tay nắm lấy vạt áo Ứng Trường Dạ.

Một tay nắm lấy tay áo Nghiêm Túc Bạch.

“Không được cãi nhau.”

Hai đại lão đồng thời cúi đầu.

Tịch Tiểu Du giơ bông hoa lên.

“Cho cha giả.”

Rồi lại lấy từ túi áo ra một chiếc lá nhỏ.

“Cho ông chú que sáng.”

Nghiêm Túc Bạch nhìn chiếc lá trong tay.

Đó chỉ là một chiếc lá rất bình thường.

Nhưng hắn lại không đưa tay trả.

Ứng Trường Dạ nhìn bông hoa cài trên vạt áo mình, khóe mắt khẽ giật.

Tịch Tiểu Du thấy hai người đều nhận quà thì cười tít mắt.

“Vậy là làm bạn rồi.”

Ấn Sa đứng phía sau, thầm ôm trán.

Tiểu điện hạ.

Người vừa ép hai người đáng sợ nhất tam giới kết bạn đấy.

Đúng lúc ấy.

Thanh Trấn Thiên sau lưng Nghiêm Túc Bạch lại rung lên lần nữa.

Lần này còn mạnh hơn trước.

Keng!

Thanh kiếm tự động rời khỏi vỏ.

Một luồng kiếm quang xé ngang bầu trời.

Đám ma tướng lập tức biến sắc.

Nhưng thanh kiếm không hề chém về phía Ma Tôn.

Nó bay một vòng trên không trung.

Rồi…

Chậm rãi đáp xuống trước mặt Tịch Tiểu Du.

Mũi kiếm cắm xuống đất.

Chuôi kiếm hướng về phía bé.

Giống như…

Đang hành lễ.

Toàn bộ Ma Vực lặng ngắt.

Ngay cả Nghiêm Túc Bạch cũng lần đầu tiên lộ vẻ kinh ngạc.

Thanh Trấn Thiên chỉ nhận một chủ nhân.

Vậy mà hôm nay.

Nó lại chủ động cúi đầu trước một đứa trẻ.

Tịch Tiểu Du tò mò chớp mắt.

Bé giơ tay, nhẹ nhàng sờ lên chuôi kiếm.

Thanh kiếm khẽ ngân lên một tiếng vui vẻ.

Trong đầu bé, một giọng nói già nua bỗng vang lên.

“Tiểu chủ nhân…”

“Cuối cùng… ngài cũng trở về rồi.”

Chương 6: Ma Tôn Học Buộc Tóc

Tiếng kiếm ngân dần lắng xuống.

Thanh Trấn Thiên vẫn ngoan ngoãn nằm trước mặt Tịch Tiểu Du như một đứa trẻ chờ được khen.

Bé đưa tay sờ chuôi kiếm, đôi mắt cong cong.

“Ngươi cũng thích được xoa đầu hả?”

Thanh kiếm khẽ rung lên.

Keng.

Như đang đáp lời.

Nghiêm Túc Bạch nhìn cảnh ấy, vẻ mặt bình tĩnh nhiều năm cuối cùng cũng xuất hiện một tia dao động.

Trấn Thiên là thần kiếm của Vấn Kiếm Sơn.

Từ khi hắn kế thừa kiếm này đến nay đã hơn hai trăm năm.

Ngoại trừ lúc chiến đấu, nó chưa từng chủ động đáp lại bất kỳ ai.

Huống chi…

Lại còn tỏ ra thân thiết với một đứa trẻ.

Ứng Trường Dạ bước tới, bế Tịch Tiểu Du lên.

“Đủ rồi.”

Bé vẫn còn nhìn thanh kiếm.

“Cha giả, que sáng muốn theo con.”

Ứng Trường Dạ liếc Nghiêm Túc Bạch.

“Kiếm của ngươi.”

Nghiêm Túc Bạch đưa tay.

“Trấn Thiên.”

Thanh kiếm không nhúc nhích.

Hắn gọi lần thứ hai.

“Trở về.”

Trấn Thiên vẫn cắm dưới đất, còn cố tình rung nhẹ chuôi kiếm về phía Tịch Tiểu Du.

Đám ma tướng đứng phía sau đồng loạt cúi đầu.

Không phải vì kính trọng.

Mà vì sợ cười thành tiếng.

Kiếm thần nổi tiếng nhất thiên hạ…

Bị chính kiếm của mình từ chối.

Cuối cùng, Tịch Tiểu Du khom người, nhẹ nhàng vỗ lên thân kiếm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...