Tịch Tiểu Du ngượng ngùng gãi đầu.

“Con chỉ thổi thôi mà.”

Ứng Trường Dạ thu hồi ánh mắt.

Hắn không nói gì, chỉ bế bé rời khỏi kho báu.

Chiếc hộp đá phía sau cũng dần trở lại yên tĩnh.

Nhưng trong lòng hắn đã có thêm một dấu hỏi.

Đứa trẻ này…

Rốt cuộc là ai?

________________________________________

Tin Hắc Diễm Kỳ Lân ngoan ngoãn làm thú cưỡi cho Tịch Tiểu Du nhanh chóng truyền khắp Ma Cung.

Đến chiều, chuyện lại biến thành:

“Tiểu điện hạ chỉ cần nhìn một cái, hung thú đã tự nằm xuống.”

Đến tối, lời đồn tiếp tục đổi thành:

“Tiểu điện hạ còn đáng sợ hơn cả Ma Tôn.”

Không ai biết lời đồn bắt đầu từ đâu.

Nhưng tất cả đều thống nhất một việc.

Tuyệt đối không được chọc tiểu điện hạ khóc.

Lúc ấy, Tịch Tiểu Du đang ngồi trong sân chơi với một quả cầu lông.

Quả cầu quá nhẹ.

Bé ném một cái.

Vèo!

Nó bay thẳng lên mái điện.

Bé ngẩng đầu, chu cái miệng nhỏ.

“Thỏ nhỏ, bóng mất rồi.”

Một ma tướng trẻ tên Khương Diễm vừa đi ngang, thấy vậy lập tức xung phong.

“Tiểu điện hạ đừng lo, thuộc hạ lấy xuống ngay.”

Hắn nhún chân nhảy lên.

Nhưng vừa chạm vào quả cầu thì trượt chân.

Bịch!

Cả người ngã lăn từ mái điện xuống, vừa khéo đè lên chiếc váy nhỏ của Tịch Tiểu Du.

Tuy không đụng trúng bé, nhưng chiếc váy bị kéo mạnh làm bé loạng choạng ngồi bệt xuống đất.

Tịch Tiểu Du mở to mắt.

Đầu gối trắng mềm cọ vào nền đá.

Đỏ một mảng nhỏ.

Bé cúi đầu nhìn đầu gối mình.

Rồi mím môi.

Khương Diễm mặt cắt không còn giọt máu.

“Tiểu… tiểu điện hạ… thuộc hạ…”

Chưa nói hết câu.

Ầm!

Một tiếng sét nổ vang.

Bầu trời vốn trong xanh bỗng phủ kín mây đen.

Đạo thiên lôi đầu tiên giáng xuống ngay bên cạnh Khương Diễm.

Ầm!

Nền đá nứt toác.

Khương Diễm sợ đến mức bò cũng không nổi.

“Không phải thuộc hạ cố ý!”

Ầm!

Đạo thứ hai rơi xuống.

Lần này đánh trúng búi tóc hắn.

Mái tóc cháy đen, dựng đứng lên như cỏ khô.

Đám ma tu xung quanh đồng loạt lùi về sau mấy chục bước.

Không một ai dám tiến lên.

Tịch Tiểu Du thấy Khương Diễm run lẩy bẩy thì quên cả đau.

Bé vội chạy đến.

“Ôi, chú đừng sợ.”

Bé vừa nắm lấy tay Khương Diễm.

Mây đen trên trời lập tức tan sạch.

Ánh nắng lại chiếu xuống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Khương Diễm ngồi phịch xuống đất, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

Hắn nhìn Tịch Tiểu Du như nhìn một vị thần.

Tịch Tiểu Du lại lấy khăn tay nhỏ lau tro bụi trên mặt hắn.

“Cha giả nói ngã thì phải đứng lên.”

Khương Diễm đỏ hoe mắt.

“Thuộc hạ… thuộc hạ nhớ rồi.”

________________________________________

Buổi tối.

Ấn Sa báo cáo toàn bộ chuyện xảy ra trong ngày.

Ứng Trường Dạ nghe xong, chỉ hỏi một câu.

“Đầu gối con bé thế nào?”

“Chỉ đỏ một chút, bây giờ đã hết.”

Ứng Trường Dạ khẽ gật đầu.

“Ngày mai dọn sạch toàn bộ bậc đá trong Ma Cung.”

Ấn Sa ngẩn người.

“Dọn… sạch?”

“Đổi hết thành thảm.”

Ấn Sa: “…”

Từ ngày Ma Vực lập cung đến nay, chưa từng có ai dám trải thảm khắp nơi.

Chỉ vì sợ…

Tiểu điện hạ té ngã.

Ấn Sa bỗng cảm thấy.

Có lẽ lời đồn bên ngoài đã sai.

Đáng sợ nhất Ma Vực.

Không phải Tịch Tiểu Du.

Mà là Ma Tôn nuôi con.

Đúng lúc ấy, ngoài đại điện vang lên tiếng chuông cảnh giới.

Một ma vệ vội vàng chạy vào, quỳ xuống.

“Bẩm Tôn thượng!”

“Có người xông vào Ma Vực.”

Ứng Trường Dạ chậm rãi đứng dậy.

“Ai?”

Ma vệ nuốt nước bọt.

“Người đó… chỉ có một mình.”

“Nhưng hắn tự xưng…”

“…là Kiếm thần của Vấn Kiếm Sơn.”

Chương 5: Ông Chú Cầm Que Sáng

Tiếng chuông cảnh giới vang vọng khắp Ma Vực.

Ba mươi sáu ma tướng đồng loạt xuất hiện trước cổng Ma Cung.

Ma khí cuồn cuộn như sóng.

Ở cuối con đường đá đen, một bóng người mặc trường bào trắng chậm rãi bước tới.

Mỗi bước chân của hắn đều khiến ma khí quanh người tự động tách sang hai bên.

Sau lưng người đó đeo một thanh trường kiếm cổ.

Kiếm chưa rời vỏ.

Nhưng kiếm ý đã phủ kín mấy dặm.

Ấn Sa híp mắt.

“Nghiêm Túc Bạch.”

Người đứng đầu Vấn Kiếm Sơn.

Cũng là Kiếm thần trẻ tuổi nhất trong ba nghìn năm.

Hai người từng giao thủ ba lần.

Không phân thắng bại.

Ấn Sa tiến lên một bước, giọng lạnh xuống.

“Kiếm thần tự tiện xông vào Ma Vực, ngươi muốn khai chiến sao?”

Nghiêm Túc Bạch dừng lại trước cổng.

Gương mặt hắn thanh lãnh như tuyết đầu mùa, ánh mắt bình tĩnh không chút dao động.

“Ta tới tìm một người.”

“Ma Vực không có người ngươi muốn tìm.”

“Ta tìm một đứa trẻ.”

Không khí lập tức đông cứng.

Ấn Sa khẽ nắm chặt chuôi đao.

Quả nhiên.

Tin tức về Tiểu điện hạ đã truyền ra ngoài.

Hắn đang định lên tiếng thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói non nớt.

“Có người đến chơi hả?”

Tịch Tiểu Du ôm con thỏ vải chạy lon ton tới.

Theo sau bé là Hắc Diễm Kỳ Lân to lớn như ngọn núi nhỏ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...