Sau đó, Tịch Tiểu Du cưỡi “cún lớn” đi dạo khắp Ma Cung.
Nơi thứ hai bé ghé vào là kho báu.
Kho báu Ma Vực có ba mươi tầng cấm chế, chứa vô số pháp khí, linh thạch, bí bảo cướp được từ các tiên môn. Bình thường ngoài Ứng Trường Dạ, không ai có thể mở.
Nhưng Tịch Tiểu Du chỉ đi ngang qua, cửa kho tự mở.
Ấn Sa chạy đến nơi thì thấy bé đang ngồi giữa đống linh thạch, hai tay cầm một viên dạ minh châu lớn bằng quả dưa.
Bé nghiêm túc hỏi: “Chú Ấn Sa, cái này ăn được không?”
Ấn Sa suýt quỳ xuống.
“Không ăn được ạ.”
“Vậy cái này thì sao?”
Bé cầm lên một quả linh quả đỏ rực.
Ấn Sa nhìn kỹ, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Đó là Chu Tâm Quả chín một lần trong mười vạn năm. Người tu luyện ăn một miếng có thể tăng cảnh giới, nhưng thân thể trẻ con chắc chắn không chịu nổi linh lực bên trong.
Hắn vừa định ngăn lại, Tịch Tiểu Du đã cắn một miếng.
Rắc.
Cả kho báu im phăng phắc.
Ấn Sa cảm thấy hồn mình bay mất một nửa.
Tịch Tiểu Du nhai nhai, sau đó cau mày.
“Chua.”
Nói xong, bé đưa quả còn lại cho Hắc Diễm Kỳ Lân.
“Cún lớn ăn đi.”
Hắc Diễm Kỳ Lân run rẩy há miệng nhận lấy.
Ấn Sa nhìn bé từ đầu đến chân.
Không nổ tung.
Không chảy máu.
Không hôn mê.
Thậm chí còn ợ một tiếng rất nhỏ.
Tịch Tiểu Du vỗ bụng, có chút xấu hổ: “Không phải Tiểu Du kêu. Là bụng nhỏ kêu.”
Ấn Sa lau mồ hôi lạnh.
Hắn cảm thấy mình cần sống thêm tám trăm năm nữa mới chịu nổi một ngày trông trẻ.
Đúng lúc ấy, Ứng Trường Dạ xuất hiện ngoài cửa kho.
Hắn nhìn linh thạch vương vãi đầy đất, nhìn Hắc Diễm Kỳ Lân đang nằm rạp ngoan ngoãn như chó nhà, cuối cùng nhìn sang Tịch Tiểu Du đang cầm nửa quả Chu Tâm Quả.
Tịch Tiểu Du chớp mắt.
Bé giấu quả ra sau lưng.
“Cha giả, Tiểu Du không ăn nhiều.”
Ứng Trường Dạ bước đến trước mặt bé.
Ấn Sa lập tức cúi đầu nhận tội: “Thuộc hạ thất trách.”
Ứng Trường Dạ không nhìn hắn, chỉ vươn tay về phía Tịch Tiểu Du.
Bé tưởng hắn muốn lấy quả linh quả, liền hơi do dự. Nhưng nghĩ một lúc, bé vẫn đặt quả vào tay hắn.
“Cho cha giả một miếng.”
Ứng Trường Dạ nhìn quả bị cắn nham nhở trong lòng bàn tay.
Rất lâu sau, hắn nói: “Lần sau muốn ăn gì, hỏi ta trước.”
Tịch Tiểu Du ngẩng mặt: “Vậy Tiểu Du còn được ăn bánh hoa không?”
“Được.”
“Được cưỡi cún lớn không?”
Hắc Diễm Kỳ Lân lập tức dựng tai.
Ứng Trường Dạ liếc nó.
Con hung thú lập tức nằm càng thấp hơn.
“Được.”
Tịch Tiểu Du vui đến mức ôm lấy chân hắn.
“Cha giả tốt nhất.”
Đám ma tu xung quanh lập tức cúi đầu.
Bọn họ không dám nhìn vẻ mặt của Ma Tôn.
Nhưng bọn họ đều nghe thấy.
Khoảnh khắc ấy, giọng của Ứng Trường Dạ hình như dịu đi rất nhiều.
Hắn nói: “Về ăn cơm.”
Tịch Tiểu Du ngoan ngoãn gật đầu.
Nhưng khi bé được Ứng Trường Dạ bế lên, sâu trong kho báu bỗng truyền đến một tiếng vang rất khẽ.
Keng.
Như có thứ gì vừa thức tỉnh.
Ứng Trường Dạ dừng bước.
Ấn Sa lập tức ngẩng đầu.
Tận cùng kho báu, một chiếc hộp đá phủ đầy bụi đang rung lên nhè nhẹ.
Chiếc hộp ấy đã nằm ở Ma Vực ba trăm năm.
Bên trong phong ấn một mảnh cổ kiếm không ai có thể chạm vào.
Nhưng lúc này, trên mặt hộp đá lại hiện ra một đường sáng vàng nhạt.
Giống hệt dấu ấn trên cổ tay Tịch Tiểu Du.
Bé cũng nhìn về phía đó.
Sau đó bé nhỏ giọng hỏi: “Cha giả, trong hộp có người đang gọi con.”
Ứng Trường Dạ ôm bé chặt hơn.
Ánh mắt hắn trầm xuống.
“Ngươi nghe thấy gì?”
Tịch Tiểu Du nghiêng đầu lắng nghe.
Một lát sau, bé ôm cổ hắn, giọng mềm mềm vang lên giữa kho báu tĩnh lặng.
“Nó nói…”
“Chủ nhân, ngài về rồi.”
Chương 4: Bé Con Còn Đáng Sợ Hơn Ma Tôn
Hai chữ “chủ nhân” vừa vang lên, cả kho báu chìm vào tĩnh lặng.
Ấn Sa lập tức rút kiếm, đứng chắn trước mặt Ứng Trường Dạ.
“Tôn thượng, để thuộc hạ kiểm tra.”
Ứng Trường Dạ khẽ gật đầu.
Ấn Sa cẩn thận tiến đến trước chiếc hộp đá. Hắn vừa chạm vào nắp hộp, vô số phù văn màu đen lập tức sáng lên, một luồng ma khí khổng lồ bắn ngược trở lại.
Ầm!
Ấn Sa bị đánh lùi ba bước, khóe môi rịn ra một tia máu.
Hắn nhìn hộp đá với vẻ không thể tin nổi.
“Phong ấn vẫn còn nguyên.”
Tịch Tiểu Du ghé đầu lên vai Ứng Trường Dạ, tò mò hỏi: “Chú bị đau hả?”
Ấn Sa cười gượng.
“Không đau.”
Bé lập tức thò bàn tay nhỏ ra.
“Tiểu Du thổi một cái sẽ hết.”
Nói xong, bé thật sự chu môi, “phù” một tiếng rất khẽ.
Không ai để ý.
Nhưng ngay giây sau, vết máu bên khóe miệng Ấn Sa biến mất.
Ngay cả thương thế cũ từng để lại trong trận chiến mười năm trước cũng hoàn toàn hồi phục.
Ấn Sa ngây người.
Hắn vội vận chuyển linh lực, phát hiện kinh mạch vốn có vài chỗ tổn thương đã lành hẳn.
“Tôn… Tôn thượng…”
Ứng Trường Dạ cũng nhìn sang Tịch Tiểu Du.
Bé chẳng biết mình vừa làm gì, chỉ cười híp mắt.
“Đỡ đau chưa?”
Ấn Sa quỳ xuống, giọng run lên.
“Đa tạ tiểu điện hạ.”
Chaporia
Bình Luận (0)