Cha giả tuy không biết kể chuyện.
Nhưng bánh hoa ở đây rất ngon.
Chương 3: Tiểu Tổ Tông Đại Náo Ma Cung
Sáng hôm sau, Ma Cung yên tĩnh hơn mọi ngày.
Không phải vì không có ai.
Mà vì tất cả mọi người đều không dám phát ra tiếng động.
Ngoài tẩm điện của Ứng Trường Dạ, hơn mười vị ma tướng đứng xếp hàng, vẻ mặt nghiêm túc như đang chờ nghênh chiến với chính đạo. Người bưng nước ấm, người bưng khăn mềm, người ôm y phục nhỏ vừa may gấp trong đêm, còn có người nâng một khay bánh hoa mới ra lò.
Ấn Sa đứng đầu hàng, thấp giọng dặn: “Lát nữa tiểu điện hạ tỉnh dậy, ai cũng không được lớn tiếng. Nếu làm tiểu điện hạ khóc, tự giác đi lĩnh phạt.”
Một ma tướng run giọng hỏi: “Lĩnh phạt ở đâu?”
Ấn Sa mặt không cảm xúc đáp: “Dưới thiên lôi.”
Người kia lập tức im bặt.
Trong điện, Tịch Tiểu Du ngủ đến hai má hồng hồng, con thỏ vải một tai nằm nghiêng trong lòng bé. Bé trở mình một cái, cái chân ngắn đá bay nửa chiếc chăn.
Ứng Trường Dạ ngồi bên bàn đá cách đó không xa, cả đêm chưa nhúc nhích.
Hắn vốn không cần ngủ.
Nhưng bình thường lúc này, hắn hoặc đang xử lý công vụ, hoặc đang ở địa lao thẩm vấn gian tế. Hôm nay hắn lại ngồi trong tẩm điện, trước mặt đặt một chồng ngọc giản, ánh mắt thỉnh thoảng rơi xuống chiếc giường nhỏ.
Tịch Tiểu Du dụi dụi mắt.
Bé tỉnh.
Ứng Trường Dạ lập tức nhìn sang.
Tịch Tiểu Du ngồi dậy, tóc rối tung như ổ chim nhỏ. Bé mơ màng nhìn quanh một vòng, sau đó nhìn thấy Ứng Trường Dạ.
Bé lập tức cong mắt.
“Cha giả, sáng rồi.”
Ứng Trường Dạ im lặng một lát, sau đó đáp: “Ừ.”
Ngoài điện, đám ma tướng nghe thấy giọng bé, đồng loạt căng cứng người.
Cửa điện mở ra.
Ấn Sa dẫn người bước vào, cung kính đến mức như đang bái kiến tổ tiên: “Tiểu điện hạ, thuộc hạ đã chuẩn bị nước rửa mặt, y phục và đồ ăn sáng.”
Tịch Tiểu Du ngồi trên giường, ngơ ngác nhìn một hàng người áo đen trước mặt.
Bé nghiêng đầu hỏi: “Các chú cũng đói hả?”
Ấn Sa nghẹn lại.
Một ma tướng phía sau xúc động đến mức mắt đỏ lên.
Tiểu điện hạ còn biết quan tâm bọn họ có đói không.
Đây là tiểu thần tiên gì vậy?
Ứng Trường Dạ liếc bọn họ một cái. Đám người lập tức thu lại vẻ mặt kỳ quái.
Sau một trận rối loạn, Tịch Tiểu Du được rửa mặt, thay một chiếc váy nhỏ màu trắng thêu mây bạc. Túc Miên vốn định chải tóc cho bé, nhưng Tịch Tiểu Du lại ôm thỏ vải chạy đến trước mặt Ứng Trường Dạ.
“Cha giả chải.”
Túc Miên cứng người.
Ấn Sa cứng người.
Toàn bộ người trong điện cứng người.
Ứng Trường Dạ nhìn chiếc lược gỗ trong tay Túc Miên, lại nhìn mái tóc mềm rối tung của Tịch Tiểu Du.
Hắn lạnh nhạt nói: “Ta không biết.”
Tịch Tiểu Du rất hào phóng: “Không sao, Tiểu Du cũng không biết.”
Ứng Trường Dạ: “…”
Cuối cùng, Ma Tôn vẫn cầm lấy lược.
Hắn từng cầm kiếm chém qua vô số cường giả, từng vẽ trận pháp phong kín cả một tòa thành, nhưng chưa từng thấy thứ gì khó xử lý hơn tóc của một đứa trẻ.
Chải nhẹ thì không gỡ được nút rối.
Dùng sức thì bé sẽ đau.
Ứng Trường Dạ ngồi sau lưng Tịch Tiểu Du, sắc mặt lạnh lẽo, động tác lại cẩn thận đến mức đám ma tướng không dám nhìn thẳng.
Tịch Tiểu Du ngồi ngoan ngoãn, hai tay ôm thỏ.
Một lúc sau, bé hỏi: “Cha giả, đẹp chưa?”
Ứng Trường Dạ nhìn hai búi tóc một cao một thấp trên đầu bé.
Hắn trầm mặc.
Túc Miên đứng bên cạnh cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng khóe môi run đến lợi hại.
Ấn Sa thì cúi đầu, làm như mình mù.
Ứng Trường Dạ bình tĩnh đáp: “Đẹp.”
Tịch Tiểu Du tin thật.
Bé vui vẻ nhảy xuống giường, ôm thỏ chạy ra ngoài.
“Tiểu Du đi chơi nha.”
Vừa nghe hai chữ đi chơi, toàn bộ Ma Cung lập tức bước vào trạng thái giới nghiêm.
Ba mươi sáu ma vệ âm thầm đi theo sau bé.
Mười hai hộ pháp canh giữ các lối ra.
Bảy tầng cấm chế quanh Ma Cung được thu bớt sát khí, chỉ giữ lại lớp phòng hộ mềm nhất.
Dù vậy, chưa đến nửa canh giờ, Tịch Tiểu Du vẫn gây ra chuyện.
Đầu tiên, bé nhìn thấy một con hung thú thượng cổ bị xích ở hậu viện.
Đó là Hắc Diễm Kỳ Lân, từng cắn c/h/ế/t ba vị trưởng lão tiên môn, tính tình hung tàn, ngay cả ma tướng cũng không dám lại gần.
Vậy mà Tịch Tiểu Du vừa nhìn thấy nó, đôi mắt lập tức sáng lên.
“Cún lớn!”
Đám ma vệ sau lưng suýt ngất.
Hắc Diễm Kỳ Lân nghe thấy hai chữ này, lửa đen quanh thân bùng lên dữ dội. Nó cúi đầu gầm một tiếng, mặt đất nứt ra từng đường.
Tịch Tiểu Du không sợ.
Bé ôm thỏ, chạy lạch bạch đến trước mặt nó, ngẩng đầu hỏi: “Cún lớn, ngươi có đói không?”
Hắc Diễm Kỳ Lân đang định há miệng.
Đột nhiên, trên trời vang lên một tiếng sấm rất nhẹ.
Nó lập tức ngậm miệng.
Lửa đen tắt phụt.
Con hung thú cao như ngọn núi nhỏ chậm rãi nằm rạp xuống đất, cái đầu khổng lồ cúi trước mặt Tịch Tiểu Du.
Đám ma vệ: “…”
Tịch Tiểu Du vui vẻ sờ mũi nó.
“Cún lớn ngoan.”
Hắc Diễm Kỳ Lân không dám động.
Thậm chí còn nhẹ nhàng vẫy đuôi.
Chaporia
Bình Luận (0)