Sống rồi.
Ma Vực sống rồi.
Thiên lôi trên trời cuối cùng cũng tan bớt.
Tịch Tiểu Du ăn xong nửa miếng bánh, lại đẩy đĩa về phía Ứng Trường Dạ.
“Cha giả ăn không?”
Ứng Trường Dạ nhìn miếng bánh nhỏ bị bé cắn mất một góc.
“Ta không ăn.”
Tịch Tiểu Du nghĩ một lát, sau đó chọn miếng còn nguyên đặt vào tay hắn.
“Miếng này chưa bị Tiểu Du cắn.”
Ứng Trường Dạ rũ mắt.
Trong lòng bàn tay hắn, chiếc bánh hoa nhỏ mềm mại đến mức chỉ cần dùng chút lực sẽ vỡ vụn.
Hắn không thích đồ ngọt.
Cũng chưa bao giờ ăn những thứ vô dụng như vậy.
Nhưng đứa bé kia vẫn ngẩng đầu nhìn hắn đầy mong chờ.
Sau cùng, Ứng Trường Dạ cầm chiếc bánh lên, mặt không cảm xúc cắn một miếng.
Rất ngọt.
Ngọt đến phát ngấy.
Tịch Tiểu Du lại vui vẻ vỗ tay.
“Cha giả ăn bánh rồi.”
Đám ma tu bên dưới lập tức cúi đầu sâu hơn.
Bọn họ cảm thấy hôm nay mình đã nhìn thấy quá nhiều chuyện không nên nhìn.
Ma Tôn bế trẻ con.
Ma Tôn hỏi trẻ con ăn gì.
Ma Tôn ăn bánh hoa.
Ngày mai nếu tam giới sụp đổ, bọn họ cũng không thấy lạ nữa.
Ăn no xong, Tịch Tiểu Du bắt đầu buồn ngủ.
Bé ôm thỏ vải, đầu nhỏ gật lên gật xuống.
Ứng Trường Dạ nhìn bé.
“Buồn ngủ thì ngủ.”
Tịch Tiểu Du dụi mắt: “Con không có giường.”
Ứng Trường Dạ nhìn sang Ấn Sa.
Ấn Sa lập tức hiểu ý, vội nói: “Thuộc hạ đi chuẩn bị tẩm điện.”
Tịch Tiểu Du nghe thấy tẩm điện thì lắc đầu.
“Con muốn ngủ chỗ có cha giả.”
Ấn Sa vừa đứng dậy đã quỳ lại.
Hắn không dám nghe tiếp.
Ứng Trường Dạ trầm mặc.
Hắn chưa từng để ai bước vào tẩm điện của mình.
Nơi đó ngoài hắn ra, chỉ có sát khí và cấm chế. Ngay cả hộ pháp thân cận nhất cũng không dám lại gần.
Nhưng nếu từ chối, đứa nhỏ có thể khóc.
Mà nếu đứa nhỏ khóc…
Ứng Trường Dạ ngẩng đầu nhìn bầu trời vừa mới yên tĩnh.
Sau đó hắn đứng dậy, một tay ôm Tịch Tiểu Du.
“Đi.”
Đêm đó, toàn bộ Ma Cung lại trải qua một chuyện kinh thiên động địa khác.
Bọn họ phải chuẩn bị giường cho trẻ con trong tẩm điện Ma Tôn.
Chăn không được quá lạnh.
Gối không được quá cứng.
Đèn không được quá tối.
Hương an thần không được có độc.
Cấm chế trong điện càng phải thu lại, nếu không tiểu điện hạ nửa đêm tỉnh dậy đi nhầm một bước, rất có thể cả Ma Vực sẽ phải chôn cùng.
Ấn Sa dẫn người bận đến mức đầu óc quay cuồng.
Cuối cùng, Tịch Tiểu Du được đặt lên một chiếc giường nhỏ phủ lông linh hồ mềm mại.
Bé nằm xuống, chớp chớp mắt nhìn Ứng Trường Dạ đang đứng cạnh giường.
“Cha giả không ngủ sao?”
Ứng Trường Dạ nói: “Ta không cần ngủ.”
“Vậy cha giả kể chuyện đi.”
“…”
Ma Tôn im lặng.
Tịch Tiểu Du ôm thỏ vải, nghiêm túc bổ sung: “Trước khi ngủ phải nghe chuyện. Không nghe chuyện thì sẽ mơ thấy quái vật.”
Ứng Trường Dạ hỏi: “Ngươi sợ quái vật?”
Tịch Tiểu Du lắc đầu: “Không sợ. Nhưng thỏ nhỏ sợ.”
Con thỏ vải một tai trong lòng bé bị giơ lên.
Ứng Trường Dạ nhìn con thỏ rách nát kia.
Lại nhìn đứa nhỏ đang chờ mong.
Sau một lúc lâu, hắn lạnh giọng kể: “Ngày xưa có một con yêu thú, nó ăn thịt ba trăm người, sau đó bị ta g/i/ế/t.”
Tịch Tiểu Du: “…”
Ấn Sa ngoài cửa: “…”
Túc Miên đứng bên cạnh suýt ngất.
Tịch Tiểu Du mím môi, nhỏ giọng nói: “Cha giả, chuyện này không hay.”
Ứng Trường Dạ nhíu mày: “Không hay?”
Bé gật đầu rất nghiêm túc.
“Quá ngắn.”
Ứng Trường Dạ: “…”
Túc Miên vội bước lên cứu mạng, nhỏ giọng nói: “Tôn thượng, chuyện kể trước khi ngủ thường là… công chúa, hoa, thỏ con, tiên hạc gì đó.
”
Ứng Trường Dạ lạnh lùng nhìn nàng.
Túc Miên lập tức cúi đầu.
Nhưng Tịch Tiểu Du đã nghe thấy.
Bé kéo kéo tay áo hắn.
“Con muốn nghe thỏ con.”
Ứng Trường Dạ cúi đầu nhìn bé một lúc.
Sau đó hắn ngồi xuống mép giường.
Giọng vẫn lạnh như tuyết.
“Ngày xưa có một con thỏ.”
Tịch Tiểu Du lập tức ngoan ngoãn nhắm mắt.
“Con thỏ đó chạy rất chậm.”
“Vì sao ạ?”
“Vì chân nó ngắn.”
Tịch Tiểu Du mở mắt: “Thỏ nhỏ chân dài mà.”
Ứng Trường Dạ bình tĩnh sửa lời: “Vậy nó chạy rất nhanh.”
“Rồi sao nữa ạ?”
“Nó chạy quá nhanh, đâm vào cây, c/h/ế/t rồi.”
Tịch Tiểu Du ngây ra.
Túc Miên tuyệt vọng nhắm mắt.
Ấn Sa ngoài cửa lặng lẽ che mặt.
Tịch Tiểu Du nhìn Ứng Trường Dạ hồi lâu, cuối cùng thở dài như người lớn.
“Cha giả không biết kể chuyện.”
Ứng Trường Dạ không phản bác.
Bé nhích người vào trong, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.
“Vậy cha giả nằm đây đi. Không cần kể nữa.”
Động tác của tất cả mọi người đồng thời cứng lại.
Ứng Trường Dạ đứng bên giường, không nhúc nhích.
Tịch Tiểu Du đã buồn ngủ đến mức mắt mở không nổi, nhưng vẫn cố chừa cho hắn một khoảng nhỏ xíu.
“Nằm đây… thỏ nhỏ không sợ nữa…”
Giọng bé càng lúc càng nhỏ.
Cuối cùng, bé ôm thỏ vải ngủ mất.
Trong điện yên tĩnh xuống.
Ứng Trường Dạ nhìn khuôn mặt ngủ say của bé.
Không hiểu vì sao, thiên uy từng ép cả Ma Vực quỳ rạp khi nãy, lúc này lại dịu dàng bao quanh đứa nhỏ như một lớp ánh sáng mỏng.
Ấn Sa bước vào, hạ giọng hỏi: “Tôn thượng, đứa bé này lai lịch quá kỳ lạ, có cần thuộc hạ điều tra không?”
Ứng Trường Dạ không trả lời ngay.
Một lát sau, hắn nói: “Tra.”
Ấn Sa gật đầu.
Nhưng còn chưa kịp lui ra, Tịch Tiểu Du trên giường bỗng xoay người.
Con thỏ vải rơi xuống đất.
Ứng Trường Dạ gần như theo bản năng đưa tay bắt lấy.
Động tác rất nhanh.
Nhanh hơn cả khi hắn rút kiếm g/i/ế/t người.
Ấn Sa nhìn cảnh ấy, mí mắt giật liên tục.
Tôn thượng.
Ngài thật sự còn nhớ mình là Ma Tôn không?
Ứng Trường Dạ đặt con thỏ lại vào lòng Tịch Tiểu Du.
Đứa nhỏ trong mơ ôm được thỏ, lập tức yên tâm dụi mặt.
Nhưng đúng lúc ấy, trên cổ tay trắng mềm của bé bỗng lóe lên một tia sáng.
Ứng Trường Dạ khựng lại.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng kéo tay áo bé lên.
Trên cổ tay Tịch Tiểu Du có một vệt hoa văn màu vàng nhạt.
Rất nhỏ.
Giống như một đường mây bị thu nhỏ.
Nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy hoa văn ấy, sắc mặt Ấn Sa lập tức thay đổi.
Hắn lùi mạnh một bước, giọng run lên: “Tôn thượng… đây chẳng lẽ là…”
Ứng Trường Dạ nhìn chằm chằm dấu ấn ấy.
Ánh mắt vốn lạnh nhạt của hắn lần đầu tiên xuất hiện dao động rất khẽ.
Ba trăm năm trước.
Hắn từng nhìn thấy dấu ấn này một lần.
Trên cánh cửa Thiên Môn bị máu nhuộm đỏ.
Trên phong ấn cuối cùng của Thiên Đạo.
Ứng Trường Dạ buông tay áo bé xuống, che lại hoa văn kia.
Hắn nói rất thấp: “Không được để bất kỳ ai biết.”
Ấn Sa lập tức quỳ xuống.
“Thuộc hạ tuân lệnh.”
Ngoài điện, gió đêm cuốn qua Ma Vực.
Mây đen trên trời đã tan đi.
Nhưng không ai biết.
Từ khoảnh khắc đứa bé này rơi xuống Ma Cung, cả tam giới đã bắt đầu đổi vận.
Mà Tịch Tiểu Du vẫn ngủ rất say.
Bé không biết mình là ai.
Cũng không biết ngày mai tỉnh dậy, cả Ma Vực sẽ vì một câu nói của bé mà nháo đến long trời lở đất.
Bởi vì trước khi ngủ, bé chỉ nhớ một chuyện rất đơn giản.
Chaporia
Bình Luận (0)