Một ma tướng quỳ dưới đất run rẩy nói: “Tôn thượng… hay là… cho nó ăn trước đi ạ?”

Người bên cạnh lập tức trừng mắt nhìn hắn.

“Nó? Ngươi còn dám gọi là nó? Ngươi muốn bị sét đánh thì đừng kéo bọn ta theo.”

Ma tướng kia lập tức sửa miệng, giọng càng run hơn: “Cho… cho tiểu điện hạ ăn trước đi ạ.”

Tịch Tiểu Du nghe thấy ba chữ tiểu điện hạ thì nghiêng đầu.

Bé không hiểu.

Bé chỉ biết bụng mình rất đói.

Ứng Trường Dạ nhìn bé một lát, cuối cùng khom lưng xuống.

Động tác ấy vừa xuất hiện, cả đại điện đồng loạt nín thở.

Ma Tôn khom lưng.

Ba trăm năm nay, ngay cả khi chém Thiên Môn, Ứng Trường Dạ cũng chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai.

Vậy mà bây giờ.

Hắn lại khom lưng trước một đứa bé.

Tịch Tiểu Du thấy khuôn mặt lạnh băng kia đột nhiên đến gần, vô thức ôm chặt thỏ vải. Nhưng bé không tránh. Bé chỉ mở to mắt nhìn hắn, hàng mi còn dính hơi nước.

Ứng Trường Dạ vươn tay.

Đám ma tu trong điện căng thẳng đến mức tim sắp ngừng đập.

Một vài người đã chuẩn bị tinh thần nếu Tôn thượng bóp c/h/ế/t đứa bé này, bọn họ sẽ lập tức đào hố chôn chính mình trước khi thiên lôi giáng xuống.

Nhưng bàn tay kia chỉ dừng trên gáy áo của bé.

Sau đó.

Nhấc lên.

Tịch Tiểu Du bị nhấc khỏi mặt đất như một con mèo nhỏ.

Bé ngơ ngác đá đá hai chân.

Con thỏ vải trong lòng cũng lắc lư theo.

Ứng Trường Dạ nhíu mày.

Bế trẻ con là như vậy sao?

Hắn chưa từng bế thứ gì còn sống mà không bóp nát.

Một hộ pháp lớn tuổi thấy tình hình không ổn, vội quỳ tiến lên hai bước, nhỏ giọng nhắc: “Tôn thượng, trẻ con… không phải xách như vậy.”

Ứng Trường Dạ lạnh nhạt liếc hắn.

Hộ pháp kia lập tức cúi đầu, nhưng vẫn cắn răng nói tiếp: “Phải đỡ lưng, ôm vào khuỷu tay. Nếu không… nếu không tiểu điện hạ sẽ khó chịu.”

Hai chữ khó chịu vừa vang lên, thiên lôi trên trời lại nổ ầm một tiếng.

Hộ pháp sợ đến mức suýt úp mặt xuống đất.

Ứng Trường Dạ im lặng trong chốc lát.

Sau đó hắn đổi tư thế.

Một tay đỡ sau lưng bé, một tay luồn dưới đầu gối, vụng về ôm bé vào lòng.

Tịch Tiểu Du cuối cùng cũng không bị treo lơ lửng nữa. Bé tìm được điểm tựa, lập tức ngoan ngoãn áp vào trước ngực hắn. Trên người Ma Tôn không có hơi ấm như người thường, chỉ có mùi tuyết lạnh và máu tanh rất nhạt, nhưng không hiểu vì sao bé lại cảm thấy yên tâm.

Bé dụi nhẹ mặt vào áo hắn.

Nhỏ giọng nói: “Cha ơi, con đói.”

Ứng Trường Dạ cúi mắt nhìn bé.

“Ta không phải cha ngươi.”

Tịch Tiểu Du chớp mắt.

Sau đó bé rất dễ nói chuyện mà sửa miệng: “Vậy… cha giả ơi, con đói.”

Cả đại điện: “…”

Có khác gì đâu?

Khóe mắt Tả hộ pháp Ấn Sa giật mạnh.

Hắn là người đi theo Ứng Trường Dạ lâu nhất, cũng là kẻ hiểu rõ tính tình Ma Tôn nhất. Nếu đổi thành người khác dám nói ba chữ cha giả, e là hiện tại đã không còn tro cốt.

Nhưng Ứng Trường Dạ chỉ nhìn đứa nhỏ trong lòng.

Không tức giận.

Cũng không ném bé xuống.

Hắn hỏi: “Trẻ con ăn gì?”

Câu hỏi vừa ra, toàn bộ Ma Cung rơi vào im lặng đáng sợ.

Một đám ma tu nhìn nhau.

Bọn họ biết luyện độc, biết luyện hồn, biết phá trận, biết g/i/ế/t người.

Nhưng trẻ con ăn gì?

Vấn đề này còn khó hơn phá Thiên Môn.

Một ma tướng cẩn thận giơ tay: “Máu yêu thú?”

Người bên cạnh lập tức đạp hắn một cái.

“Ngươi mới uống máu yêu thú!”

Một người khác do dự nói: “Linh đan? Ta có một viên Bạo Cốt Đan, ăn vào có thể tăng tu vi ba mươi năm.

Ấn Sa tức đến mức suýt rút đao: “Ngươi muốn tiểu điện hạ nổ tung à?”

Lại có người nhỏ giọng: “Thịt nướng? Hôm qua hậu điện vừa bắt được một con Xích Diễm Ngưu.”

Tịch Tiểu Du nghe chữ thịt nướng, đôi mắt hơi sáng lên.

Nhưng bụng bé lại ọc thêm một tiếng.

Ứng Trường Dạ nhìn xuống.

Bé lập tức ôm bụng, xấu hổ giấu mặt vào áo hắn.

“Không phải con kêu đâu.”

Ứng Trường Dạ bình tĩnh hỏi: “Vậy ai kêu?”

Tịch Tiểu Du vỗ vỗ bụng nhỏ, nghiêm túc nói: “Là nó không ngoan.”

Mấy ma tu đang quỳ dưới đất suýt bật cười, nhưng vừa ngẩng đầu thấy sắc mặt Ma Tôn, tất cả lập tức cúi xuống, vai run bần bật.

Ứng Trường Dạ không cười.

Hắn chỉ nói: “Chuẩn bị đồ ăn.”

Một câu này khiến cả Ma Vực lập tức rối loạn.

Chỉ trong nửa khắc, hậu điện Ma Cung đã bày ra hơn ba mươi cái bàn.

Trên bàn có đủ thứ kỳ quái.

Đùi yêu thú nướng cháy đen.

Canh xương linh thú sôi ùng ục.

Linh quả lớn bằng đầu người.

Bánh làm từ bột linh mạch nhưng bị nặn thành hình thù méo mó.

Còn có một bát chất lỏng màu tím không rõ là cháo hay độc.

Tịch Tiểu Du được đặt ngồi trên chiếc ghế lớn nhất trong điện.

Vì ghế quá cao, chân bé không chạm đất, chỉ có thể lủng lẳng trong không trung.

Bé nhìn bàn đồ ăn trước mặt, vẻ mặt dần trở nên mờ mịt.

Ứng Trường Dạ ngồi bên cạnh.

“Ăn.”

Tịch Tiểu Du cầm chiếc muỗng to gần bằng mặt mình, cố gắng múc một miếng cháo màu tím.

Vừa đưa tới gần miệng, bé đã nhăn mũi.

“Đắng.”

Người phụ trách nấu cháo lập tức quỳ xuống: “Tiểu điện hạ thứ tội! Đây là Tử Huyết Chi nấu với Linh Tủy Thảo, có thể tẩy kinh phạt tủy, cường hóa căn cốt, bình thường người ngoài cầu cũng không được…”

Tịch Tiểu Du nghe không hiểu.

Bé chỉ thành thật nói: “Nhưng nó giống bùn.”

Người kia lập tức nghẹn họng.

Đường đường là linh cháo quý hiếm, bị nói giống bùn.

Nhưng hắn không dám phản bác.

Vì thiên lôi trên trời vẫn chưa tan.

Ứng Trường Dạ nhìn bé không ăn, ánh mắt quét qua đám thuộc hạ.

“Nấu lại.”

Một chữ lạnh nhạt.

Toàn bộ nhà bếp Ma Cung suýt bị dọa bay hồn.

Từ lúc Ma Vực thành lập đến nay, nơi đáng sợ nhất không phải địa lao, cũng không phải chiến trường, mà là nhà bếp vào ngày hôm đó.

Ba mươi mấy ma tu đứng quanh bếp lò, vẻ mặt nghiêm trọng như đang luyện thần binh.

“Trẻ con rốt cuộc ăn cái gì?”

“Có phải ăn mềm không?”

“Thêm máu yêu thú được không?”

“Câm miệng! Ngươi còn nhắc máu nữa ta nhét đầu ngươi vào nồi.”

“Hay là cho thêm mật?”

“Mật của Hắc Phong Ong à? Thứ đó ăn vào người thường sẽ ngủ ba năm.”

“Vậy không được. Tiểu điện hạ ngủ ba năm, Tôn thượng sẽ chôn sống chúng ta trước.”

Cuối cùng, vẫn là một nữ ma tu tên Túc Miên lên tiếng.

Nàng vốn quản lý kho y phục, trước kia từng sống ở nhân gian một thời gian, miễn cưỡng biết trẻ con phàm nhân ăn cháo sữa, bánh mềm, trái cây nghiền.

Vì vậy, sau một trận hỗn loạn, bọn họ cuối cùng cũng bưng lên một bát cháo trắng mềm, một đĩa bánh hoa nhỏ và một chén sữa linh thú đã pha loãng đến mức không còn linh lực bạo liệt.

Tịch Tiểu Du nhìn thấy bánh hoa, đôi mắt lập tức sáng rực.

Bé cầm một miếng bằng hai tay, cắn một ngụm nhỏ.

Má phồng lên.

Cả điện nhìn bé.

Ứng Trường Dạ cũng nhìn bé.

Tịch Tiểu Du nhai chậm rãi, sau đó cong mắt.

“Ngon.”

Chỉ một chữ.

Đám ma tu trong điện đồng loạt thở phào.

Có người kích động đến mức suýt khóc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...