“Đây là tiến độ bình thường.”
Nhưng tôi không để anh ta nói tiếp.
“Không phải.”
Tất cả ánh mắt lại đổ dồn về phía tôi.
Tôi bình thản đáp:
“An Hòa yêu cầu trước khi ký gia hạn, Công ty Khải Minh phải hoàn tất ba việc.”
“Một, cam kết đội ngũ vận hành không thay đổi trong thời hạn hợp đồng mới.”
“Hai, bổ sung điều khoản trách nhiệm khi thay đổi người phụ trách chính.”
“Ba, tôi phải là người ký xác nhận phương án dịch vụ năm sau.”
Tôi nhìn Chu Khải Minh.
“Ba yêu cầu này, anh chưa từng đưa vào tài liệu gọi vốn.”
Một nhà đầu tư trẻ lập tức lật hồ sơ.
Không lâu sau, anh ta ngẩng đầu.
“Đúng là không có.”
Chu Khải Minh cố gắng giữ bình tĩnh.
“Đó chỉ là yêu cầu trao đổi sơ bộ, chưa phải điều kiện chính thức.”
Tôi hỏi:
“Anh chắc không?”
Tôi bấm gọi một số điện thoại.
Màn hình chuyển sang cuộc gọi video.
Sau ba tiếng chuông, bên kia bắt máy.
Người xuất hiện là Phó tổng giám đốc phụ trách mua sắm của Tập đoàn An Hòa, ông Tạ.
Ông Tạ vừa nhìn thấy tôi, lập tức cười.
“Tri Hạ, cuộc họp xong chưa?”
Tôi nói:
“Xin lỗi vì làm phiền ông lúc này.”
“Tôi đang ở buổi gọi vốn của Công ty Khải Minh.”
“Có một vấn đề cần ông xác nhận.”
Ông Tạ nhìn khung cảnh sau lưng tôi, nụ cười nhạt đi.
“Cô nói đi.”
Tôi hỏi:
“Điều kiện gia hạn hợp đồng năm sau của An Hòa với Khải Minh có yêu cầu tôi tiếp tục phụ trách chính không?”
Ông Tạ đáp không hề do dự:
“Có.”
“Tám năm qua, chúng tôi hợp tác với Khải Minh chủ yếu vì tin cô.”
“Thành thật mà nói, hệ thống của Khải Minh không phải lựa chọn duy nhất trên thị trường.”
“Nhưng cô Lâm là người duy nhất có thể trong vòng hai mươi phút xử lý khủng hoảng dữ liệu lúc ba giờ sáng.”
“Cũng là người duy nhất dám đứng ra chịu trách nhiệm khi bên kỹ thuật của các cô đổ lỗi cho nhà cung cấp.”
Ông ngừng lại.
Ánh mắt trở nên nghiêm túc.
“Nếu hợp đồng mới không có cô Lâm tham gia, An Hòa sẽ mở lại đấu thầu.”
Câu cuối cùng như một nhát búa.
Đập thẳng vào bản định giá của Công ty Khải Minh.
Sáu mươi phần trăm doanh thu.
Ba tháng nữa hết hạn.
Nếu An Hòa mở lại đấu thầu, doanh thu dự kiến năm sau của Khải Minh sẽ lập tức sụp một nửa.
Định giá ảo tưởng hai tỷ mà Chu Khải Minh vừa trình bày, trong nháy mắt biến thành bong bóng.
Thẩm Nghiên khẽ gõ đầu bút lên mặt bàn.
“Tổng giám đốc Chu.”
“Anh còn muốn nói đây là chuyện cá nhân không?”
Chu Khải Minh không đáp được.
Ông Tạ trong điện thoại dường như cũng nhận ra điều gì đó.
Ông nhíu mày hỏi:
“Tri Hạ, bên đó xảy ra chuyện gì?”
Tôi nhìn Chu Khải Minh.
Rồi nói rất nhẹ:
“Không có gì.”
“Chỉ là hôm nay tôi mới biết, tôi chưa từng là người đồng sáng lập.”
Ông Tạ im lặng vài giây.
Sau đó sắc mặt ông lạnh đi.
“Vậy sao?”
Ông không nói thêm.
Chỉ quay đầu gọi trợ lý.
“Thông báo bộ phận pháp chế.”
“Dừng quy trình gia hạn với Công ty Khải Minh.”
“Trước khi xác minh rõ thay đổi đội ngũ và quyền hạn của cô Lâm, không ký bất kỳ văn bản nào.”
Chu Khải Minh lập tức đứng bật dậy.
“Tổng giám đốc Tạ, chuyện này có hiểu lầm.”
Ông Tạ nhìn anh ta qua màn hình.
Ánh mắt không còn chút khách sáo.
“Tổng giám đốc Chu.”
“An Hòa ký hợp đồng với công ty của anh, không có nghĩa là chúng tôi chấp nhận mọi rủi ro quản trị của anh.”
“Người mà anh gọi là chỉ giúp một chút đã cứu dự án của chúng tôi ba lần.”
“Nếu đây là cách anh định nghĩa giá trị của một cộng sự cốt lõi.”
“Tôi rất nghi ngờ cách anh định nghĩa trách nhiệm với khách hàng.”
Nói xong, ông Tạ tắt máy.
Phòng họp lặng như tờ.
Mấy giây sau.
Nhà đầu tư đầu tiên khép hồ sơ.
“Quỹ chúng tôi rút khỏi vòng này.”
Người thứ hai nói:
“Chúng tôi cần đánh giá lại rủi ro.”
Người thứ ba đứng dậy:
“Trước khi Công ty Khải Minh giải quyết xong tranh chấp với cô Lâm và xác nhận hợp đồng An Hòa, chúng tôi sẽ không tiếp tục đàm phán.”
Từng người một.
Những người vừa rồi còn tỏ ra hứng thú với bản định giá, giờ đều lùi lại.
Chaporia
Bình Luận (0)