Sắc mặt Chu Khải Minh xám ngoét.

Anh ta nhìn sang Thẩm Nghiên như bắt lấy cọng rơm cuối cùng.

“Tổng giám đốc Thẩm.”

“Quỹ của anh là bên dẫn đầu vòng này.”

“Chúng ta có thể ngồi xuống nói lại.”

Thẩm Nghiên đóng bút.

“Không cần.”

“Ngay từ đầu tôi đã nói rồi.”

“Nếu cô Lâm không gật đầu, khoản đầu tư này chúng tôi không dám rót.”

Anh nhìn tôi.

“Cô Lâm.”

“Bây giờ cô gật đầu không?”

Tất cả ánh mắt lại rơi lên người tôi.

Chu Khải Minh nhìn tôi.

Lần này, trong mắt anh ta không còn cảnh cáo.

Chỉ còn hoảng loạn.

Anh ta khàn giọng nói:

“Tri Hạ.”

“Anh sai rồi.”

Một câu nhận sai đến muộn tám năm.

Tôi nhìn anh ta.

“Anh sai ở đâu?”

Anh ta nghẹn lại.

Vài giây sau mới nói:

“Anh không nên nói như vậy trước mặt mọi người.”

Tôi cười.

Đến giờ phút này, anh ta vẫn không hiểu.

Anh ta không thấy sai vì đã xóa sạch tôi.

Anh ta chỉ thấy sai vì xóa tôi không thành công.

Tôi quay sang Thẩm Nghiên.

“Không gật.”

Hai chữ rất nhẹ.

Nhưng đủ để đóng nắp quan tài cho vòng gọi vốn của Công ty Khải Minh.

6

Buổi gọi vốn kết thúc trong hỗn loạn.

Nhà đầu tư rời đi gần hết.

Nhân viên Công ty Khải Minh đứng ngoài hành lang không dám thở mạnh.

Tôi đi ra khỏi phòng họp, cô lễ tân lúc nãy đứng ở góc tường, mắt đỏ hoe.

Cô ấy nhỏ giọng gọi:

“Chị Lâm…”

Lần này không ai quát cô ấy nữa.

Tôi nhìn cô ấy.

“Sau này đừng gọi bừa.”

Cô ấy sửng sốt.

Tôi cười nhẹ.

“Gọi Tổng giám đốc Lâm.”

Cô ấy ngẩn ra một giây.

Rồi nước mắt rơi xuống.

“Vâng, Tổng giám đốc Lâm.”

Tôi đi về phía thang máy.

Chu Khải Minh đuổi theo.

“Tri Hạ, em nghe anh nói đã.”

Tôi không dừng lại.

Anh ta chắn trước mặt tôi.

Mắt đỏ lên.

“Anh thừa nhận hôm nay anh nói quá lời.”

“Nhưng em có cần tuyệt tình như vậy không?”

“Tuyệt tình?”

Tôi lặp lại hai chữ này.

Cảm thấy thật buồn cười.

“Chu Khải Minh, người tuyệt tình là tôi sao?”

“Là tôi xóa tên anh khỏi công ty à?”

“Là tôi bảo người khác chuẩn bị thỏa thuận để biến anh thành bạn bè cá nhân à?”

“Là tôi nhận hết công lao tám năm rồi bảo anh chỉ giúp một chút à?”

Anh ta cắn răng.

“Anh có nỗi khổ của anh.”

Tôi nhìn anh ta.

Lần này, ngay cả thất vọng cũng không còn.

Chỉ thấy mệt.

“Đúng.”

“Anh lúc nào cũng có nỗi khổ.”

“Khi cần tiền, nỗi khổ của anh là công ty sắp chết.”

“Khi cần tôi đi gặp khách hàng, nỗi khổ của anh là không ai hiểu sản phẩm hơn tôi.”

“Khi cần tôi nhường cổ phần, nỗi khổ của anh là thủ tục phức tạp.”

“Khi cần tôi biến mất, nỗi khổ của anh là thị trường vốn không thích câu chuyện quá khứ.”

Tôi bước gần anh ta một bước.

“Chu Khải Minh.”

“Anh chưa từng không có lựa chọn.”

“Anh chỉ luôn chọn hy sinh tôi.”

Anh ta sững sờ tại chỗ.

Cửa thang máy mở ra.

Tôi vừa định bước vào thì Hứa Mạn đột nhiên gọi tôi.

“Lâm Tri Hạ.”

Cô ta đi tới rất nhanh.

Trên mặt đã không còn vẻ dịu dàng chuyên nghiệp khi nãy.

“Cô nghĩ hôm nay cô thắng rồi sao?”

Tôi quay đầu.

“Ít nhất cô thua khá rõ.”

Mặt cô ta xanh mét.

“Cô hủy vòng gọi vốn, hủy định giá, hủy tương lai của công ty.”

“Cô có biết bao nhiêu nhân viên sẽ bị ảnh hưởng không?”

Tôi nhìn cô ta.

“Thú vị thật.”

“Khi các người xóa tôi khỏi đội ngũ sáng lập, sao không nghĩ đến nhân viên?”

“Khi các người che giấu rủi ro với nhà đầu tư, sao không nghĩ đến nhân viên?”

“Khi các người chuẩn bị 800.000 tệ để mua đứt tám năm của tôi, sao không nghĩ đến nhân viên?”

Hứa Mạn nghẹn lại.

Tôi tiếp tục:

“Đừng đem nhân viên ra làm lá chắn.”

“Họ không nợ tôi.”

“Tôi cũng không nợ các người.”

Lúc ấy, giám đốc kỹ thuật của Khải Minh, Lão Trịnh, từ phía cuối hành lang đi tới.

Ông là người đã theo công ty từ những ngày đầu.

Tóc hai bên thái dương đã bạc.

Trước đây tôi từng chuyển tiền trả lương cho cả phòng kỹ thuật, trong đó có ông.

Ông đứng trước mặt tôi.

Im lặng một lúc lâu.

Sau đó cúi đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...