“Bây giờ anh mới biết, không ai nên mãi đứng ở chỗ cũ chờ một người không biết trân trọng mình.”
Tôi nhìn anh.
Không nói.
Anh cười rất khẽ, nhưng mắt lại đỏ.
“Anh chúc em tiền đồ rực rỡ.”
Lần này, tôi thật lòng đáp:
“Cảm ơn.”
“Cũng mong anh sau này đừng phụ lòng bất kỳ ai nữa.”
Nói xong, tôi đi ngang qua anh.
Bước chân rất vững.
Phía sau không có tiếng gọi.
Cũng không có níu kéo.
Khi ra đến cửa bệnh viện, ánh nắng vừa lúc rơi xuống.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Không khí đầu xuân mang theo mùi cây cỏ rất nhạt.
Tôi chợt nhớ đến đứa bé chưa từng kịp đến thế giới này.
Tim vẫn đau.
Nhưng không còn là loại đau khiến người ta nghẹt thở.
Tôi đặt tay lên bụng dưới, trong lòng khẽ nói:
“Xin lỗi.”
“Cũng cảm ơn con.”
“Cảm ơn con đã khiến mẹ tỉnh lại.”
Một cơn gió thổi qua.
Như có ai đó rất nhẹ nhàng chạm vào lòng bàn tay tôi.
Tôi ngẩng đầu.
Bầu trời xanh trong.
Cuộc đời phía trước cũng vậy.
Không còn Phó Ngôn Tự.
Không còn Lục Thanh.
Không còn những đêm dài tự nghi ngờ bản thân.
Chỉ còn tôi.
Kiều Tuyên.
Một Kiều Tuyên từng yêu hết lòng, từng đau đến tận cùng, nhưng cuối cùng vẫn tự tay kéo mình ra khỏi vũng bùn.
Ngày máy bay cất cánh, tôi ngồi cạnh cửa sổ.
Thành phố dưới chân dần nhỏ lại.
Tôi nhìn những con đường quen thuộc, những tòa nhà quen thuộc, cả những ký ức từng khiến mình đau lòng.
Rồi tôi nhẹ nhàng nhắm mắt.
Khi mở mắt lần nữa, phía trước là tầng mây trắng xóa và ánh mặt trời rực rỡ.
Tô Mẫn nhắn tin cho tôi:
“Kiều tổng, sang đó nhớ sống cho thật sang, thật đẹp, thật vui. Đàn ông tồi cứ để quá khứ xử lý.”
Tôi bật cười, gõ lại:
“Yên tâm.”
“Lần này, mình chọn bản thân.
”
Rất lâu sau này, trong một buổi triển lãm cá nhân của tôi ở nước ngoài, tôi lại nghe được tên Phó Ngôn Tự.
Người ta nói anh vẫn độc thân.
Nói anh đã rời khỏi vị trí điều hành một thời gian vì trầm cảm nhẹ.
Nói anh không còn tham gia bất kỳ buổi tụ họp nào có nhắc đến Lục Thanh.
Nói mỗi năm đến đêm giao thừa, anh đều một mình đến nhà hàng cũ, đặt hai phần ăn, ngồi đến khi đóng cửa.
Tôi nghe xong chỉ gật đầu.
Không bình luận.
Người bạn bên cạnh hỏi:
“Cô quen anh ta à?”
Tôi nhìn ly rượu trong tay, cười nhẹ.
“Đã từng.”
“Vậy bây giờ thì sao?”
Tôi nhìn về phía bức tranh treo giữa sảnh triển lãm.
Đó là tác phẩm mới nhất của tôi.
Tên là Tự Do.
Trên tranh là một cánh chim bay khỏi chiếc lồng vàng đã mở khóa.
Bầu trời bên ngoài rộng lớn đến mức không thấy điểm cuối.
Tôi đáp:
“Bây giờ không còn liên quan nữa.”
Người bạn không hỏi thêm.
Tiếng vỗ tay vang lên trong sảnh.
Ánh đèn chiếu xuống.
Tôi bước lên sân khấu nhận giải.
Dưới khán đài là rất nhiều gương mặt xa lạ đang mỉm cười với tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu ra.
Có những người xuất hiện trong đời bạn, không phải để đi cùng bạn đến cuối.
Mà để dạy bạn biết rằng, tình yêu không nên khiến một người đánh mất chính mình.
Phó Ngôn Tự từng là toàn bộ thanh xuân của tôi.
Nhưng thanh xuân qua rồi.
Tôi vẫn còn tương lai.
Một tương lai rộng lớn, sáng rõ, do chính tay tôi chọn.
Tôi cầm cúp, mỉm cười trước ống kính.
Không còn run rẩy.
Không còn đau lòng.
Không còn chờ đợi.
Từ nay về sau, mọi cơn mưa trong đời tôi, tôi tự cầm ô.
Mọi đêm giao thừa, tôi tự thắp đèn.
Mọi con đường phía trước, tôi tự bước đi.
Mà tôi biết.
Mình nhất định sẽ đi rất xa.
Rất xa.
Xa đến mức những người từng bỏ rơi tôi, cả đời này cũng không còn đuổi kịp.
Chaporia
Bình Luận (0)