Phòng ngủ vẫn giữ một ngăn tủ trống, bên trong đặt chiếc hộp gỗ mà tôi đã vứt đi.
Không biết anh nhặt lại từ lúc nào.
Bên trong là vé xem phim, vé triển lãm, thiệp sinh nhật cũ.
Còn có chiếc nhẫn cưới tôi để lại trên bàn.
Anh từng thử gọi cho tôi rất nhiều lần.
Nhưng số của anh đã nằm trong danh sách chặn.
Anh cũng từng đến triển lãm của tôi.
Nhưng chỉ đứng ở rất xa.
Hôm đó, có phóng viên hỏi tôi:
“Cô Kiều, nghe nói tác phẩm đoạt giải lần này của cô tên là Tái Sinh. Xin hỏi linh cảm đến từ đâu?”
Tôi nhìn bức tranh trước mặt.
Trên nền tối nứt vỡ, một nhánh hoa trắng mọc lên từ khe đá.
Mỏng manh.
Nhưng kiên cường.
Tôi mỉm cười.
“Đến từ chính tôi.”
Phóng viên lại hỏi:
“Vậy cô có điều gì muốn nói với những người từng khiến cô tổn thương không?”
Tôi nghĩ vài giây.
Sau đó nhìn vào ống kính.
“Không có.”
“Người đã đi ra khỏi đống đổ nát, sẽ không quay lại cảm ơn trận động đất.”
Câu nói ấy sau đó được đăng lên rất nhiều nơi.
Có người nói tôi mạnh mẽ.
Có người nói tôi lạnh lùng.
Nhưng tôi biết, tôi chỉ là cuối cùng đã học được cách yêu bản thân.
Tối hôm đó, tôi nhận được một bưu kiện không ghi người gửi.
Bên trong là chiếc dây chuyền DP năm xưa.
Sợi dây chuyền mà tôi từng thích nhất.
Cũng là thứ khiến tôi buồn nôn nhất sau khi nhìn thấy Lục Thanh đeo một chiếc y hệt.
Dưới hộp có một tờ giấy.
Là chữ của Phó Ngôn Tự.
“Anh xin lỗi.”
“Anh biết đã không còn tư cách xin em tha thứ.”
“Chỉ mong em sau này bình an vui vẻ.”
Tôi nhìn tờ giấy đó một lúc.
Sau đó gọi nhân viên chuyển phát đến.
Gửi trả lại nguyên hộp.
Không kèm lời nhắn.
Không cần thiết.
Vài ngày sau, Tô Mẫn hỏi tôi:
“Cậu thật sự không tiếc chút nào à?”
Tôi đang cắt tỉa cành hoa nhài ngoài ban công.
Nghe vậy thì cười.
“Tiếc gì?”
“Tiếc Phó Ngôn Tự ấy.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời chiều.
Mây hôm nay rất đẹp.
Màu cam nhạt trải dài đến cuối chân trời.
Tôi nói:
“Không tiếc.”
“Tình yêu khiến mình tốt hơn mới đáng tiếc nếu mất đi.”
“Còn thứ khiến mình ngày càng đau khổ, mất rồi gọi là thoát nạn.”
Tô Mẫn im lặng vài giây.
Sau đó giơ ngón cái.
“Đỉnh.”
Tôi bật cười.
Điện thoại đúng lúc vang lên.
Là tin nhắn từ sếp.
Dự án ở Singapore đã được duyệt.
Tôi sẽ chính thức sang đó làm việc nửa năm.
Tôi nhìn tin nhắn, khóe môi không nhịn được cong lên.
Một đời người dài như vậy.
Tôi từng vì Phó Ngôn Tự mà dừng lại quá lâu.
Bây giờ, tôi muốn đi thật xa.
Đi đến nơi có biển.
Có gió.
Có những con đường tôi chưa từng bước qua.
Có những buổi sáng không cần chờ ai gửi tin nhắn.
Có những đêm ngủ ngon không bị nước mắt đánh thức.
Có một tôi hoàn toàn mới.
Trước ngày bay, tôi đến bệnh viện tái khám lần cuối.
Bác sĩ xem kết quả rồi cười nói:
“Hồi phục rất tốt.”
“Sau này chú ý nghỉ ngơi, giữ tâm trạng thoải mái là được.”
Tôi gật đầu.
Rời khỏi bệnh viện, tôi bất ngờ gặp Phó Ngôn Tự ở hành lang.
Anh đứng cách tôi vài bước.
Trong tay cầm một tập giấy khám bệnh.
Có lẽ anh cũng đến kiểm tra sức khỏe.
So với trước kia, anh gầy hơn nhiều.
Vẻ lạnh lùng kiêu ngạo từng khiến người ta khó đến gần cũng biến mất.
Bây giờ, trên người anh chỉ còn sự mệt mỏi và trống rỗng.
Anh nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn anh.
Không ai nói gì.
Cuối cùng, anh khàn giọng hỏi:
“Em sắp đi Singapore?”
Tôi không bất ngờ vì anh biết.
“Ừ.”
“Bao lâu?”
“Nửa năm. Có thể lâu hơn.”
Anh gật đầu rất chậm.
“Rất tốt.”
“Công việc em thích, em nên đi.”
Tôi mỉm cười lịch sự.
“Cảm ơn.”
Lại là yên lặng.
Một lúc sau, anh nói:
“Tuyên Tuyên, anh từng nghĩ, chỉ cần anh quay đầu, em sẽ vẫn ở đó.”
Chaporia
Bình Luận (0)