20px

Rời khỏi anh rồi, tôi mới phát hiện, hóa ra tôi vẫn có thể cười rất thoải mái.

Công việc của tôi cũng thuận lợi hơn tưởng tượng.

Dự án tôi phụ trách giành được giải thưởng thiết kế trong nước.

Sếp đề nghị tôi dẫn đội sang Singapore tham gia triển lãm.

Tôi đồng ý ngay.

Trước ngày đi, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ.

Là Lục Thanh.

“Kiều Tuyên, chị thắng rồi.”

Tôi nhìn bốn chữ ấy, không trả lời.

Rất nhanh, tin nhắn thứ hai gửi tới.

“Nhưng chị cũng đừng đắc ý. Dù Phó Ngôn Tự có l/y h/ôn với chị hay không, người anh ấy yêu nhất từng là tôi.”

Tôi bật cười.

Sau đó trả lời cô ta câu đầu tiên, cũng là câu cuối cùng.

“Thứ rác cô thích, tôi bỏ rồi.”

Gửi xong, tôi chặn số.

Mấy ngày sau, Tô Mẫn kể cho tôi nghe kết cục của Lục Thanh.

Cô ta vì không trả nổi khoản tiền từng vay dưới danh nghĩa “hợp tác dự án”, bị phía Phó Ngôn Tự khởi kiện.

Những người từng bị cô ta lợi dụng quan hệ cũng bắt đầu đòi nợ.

Cô ta muốn tìm Phó Ngôn Tự khóc lóc, nhưng ngay cả cửa công ty Phó thị cũng không vào được.

Sau đó có người thấy cô ta ở sân bay.

Vẫn mặc váy trắng.

Vẫn kéo vali.

Chỉ là lần này, không còn ai đưa cô ta đi.

Tô Mẫn nói đến đây thì hả hê uống một ngụm cà phê.

“Đúng là trời cao có mắt.”

Tôi cười.

“Không phải trời cao có mắt.”

“Là người ta tự đi đường xấu quá lâu, sớm muộn cũng vấp thôi.”

10

Phiên tòa thứ hai diễn ra sau khi tôi từ Singapore về.

Lần này, Phó Ngôn Tự đồng ý l/y h/ôn.

Anh ký tên rất chậm.

Từng nét bút giống như dùng hết sức lực.

Tôi ngồi đối diện anh, bình tĩnh nhìn.

Khi giấy tờ hoàn tất, thẩm phán tuyên bố quan hệ hôn nhân của chúng tôi chấm dứt.

Khoảnh khắc ấy, tôi không khóc.

Cũng không cười.

Chỉ thấy trong lòng nhẹ đi rất nhiều.

Như một căn phòng đóng kín nhiều năm cuối cùng cũng mở cửa sổ.

Gió thổi vào.

Mang theo ánh sáng và mùi cỏ xanh.

Ra khỏi tòa án, Phó Ngôn Tự đi bên cạnh tôi một đoạn.

Anh nói:

“Tuyên Tuyên, sau này em phải sống thật tốt.”

Tôi gật đầu.

“Tôi sẽ.”

Anh dừng lại.

“Anh có thể hỏi em một câu cuối cùng không?”

Tôi nhìn anh.

Anh im lặng rất lâu mới hỏi:

“Em từng yêu anh thật lòng không?”

Tôi cảm thấy câu hỏi này rất lạ.

Lạ đến mức khiến tôi muốn cười.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn trả lời.

“Từng.”

Chỉ một chữ.

Lại khiến mắt Phó Ngôn Tự đỏ lên.

Anh khẽ hỏi:

“Vậy từ lúc nào em không yêu nữa?”

Tôi nghĩ một lúc.

Có lẽ là lúc anh để Lục Thanh ngồi ghế phụ.

Có lẽ là lúc anh nói chỉ là một bữa cơm thôi.

Có lẽ là lúc anh bảo tôi tự về bình tĩnh lại.

Cũng có lẽ là lúc bệnh viện gọi cho anh nhưng anh tắt máy.

Thật ra tôi cũng không biết chính xác là lúc nào.

Tình yêu không biến mất trong một đêm.

Nó chết dần trong từng lần thất vọng.

Từng chút.

Từng chút.

Đến khi quay đầu nhìn lại, nơi đó đã chỉ còn tro tàn.

Tôi nói:

“Không nhớ nữa.”

“Có lẽ là rất lâu rồi.”

Phó Ngôn Tự cúi đầu.

Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay anh.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc.

Nhưng tôi đã không còn đau lòng.

Tôi chỉ gật đầu với anh.

“Phó Ngôn Tự, tạm biệt.”

Nói xong, tôi xoay người đi xuống bậc thang.

Tô Mẫn đang đứng bên đường chờ tôi.

Thấy tôi đi tới, cô ấy lập tức giơ bó hoa hướng dương trong tay lên.

“Chúc mừng Kiều tiểu thư chính thức thoát khỏi đàn ông tồi!”

Tôi bật cười.

Nhận lấy bó hoa.

Ánh mặt trời rơi xuống cánh hoa vàng rực.

Rực rỡ đến mức khiến người ta muốn nheo mắt.

Tôi lên xe.

Không quay đầu.

Cho nên tôi không nhìn thấy Phó Ngôn Tự vẫn đứng nguyên tại chỗ rất lâu.

Sau này, tôi nghe nói anh sống không tốt.

Anh bán căn nhà từng là nhà chung của chúng tôi.

Dọn về căn hộ nhỏ gần công ty.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...