“Sinh nhật tôi, anh tặng tôi dây chuyền giống hệt cô ta.”
“Bây giờ anh đứng đây nói muốn chăm sóc tôi.”
“Anh cảm thấy tôi nên cảm động sao?”
Phó Ngôn Tự cúi đầu.
Cổ họng anh chuyển động rất khẽ.
“Anh biết anh sai rồi.”
“Tuyên Tuyên, anh thật sự biết sai rồi.”
Tôi gật đầu.
“Biết sai là tốt.”
“Vậy ký đơn đi.”
Ánh mắt anh bỗng đỏ lên.
“Chỉ có chuyện này, anh không làm được.”
Tôi nhìn anh vài giây.
Sau đó bật cười.
“Phó Ngôn Tự, đến bây giờ anh vẫn như vậy.”
“Anh nói anh biết sai, nhưng vẫn chỉ làm theo điều anh muốn.”
“Anh muốn bù đắp, tôi phải nhận.”
“Anh không muốn l/y h/ôn, tôi phải chờ.”
“Anh đau lòng, tôi phải mềm lòng.”
“Dựa vào đâu?”
Tôi tiến lên một bước, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh đau lòng là chuyện của anh.”
“Không liên quan đến tôi.”
Nói xong, tôi vòng qua anh rời đi.
Phó Ngôn Tự không đuổi theo.
Nhưng từ hôm đó, anh thật sự không còn xuất hiện dưới công ty tôi nữa.
Tôi tưởng anh cuối cùng đã hiểu.
Cho đến ngày ra tòa.
08
Ngày phiên hòa giải đầu tiên diễn ra, trời rất trong.
Tôi mặc một bộ vest màu be, trang điểm nhẹ, tóc buộc gọn sau gáy.
Tô Mẫn đi cùng tôi.
Vừa đến cửa tòa án, tôi đã thấy Phó Ngôn Tự.
Anh mặc vest đen, người gầy đi rất nhiều.
Lúc nhìn thấy tôi, ánh mắt anh sáng lên trong một khoảnh khắc.
Nhưng rất nhanh lại tối xuống.
Vì tôi đi thẳng qua anh, không dừng lại.
Trong phòng hòa giải, thẩm phán hỏi chúng tôi còn khả năng hàn gắn không.
Phó Ngôn Tự nhìn tôi.
Tôi nói rất rõ:
“Không có.”
Anh siết chặt tay.
Thẩm phán lại hỏi nguyên nhân l/y h/ôn.
Tôi đưa tài liệu cho luật sư.
Luật sư của tôi trình bày rất ngắn gọn.
“Tình cảm vợ chồng đã rạn nứt nghiêm trọng.”
“Bị đơn nhiều lần có hành vi vượt quá ranh giới với người khác giới trong thời kỳ hôn nhân, bỏ mặc nguyên đơn trong tình trạng nguy hiểm, gây tổn thương nghiêm trọng về tinh thần.
”
“Nguyên đơn kiên quyết yêu cầu l/y h/ôn.”
Phó Ngôn Tự không phản bác.
Anh chỉ nhìn tôi.
“Tuyên Tuyên, anh đồng ý mọi điều kiện của em.”
“Nhà, xe, cổ phần, tiền mặt, anh đều có thể cho em.”
“Anh chỉ xin em đừng l/y h/ôn.”
Tôi nhìn anh, bỗng cảm thấy rất mệt.
“Phó Ngôn Tự, anh biết tôi ghét nhất điều gì không?”
Anh khựng lại.
Tôi nói:
“Là đến lúc này, anh vẫn nghĩ mọi thứ có thể dùng tiền đổi.”
“Tôi không cần nhà của anh.”
“Không cần xe của anh.”
“Không cần cổ phần của anh.”
“Tôi chỉ cần anh trả tự do cho tôi.”
Trong mắt anh có thứ gì đó vỡ ra.
Phiên hòa giải kết thúc không thành.
Ra khỏi tòa án, Phó Ngôn Tự gọi tôi lại.
“Tuyên Tuyên.”
Tôi quay đầu.
Anh đứng dưới bậc thang, ánh nắng chiếu lên mặt, lại không làm anh trông ấm hơn chút nào.
“Ngày đó, nếu anh nghe điện thoại…”
Giọng anh run lên.
“Có phải con của chúng ta sẽ còn không?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
Sau đó nói:
“Không biết.”
“Nhưng tôi biết, dù đứa bé còn hay mất, tôi cũng không muốn cùng anh đi tiếp nữa.”
Anh như bị rút sạch sức lực.
Tôi xoay người rời đi.
Lần này, anh không gọi tôi nữa.
09
Tôi bắt đầu cuộc sống mới.
Căn hộ thuê không lớn, nhưng rất sáng.
Ban công có thể nhìn thấy hoàng hôn.
Tôi mua một chậu hoa nhài đặt cạnh cửa sổ.
Mỗi tối tan làm về, tôi sẽ tưới nước, nấu cơm, xem phim, đọc sách.
Không cần chờ ai về.
Không cần đoán xem anh đang ở cạnh ai.
Không cần vì một dòng trạng thái của Lục Thanh mà mất ngủ cả đêm.
Tôi từng nghĩ rời khỏi Phó Ngôn Tự sẽ rất đau.
Nhưng thật ra không.
Đau nhất là những ngày còn ở bên anh.
Bởi vì mỗi ngày đều phải tự xé lòng mình ra, tự hỏi bản thân có phải mình không đủ tốt, có phải mình quá nhạy cảm, có phải mình thật sự nhỏ nhen.
Chaporia
Bình Luận (0)