“Còn tôi mất con.”
Lục Thanh lùi về sau một bước.
Cô ta lắc đầu liên tục.
“Không liên quan đến tôi…”
“Không phải lỗi của tôi…”
“Tôi không biết…”
Tôi đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt cô ta.
“Đúng.”
“Cô không phải người tắt điện thoại.”
“Cô không phải người bảo tôi tự về bình tĩnh lại.”
“Nhưng cô biết rõ anh ta có vợ, vẫn cố ý xuất hiện trong từng khoảnh khắc riêng tư của chúng tôi.”
“Cô hưởng thụ cảm giác được ưu tiên.”
“Cô thích nhìn tôi tức giận, thích nhìn Phó Ngôn Tự vì cô mà trách tôi không hiểu chuyện.”
“Lục Thanh, cô không vô tội.”
“Cô chỉ không phải người duy nhất có tội.”
Mặt Lục Thanh tái mét.
Cô ta quay sang nhìn Phó Ngôn Tự, khóc đến run rẩy.
“Ngôn Tự, em chỉ yêu anh thôi mà.”
“Em về nước là vì anh.”
“Năm đó em rời đi là bất đắc dĩ, em tưởng anh vẫn sẽ chờ em…”
Phó Ngôn Tự bỗng mở mắt.
Ánh mắt anh nhìn cô ta đã không còn chút dịu dàng nào.
“Nhưng anh đã kết hôn.”
Lục Thanh ngẩn ra.
Anh khàn giọng nói tiếp:
“Anh có vợ.”
“Anh từng quên mất điều đó.”
“Nhưng em không nên nhắc anh quên thêm lần nữa.”
Lục Thanh như bị tát một cái.
Cô ta bật khóc.
“Anh đang đổ hết lỗi lên em sao?”
Phó Ngôn Tự lắc đầu.
“Không.”
“Lỗi lớn nhất là của anh.”
“Cho nên từ hôm nay trở đi, anh và em không còn quan hệ gì nữa.”
“Dự án ở châu Âu, anh sẽ đổi người phụ trách.”
“Nhà anh sắp xếp cho em ở tạm, em cũng dọn đi.”
“Số tiền anh từng giúp em, anh sẽ nhờ trợ lý thống kê lại. Phần nào là vay mượn, em hoàn trả theo đúng giấy tờ.”
Lục Thanh hoàn toàn sững sờ.
Cô ta có lẽ không nghĩ tới, một ngày nào đó Phó Ngôn Tự sẽ nói với cô ta những lời này.
Không phải an ủi.
Không phải bảo vệ.
Mà là cắt đứt.
Sự dịu dàng mà cô ta dựa vào để khiêu khích tôi, cuối cùng cũng biến mất.
Nhưng tôi lại không thấy vui.
Bởi vì thứ tôi muốn chưa từng là Phó Ngôn Tự quay đầu trừng phạt cô ta.
Tôi chỉ muốn lúc tôi còn yêu anh, anh có thể chọn tôi một lần.
Đáng tiếc.
Anh không làm được.
07
Sau hôm đó, Lục Thanh biến mất khỏi tầm mắt tôi một thời gian.
Nghe Tô Mẫn kể, cô ta sống không tốt lắm.
Dự án ở châu Âu bị rút.
Căn hộ cao cấp do Phó Ngôn Tự đứng tên cũng bị thu hồi.
Mấy thương hiệu từng hợp tác với cô ta nghe tin ồn ào, lần lượt hủy hợp đồng.
Quan trọng hơn là, có người đào ra chuyện năm đó cô ta đi nước ngoài không phải vì “bất đắc dĩ” như lời cô ta nói.
Mà là vì cô ta nhận học bổng của một người đàn ông khác.
Người đó đã có gia đình.
Sau khi bị vợ người ta phát hiện, cô ta mới vội vàng rời khỏi trong nước.
Tôi không biết chuyện này là thật hay giả.
Cũng không có hứng thú xác nhận.
Nhưng Lục Thanh hiển nhiên đã mất đi lớp vỏ “bạch nguyệt quang trong sạch”.
Một người một khi đã bị kéo xuống khỏi bàn thờ, những vết bẩn cũ đều sẽ bị ánh sáng soi rõ.
Còn Phó Ngôn Tự, anh vẫn không chịu ký đơn l/y h/ôn.
Anh bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của tôi bằng đủ mọi cách.
Gửi hoa.
Gửi đồ ăn.
Gửi thuốc bổ.
Đứng dưới công ty chờ tôi tan làm.
Có lần tôi tăng ca đến mười giờ tối, vừa xuống lầu đã thấy xe anh đỗ bên đường.
Phó Ngôn Tự đứng cạnh xe, trên tay cầm áo khoác.
Thấy tôi, anh bước nhanh tới.
“Trời lạnh, khoác thêm đi.”
Tôi lùi lại một bước.
“Không cần.”
Tay anh khựng giữa không trung.
Một lúc sau mới chậm rãi rũ xuống.
“Tuyên Tuyên, anh chỉ muốn chăm sóc em.”
Tôi nhìn anh.
“Anh không thấy muộn quá rồi à?”
Môi anh mím chặt.
Tôi nói tiếp:
“Phó Ngôn Tự, trước kia tôi bị đau dạ dày, nửa đêm gọi cho anh, anh nói Lục Thanh vừa về nước, tâm trạng không tốt, anh phải ở bên cô ta.”
“Ngày kỷ niệm kết hôn, tôi đặt nhà hàng chờ anh ba tiếng. Anh bảo Lục Thanh bị sốt, anh không thể bỏ mặc.”
Chaporia
Bình Luận (0)