20px

“Bên ngoài ai cũng mắng em, nói em phá hoại hôn nhân của anh.”

“Nhưng rõ ràng chúng ta không làm gì sai mà…”

Lời còn chưa nói hết, bà Phó đã lạnh giọng ngắt lời:

“Ai cho cô đến đây?”

Lục Thanh sững sờ.

“Dì Phó…”

Trước kia, bà Phó đối với Lục Thanh không quá thân thiết, nhưng vì nể mặt Phó Ngôn Tự, bà vẫn giữ lễ phép.

Lục Thanh hiển nhiên không ngờ bà sẽ dùng thái độ này với mình.

Bà Phó nhìn cô ta, ánh mắt lạnh buốt.

“Đừng gọi tôi như vậy.”

“Tôi không thân với cô.”

Mặt Lục Thanh thoáng chốc trắng bệch.

Cô ta cắn môi, dáng vẻ sắp khóc.

“Cháu biết mọi người đang trách cháu.”

“Nhưng cháu thật sự không biết chị Kiều mang th/a/i.”

“Tối đó cháu chỉ đi cùng Ngôn Tự ra sân bay. Cháu không biết chị ấy sẽ xảy ra chuyện.”

Bà Phó đập mạnh chén trà xuống bàn.

“Cô không biết nó mang th/a/i, vậy cô không biết nó là vợ Ngôn Tự à?”

Một câu này khiến Lục Thanh im bặt.

Bà Phó đứng dậy, giọng run vì tức.

“Cô biết nó là người đã kết hôn, biết nó có vợ, vẫn ngày ngày quấn lấy nó.”

“Đi ăn, đi xem kịch, đi du lịch, đi công tác.”

“Cô bảo cô vô tội?”

“Cô vô tội ở đâu?”

Lục Thanh hoảng loạn nhìn Phó Ngôn Tự.

“Ngôn Tự, anh nói giúp em đi.”

Phó Ngôn Tự im lặng.

Lục Thanh không dám tin nhìn anh.

“Anh cũng nghĩ em sai sao?”

Phó Ngôn Tự nhắm mắt.

“Lục Thanh, từ đầu là anh sai.”

“Anh không nên để em bước vào cuộc sống của anh và Tuyên Tuyên.”

Lục Thanh lập tức rơi nước mắt.

“Anh nói vậy là có ý gì?”

“Chẳng lẽ những năm qua, tình cảm của chúng ta đều là giả sao?”

Phòng khách lập tức yên tĩnh.

Tôi ngồi bên cạnh, suýt nữa bật cười.

Cuối cùng cũng nói ra.

Bà Phó nhíu mày.

“Tình cảm gì?”

Lục Thanh như ý thức được mình nói lỡ, vội vàng lắc đầu.

“Không, cháu không có ý đó…”

Tôi đặt tách trà xuống.

“Cứ nói tiếp đi.”

“Dù sao hôm nay mọi người đều ở đây.

“Cô và Phó Ngôn Tự rốt cuộc là tình cảm gì, nói rõ một lần luôn.”

Lục Thanh nhìn tôi.

Trong ánh mắt cô ta cuối cùng cũng lộ ra một chút oán hận không che giấu.

“Kiều Tuyên, chị hài lòng chưa?”

“Chị đã có danh phận rồi, còn muốn ép tôi đến đường cùng sao?”

Tôi cười.

“Danh phận?”

“Lục Thanh, cô nói nghe nhẹ nhàng thật.”

“Danh phận của tôi là giấy kết hôn hợp pháp, là quan hệ được pháp luật công nhận.”

“Còn cô?”

“Cô có gì?”

Mặt Lục Thanh đỏ bừng.

Tôi mở điện thoại, đặt lên bàn.

“Mọi người không phải muốn biết chuyện xảy ra đêm giao thừa sao?”

“Được.”

“Vậy nghe hết đi.”

Tôi mở bản ghi âm cuộc gọi từ bệnh viện.

Đó là đoạn ghi âm do luật sư của tôi xin lại theo thủ tục.

Trong phòng khách vang lên giọng nhân viên y tế.

“Xin hỏi anh có phải là người nhà của bệnh nhân Kiều Tuyên không?”

Không ai trả lời.

Tiếng chuông kéo dài.

Cuộc gọi bị ngắt.

Lần thứ hai.

Lần thứ ba.

Đến lần cuối cùng, đầu dây bên kia truyền đến âm báo tắt máy.

Mỗi một tiếng tút đều như lưỡi dao cắt vào không khí.

Sắc mặt Phó Ngôn Tự trắng đến mức gần như trong suốt.

Bà Phó che miệng, nước mắt rơi xuống.

Bố Phó vốn luôn nghiêm nghị cũng đỏ mắt.

Tôi tắt ghi âm.

Sau đó mở tiếp một đoạn video.

Là camera trước cửa nhà hàng đêm giao thừa.

Trong màn hình, tôi đứng dưới tuyết nhìn chiếc xe của Phó Ngôn Tự rời đi.

Không bao lâu sau, tôi xoay người.

Bước chân trượt mạnh.

Cả người ngã xuống bậc thang.

Tuyết trắng phủ đầy mặt đất.

Một lúc lâu, tôi cũng không thể đứng dậy.

Nhân viên nhà hàng chạy ra đỡ tôi.

Video kết thúc.

Phòng khách không còn một tiếng động.

Tôi cất điện thoại.

“Đây là sự thật.”

“Không có hiểu lầm.”

“Không có ai ép ai.”

“Chỉ là đêm hôm đó, Phó Ngôn Tự chọn cô.”

Tôi nhìn Lục Thanh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...