Nhưng từng câu từng chữ đều đủ khiến người ta hiểu.
“Trà xanh thời nay lợi hại thật. Chen vào bữa cơm giao thừa của vợ chồng người khác, ngồi ghế phụ trong chuyến đi riêng của vợ chồng người khác, đeo đồ đôi với chồng người khác, cuối cùng còn chạy đến công ty chính thất khóc lóc nói mình vô tội.”
“Xin hỏi vô tội ở đâu?”
“Vô tội vì chưa thành công leo lên vị trí vợ hợp pháp à?”
Bài viết ấy rất nhanh được chia sẻ trong giới quen biết.
Có người bắt đầu đào ra ảnh Lục Thanh từng đăng.
Dây chuyền giống hệt của tôi.
Ghế phụ trong xe Phó Ngôn Tự.
Ảnh chụp hai ly cà phê ở sân bay.
Dòng trạng thái ám chỉ “người cũ vẫn ở bên”.
Tất cả từng là mũi dao âm thầm đâm vào tôi.
Bây giờ lại trở thành bằng chứng tát ngược vào mặt cô ta.
Lục Thanh hoảng.
Cô ta liên tục gọi cho Phó Ngôn Tự.
Nhưng Phó Ngôn Tự không nghe.
Cuối cùng, cô ta đăng một bài thanh minh.
Nói rằng mình và Phó Ngôn Tự chỉ là bạn bè nhiều năm, những chuyện đó đều bị hiểu lầm ác ý.
Cô ta còn nói:
“Người thật sự trong sạch không sợ lời đồn.”
Tôi đọc được câu ấy thì bật cười.
Sau đó đăng một tấm ảnh.
Là ảnh chụp hồ sơ nhập viện đêm giao thừa.
Tôi che hết thông tin riêng tư, chỉ để lại ngày giờ, mục liên hệ khẩn cấp và số lần bệnh viện gọi ra ngoài.
Kèm theo một câu.
“Người thật sự trong sạch, trước tiên nên biết giữ khoảng cách với chồng người khác.”
Bài đăng vừa xuất hiện, cả vòng bạn bè lập tức nổ tung.
Phó Ngôn Tự gọi cho tôi gần như ngay lập tức.
Tôi không nghe.
Anh gửi tin nhắn.
“Tuyên Tuyên, đừng nhìn những thứ đó nữa.”
“Anh sẽ xử lý.”
Tôi nhìn ba chữ “anh sẽ xử lý” mà thấy buồn cười.
Trước kia, tôi đã từng chờ anh xử lý.
Chờ anh giải thích với Lục Thanh rằng món quà đó là của vợ anh.
Chờ anh nói với Lục Thanh rằng ghế phụ là chỗ của tôi.
Chờ anh nói với Lục Thanh rằng giao thừa là ngày anh nên ở bên vợ mình.
Nhưng anh chưa từng xử lý.
Anh chỉ xử lý cảm xúc của tôi.
Anh bảo tôi đừng làm loạn.
Đừng nhỏ nhen.
Đừng nói chuyện khó nghe.
Đừng khiến Lục Thanh khó xử.
Bây giờ tôi không cần anh xử lý nữa.
Vì tôi có thể tự mình xử lý sạch sẽ.
Tối hôm ấy, mẹ Phó gọi điện cho tôi.
Giọng bà rất gấp.
“Tuyên Tuyên, chuyện con sa’y tha/i là thật sao?”
Tôi im lặng vài giây.
“Vâng.”
Bên kia lập tức nghẹn lại.
Bà Phó vẫn luôn đối xử với tôi không tệ.
Tuy bà có lúc thiên vị con trai, nhưng chưa từng làm khó tôi.
Bà rất thích trẻ con.
Từ sau khi tôi và Phó Ngôn Tự kết hôn, bà đã nhiều lần hỏi chúng tôi định bao giờ sinh con.
Nhưng vì Phó Ngôn Tự nói chưa vội, tôi cũng chưa từng nhắc nhiều.
Bây giờ bà biết chuyện, giọng run đến mức không giấu nổi.
“Sao con không nói với mẹ?”
Tôi nhìn mặt bàn.
“Lúc ấy con không còn sức nói.”
“Mẹ xin lỗi…”
Bà Phó khóc.
“Là nhà họ Phó có lỗi với con.”
Tôi không đáp.
Qua một lúc, bà lại nói:
“Ngày mai con về nhà cũ một chuyến được không?”
“Mẹ muốn gặp con.”
Tôi vốn định từ chối.
Nhưng nghĩ đến một số chuyện cần nói rõ, cuối cùng vẫn đồng ý.
06
Ngày hôm sau, tôi đến nhà cũ họ Phó.
Vừa vào cửa đã thấy Phó Ngôn Tự ngồi trong phòng khách.
Anh cả đêm không ngủ, dưới mắt có quầng xanh rất đậm.
Thấy tôi, anh lập tức đứng dậy.
“Tuyên Tuyên.”
Tôi không nhìn anh.
Chỉ gật đầu với bố mẹ Phó.
“Bố, mẹ.”
Bà Phó nhìn tôi, mắt lập tức đỏ lên.
Bà kéo tay tôi ngồi xuống bên cạnh.
“Con gầy đi nhiều quá.”
Tôi cười nhẹ.
“Không sao ạ.”
Trong phòng khách rất yên tĩnh.
Không ai nhắc đến Lục Thanh.
Cho đến khi ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vội vàng.
Lục Thanh vậy mà cũng tới.
Cô ta vừa bước vào đã nhìn về phía Phó Ngôn Tự.
“Ngôn Tự, em thật sự không chịu nổi nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)