Bulu Bala/Chapter 2: Shy Crab BoyChapter 2: Shy Crab Boy
20px

Nghỉ hè, bạn bè đứa nào đứa nấy đi chơi, đi du lịch, đi làm, học thêm... Tử Vương chỉ có thể ở nhà ăn bám bố mẹ như kẻ vô dụng, ngày ngày lờ đờ lòng vòng nhà vài lần, rồi nằm ườn nhìn tivi. Anh cậu mấy lần nói chuyện toàn kháy đểu: ''Bạn bè mày nghỉ hè đi làm thêm kiếm được tiền kìa ?'' Vương có thấy mình vô tích sự, cậu cũng thèm tiền nhưng không biết bắt đầu từ đâu, chẳng có bạn bè để hỏi. Đàn ông sợ nhất điều gì ? Có lẽ điều đáng sợ nhất là bản thân trở nên vô dụng, chỉ biết trơ mắt ra nhìn mà bất lực không thể làm gì để cứu vãn.

Đương lúc Vương lơ tơ mơ với mớ suy nghĩ vẩn vơ thì bất ngờ gõ cửa. Thật ra là thông báo điện thoại, cô giáo dạy Sử nhắn tin mời cậu vào đội tuyển Sử. Không biết mức tiền thưởng thế nào, Vương lập tức đồng ý. Cô gửi luôn cho cậu mấy tệp tài liệu và đề cương để ôn hè. Vương hơi bất ngờ: ''Ơ kẹc ! Tưởng là khi nào đi học mới ôn chứ !? Thế là nghỉ hè lại có việc rồi !''

Một buổi chiều thứ Năm của tháng 10, Vương lần đầu đi học lớp đội tuyển. Cậu khẽ đẩy cửa bước vào:

- Em chào cô ợ !

- Ừm vào đi, làm quen với các bạn đi em.

Vương ngại nên ngồi tách ra, cách xa các bạn. Họ đều là nữ hết, đang ngồi hướng mắt về cậu. Một bạn nữ đang đứng hỏi cô:

- Cô ơi, cô lừa kiểu gì mà bạn tham gia đội tuyển mình đấy ?

- Lừa gạt cái gì, con này ăn với chả nói !

Sau đó cô đi ra ngoài có việc, Vương nghe mấy người kia nói chuyện, lờ mờ đoán ra tên họ, cơ mà hơi sai, đến cuối cùng cũng nhớ được đúng tên từng người.

Người vừa nói chuyện với cô tên là Hạ Du, mới nghe giọng Vương đã biết ả này là đồ chua ngoa đanh đá. Có vẻ Du là người nổi trội nhất trong số bọn họ, mà nổi trội với nghĩa tiêu cực. Vương mới gặp đã có ấn tượng không mấy tốt đẹp về ả - người sau này trở thành mối phiền phức của cậu.

Tất cả buổi chiều được nghỉ đều phải đi học đội tuyển, hôm nay không có phòng trống để học, họ phải học tạm trong phòng trưng bày của trường. Vương bước vào, thấy nào là thuyền tre, đồng hồ quả lắc to vật vã, quả địa cầu, cờ, trống, và nhiều thứ khác. Cậu thầm nghĩ: ''Cái trường QQ này cũng nhiều đồ bám bụi dữ ha !''

Ngồi học, ả Hạ Du cứ buôn chuyện với cô về việc váy vóc quần áo. Lải nhải mãi câu chuyện ''Cái váy ấy em mặc xấu...'' thế này thế nọ. Vương thở dài, lẩm bẩm:

- Có đẹp đâu mà đòi mặc đồ đẹp !

Ai ngờ Du tai thính nghe được câu nói đó:

- Moẹ ề, tát cho phát bây giờ !

Vương: ''...''

Cô: ''...''

Từ đó trở đi Vương méo bao giờ dám chõ mũi vào chuyện của Du nữa. Qua mấy lần ả và cô nói chuyện, Vương biết được Du cũng bị cô ''lừa'' dụ vào đội tuyển, rằng mức tiền thưởng năm nay sẽ là hai triệu.

Vương học ngày cày đêm, xem không biết bao nhiêu video Lịch Sử trên Youtube, từ từ leo lên đứng đầu đội tuyển. Nhưng Du cũng không vừa, vị trí đứng đầu liên tục bị soán ngôi bởi hai đứa. Cứ luân phiên nhau đổi chỗ suốt một thời gian dài như vậy, đội tuyển hay lấy họ ra để trêu chọc. Cô giáo cũng rất thích thú với cặp đôi trái dấu này nên hay gán ghép ''đẩy thuyền'' họ. Nàng thì đanh đá, nói rất nhiều, hay đánh Vương. Chàng thì nghiêm túc, lựa người để nói chuyện, không đánh trả Du. Cơ mà thuyền này còn lâu mới cập bến được, bởi vì chưa kịp ra khơi đã lủng đắm mất mịa rồi còn đâu ! Nhưng cô vẫn cố chấp, đu OTP (One True Pairing, hay Cặp Đôi Lý Tưởng) đến cùng, bọn bạn thấy thế cùng a dua, hùa theo gán ghép. Sau đây là câu chuyện về cặp đôi oan gia, trai điềm đạm khắc gái đùa dai.

Tử Vương, học lớp 11D trường Cấp 3 Quý Quân. Sinh thần vào Hạ Chí (22 tháng 6), cung Cự Giải. Tính cách thận trọng, giỏi lắng nghe, nhưng đôi lúc dễ bị tổn thương, bị ám ảnh bởi tiền bạc. Dù Vương không muốn giới thiệu hai người trong cùng một đoạn, nhưng hai người họ đúng là oan gia ngõ hẹp, đến đoạn giới thiệu cũng đụng mặt nhau. Hạ Du học lớp 11E, giọng chua ngoa, thông minh nhưng hay bàn lùi. Sinh mùng 1 tháng 8, cung Sư Tử.

Cuối tháng 10, các đội tuyển thi thử lần 1. Tuy quy mô ở cấp trường nhưng làm nghiêm như thi thật, cơ mà học sinh thì không nghiêm lắm. Thì gian thi 90 phút, Vương và Du làm chưa đến 30 phút đã xong, nằm bò ra bàn. Giám thị không cho ngủ, bắt hai đứa ngồi thẳng dậy. Nhưng mà chúng nó ngồi bàn cuối, có coi lời cô nói ra cái gì đâu, vẫn nằm gục đến khi thu bài.

Vương làm được 51/75 câu. Cậu không hỏi thẳng nhưng nghe ngóng thông tin và biết được ả Du đúng 57/75 câu. Vương về nhì, cũng không quá cay cú. Các bạn đội tuyển Địa và Anh học cùng lớp dặn cậu: ''Mày học giỏi vào đánh bại bọn lớp E cho tao''. Vương không bận tâm chuyện đó, cậu đi thi vì giải thưởng, vì tiền. Danh hiệu cho Lớp hay đánh bại lớp E không phải cái cậu quan tâm.

Những buổi học sau đó, Vương ngày càng chăm chỉ. Cô phát đề cái cậu làm ngay, mặc kệ hội kia ăn vặt, buôn chuyện, lướt mạng... làm gì cậu không quan tâm. Du có vẻ là một thiên tài lười biếng, cái cô thiếu là một nguồn động lực khổng lồ. Cô giáo phát bao nhiêu đề Du đều bỏ đó không làm, vì không có hứng, đùn đẩy cho Vương:

- Ê Vương, mày làm hộ tao mấy đề cô gửi đê ! Không cô giết tao mất ! Ta chán rồi chả muốn học nữa ! Tao đi ngủ đây !...

- ... - Vương lấy tập đề, chép lại đáp án của mình vào đó.

Cô giáo không nghi ngờ gì khi kiểm tra. Nhiều lần như thế, Du nghe nhạc, nằm ngủ, lướt mạng trong khi cả đội đang học. Vương thắc mắc: ''Sao con này nó chả học quần què gì điểm vẫn cao thế nhỉ ?''

Thi thử lần cuối, vẫn như mọi khi, Vương làm phát xong luôn, gục đầu xuống ngủ. Cô không cho, cậu ngồi vẽ lung tung để giết thời gian. Du làm xong cũng ngủ ngay nhưng không bị giám thị nhắc. Vương bất mãn: "Ơ moẹ sao lại thế ?''

Sau đó Vương cũng gục đến hết giờ.

Vương lần này được 56/75 câu, nhiều hơn Du bốn câu. Hai tuần cuối cùng trước khi thi mới là khoảng thời gian quyết định thắng bại, cô giáo bận dạy học nên phát một chồng đề cho đội tuyển tự ôn. Du làm mấy đề, sau chán quá bỏ ngang, cũng chẳng thèm nhờ Vương làm hộ, kệ cô trách phạt. Có lẽ chỉ số vượt khó (AQ, hay Adversity Quotient) của bả đã cạn kiệt, không còn thiết tha gì với kì thi học sinh giỏi này nữa rồi, nhưng mấy người bạn trong đây thì Du không tha cho họ đâu, còn gặp nhau dài !

Hôm cuối cùng trước khi thi, cả đội cùng cô ăn liên hoan. Bàn chữ nhật, Du ngồi ở góc cạnh cô, vậy Vương sẽ ngồi ở góc đối diện. Vương tuy nghèo tiền thật, nhưng chỉ miếng ăn là không đủ để lay động cậu. Vương không thích chung mâm với Du chút nào, cơ mà tình cảnh đẩy đưa, muốn cũng khó mà thoát được. Những lần nghỉ giải lao ăn vặt, nếu là đồ cay thì Vương sẽ viện cớ bị nhiệt miệng. Họ không tin, Vương cho họ xem nốt nhiệt thực sự ở trong miệng cậu. Vương luôn bị nhiệt, lúc đau lúc không, nhưng nốt nhiệt dù thế nào vẫn không biến mất, chỉ là không còn đau nữa thôi, là cái cớ hoàn hảo để cậu đem ra từ chối. Trong trường hợp đồ ăn không cay, Vương vẫn viện cớ bị nhiệt, đau miệng không ăn được. Cốt để không phải thân thiết với hội kia, nghe có vẻ Vương mới là đồ đáng ghét chứ không phải Du.

Hôm đi thi, Vương đứng cùng đội tuyển nhưng nói chuyện với các bạn cùng lớp. Đội Địa và Anh có vẻ coi rẻ Vương, đứa nào đứa nấy áp lực tinh thần lên cậu ngay trước giờ thi, mỗi đứa một giọng:

- Mày chết ! Toán có nhiều bài tập lắm !

- Cô Sử hại đời mày rồi.

- Thi xong cố mà cày lại toán. Không mất gốc đấy !

- Cố mà thi lấy cái giải, khi nào học toán lên bảng bị mắng thì có cái mà đem ra nói với cô: ''Em có giải đây này !''

- ...- Vương không trả lời gì hết, cậu biết thừa lòng dạ bọn chúng nhưng kệ bỏ qua.

Vương biết mình là đồ vô dụng, bọn kia chẳng nói thì cậu cũng đã tự ti sẵn rồi, lo lắng sợ bị mất mặt, ''Đội tuyển đi thi không được giải à ?''. Cậu nhận ra giờ đây mình không chỉ đi thi vì tiền nữa, mà còn vì danh dự, vì vinh quang, muốn chứng tỏ bản thân. Du với tính cách đanh đá nghe bọn kia bắt nạt đội mình vậy không nhịn được, phần cũng vì ả không ưa đám này, ngay lập tức chặn họng: ''Việc nhà chúng mày à ?"

Thi xong, Vương ra khỏi phòng lập tức mở sách giáo khoa đọc lại: ''Tháng 10/1930 ? Đảng Cộng Sản Đông Dương ! May quá. Đúng ồi !''

Du cùng đồng đội từ dưới sân gọi lên: ''Mày đừng có tra nữa được không ? Đi về !''

Vương vội cất sách và cặp, xuống sân với các bạn. Du có vẻ vùng vằng, không muốn bàn chuyện thi thố nữa.

Nói thì nói thế chứ tra đáp án Du được 66/75, hơn Vương một câu. Vương vừa vào giải Nhì, là một lính mới, được như vậy cũng là kỳ tích. Cậu lên bục nhận giải, vinh quang không để đâu cho hết. Nhưng mà tiền thưởng không được hai triệu như Du nói, cộng một hồi các khoản thưởng phụ cũng chưa tới hai triệu. Du định rời đội tuyển, cô không cho. Học sinh được giải, giáo viên hẳn sẽ được tuyên dương, chạy đâu cho thoát. Vương chẳng có tài cán gì nên chỉ biết ở lại đội tuyển, đổi trí tuệ lấy tiền tiêu, một cách kiếm tiền quá tốn sức và mất thời gian. ''Bọn nó đi làm thêm còn kiếm được nhanh và nhiều hơn thế này. Mình học lòi le ra được có mấy cắc bạc, quý quá méo nỡ tiêu. Hứ~!'' - Vương nghĩ bụng.

Nghỉ Tết, người ta đi chơi đi nghỉ. Cô gửi cho đội tuyển một đống bài tập, bắt nộp trước khi đi học lại. Mùng 5 Tết, cô nhắn vào trong nhóm: ''Mùng 5 rồi chơi Tết đã chưa ?"

Không ai trả lời. Hẳn ai cũng đã đọc tin nhắn đó, Vương cũng thế nhưng cậu không thích dùng đồ công nghệ nên không muốn gửi cho cô. Vì chụp tầm chục trang bài tập gửi cho cô đối với Vương rất rườm rà, thà cậu để ra Tết nộp vở cho cô còn hơn.

Ra Tết, cậu nộp vở cho cô, cơ mà chữ xấu quá cô chả thèm đọc. Buổi học đội tuyển đầu tiên của kì thi tiếp theo, cả đội ăn liên hoan chứ không học gì hết. Đội có thêm bốn thành viên mới, Vương không quan tâm. Đang ăn thì Du kể chuyện:

- Cô ơi cô, hôm đi thi ấy bọn đội Địa nó cà khịa thằng Vương. Moẹ ghét bọn đấy vãi !

Vương: ''Việc của tao tao không bực mày bực cái gì ?''

- Cái đội tuyển này chỉ có tao mới được phép bắt nạt thôi !

Cô Sử: ''Ý cái Du là chỉ có nó mới được phép trêu thằng Vương đấy !"

Xung quanh ồ lên một tiếng, ai đó nói: ''Đánh dấu chủ quyền rồi''.

- Không phải~, bọn nó bắt nạt đội tuyển em nên em phải chửi lại thôi.

Vương không nói gì, kệ cô.

Một hôm, cô chữa đề: ''Đáp án câu hỏi này là B''. Du lanh chanh:

- Ơ đáp án câu này là D mà cô.

- Chọn thế nào mà ra D ?

- Sự kiện nào đã xảy ra khi Liên Xô giải phóng Béc-lin năm 1945, thì Chủ Nghĩa Xã Hội chả mở rộng rồi à, ở Đông Âu đấy ?

- Để cô xem lại... Đáp án B nhá !

- Sao lại thế ! Không thể là B được, phải là D. Đây để em giải thích cho cô nghe.

- Mày lên bảng giảng luôn cho chúng nó đi ! - Cô ngán ngẩm.

Cô Sử đi xuống, Du lao lên bục, cầm phấn vẽ hươu vẽ vượn gì đó Vương chả hiểu gì cả. Cậu đọc kĩ lại câu hỏi và đáp án, quay ra nhìn con ả Du đang đi xuống. Cô lại đi lên, vẫn phản bác đáp án của Du.

- Hôm nay em phải cãi tay đôi với cô đến cùng. Đây nhá

- ...Khoan đã ! Đáp án B ệ !

Cả bọn quay ra nhìn Vương, sự im lặng như thể họ ngầm mời cậu phát biểu vậy:

- Đáp án D ghi là ''Chủ Nghĩa Xã Hội được nối liền từ Âu sang Á''. Năm 1945 đã nối liền đâu ? Phải đến 1949, nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Ho-

Cô: ''Ờ, ờm đúng rồi. Vương nói đúng đấy. Năm 1949 Trung Quốc độc lập mới nối liền chứ, bỏ quên đoạn nối liền kìa.''

Du: ''Không ! D chứ nhờ ?''

Cả bọn: ''Tao theo phe Vương, mày nói vào mặt con Du đi ! Ai ủng hộ Vương giơ tay !''

Thấy họ giơ đùa thế Vương cũng buồn cười, cậu không thể ra rả ra rả vào mặt Du như cái cách ả hay dùng với người khác được.

Một hôm như bao hôm khác, nghỉ giải lao giữa giờ các bạn ăn vặt, xoài, kẹo... Vương vẫn ngồi học, không tham gia. Du gắt:

- Thằng Vương kia mày có ra ăn không thì bảo ?

- Tao đang bị nhiệt, không ăn.

Cô giáo: ''Thằng Vương này bị nhiệt thế là khổ nè, không ăn uống được gì''.

- Moẹ cái thằng Vương này sao ghét thế không biết ! Tao ghét thằng này quá ! Ra ăn đi !

- Không ! - Vương không ưa ả này tí nào, cậu nghĩ bụng: ''Mình mày biết ghét người khác à ? Ta cũng biết ghét chứ bộ !'' Vương ghét thế nhưng cậu không làm hay nói gì Du cả, chỉ im lặng cho bả càu nhàu.

- Ây nói thì nói thế chứ nhỡ đâu sau này Du với Vương lại lấy phải nhau ợ. - Cô lại gán ghép.

- Đúng rồi ! Cái bọn này mai sau khéo lại lấy nhau. - Các bạn a dua.

- Còn lâu ! - Du cong cớn.

Vương không nói gì.

Hai tuần cuối trước kì thi, ả Du lại tụt tinh thần. Cả đội đang học thì ả đòi chơi bài Ma Sói (The Werewolves of Millers Hollow, cái này Vương mù tịt). Đội tuyển có chín người, tám người ngồi quây lại thành một hội nghị bàn tròn. Vương làm đề, kệ không liên quan. Du chèo kéo Vương cho bằng được:

- Bây giờ mày có chơi không ?

- Không !

- Vào chơi đê ! Giờ tao không muốn nhìn thấy ai trong cái đội tuyển này học hết.

- Tao không biết chơi.

- Cứ chơi đê !

- Không !

Du giằng tờ đề của Vương: ''Chơi xong tao mới giả đề !''

Vương bất đắc dĩ phải chơi, dù cậu chẳng biết cái vẹo gì. Đã không biết gì thì sao mà kể, cậu làm Sói nhưng không biết luật, nhờ Quản Trò chỉ giùm hoài:

- Đêm nay... Sói muốn giết ai ?

Vương biết quái đứa nào với đứa nào đâu, chỉ người bên cạnh.

- Đêm qua... có một người bị giết ! - Quản trò pha trò.

Cãi nhau một hồi không ra, có vẻ làng này hơi ngô. Quản trò lại hỏi:

- Đêm nay...Sói muốn...giết ai ?

Vương chỉ vào người bên trái, cậu giết hết những người bên cạnh cho khỏi phải nghĩ nhiều.

- Đêm qua, có một người bị giết !

Vẫn chưa kết thúc, Vương ngẫm bụng: ''Sao lâu thế !? Làng này người tài chết hết rồi à ?'' Cậu muốn nhanh cho xong để còn học tiếp. Lại một đêm nữa:

- Đêm nay Sói muốn giết ai ? Tao mệt quá ! - Quản trò cũng dần mất kiên nhẫn.

Vương từ từ ngẩng đầu dậy, mở cặp mắt hút ra trước sự ngỡ ngàng của các nạn nhân. Chỉ tiếp về bên trái, kẻ xấu số đó ngồi giữa Du và người vừa hẹo.

- Đêm qua có một người bị giết !

Du nói luôn: ''Vương là Sói nhá ! Không nói nhiều !''

Hội nghị có cả thảy tám người (Quản trò đứng nên loại), một Sói, bảy giết ba còn bốn. Tứ nữ nhất nam, họ cùng nhau bỏ phiếu treo cổ Vương. Cậu nghĩ bụng: ''Moá~! Con này tinh vãi !''. Quản trò hỏi:

- Còn gì trăng trối nữa không ?

- Giết tao đi !

- Ván này Dân thắng ! - Quản trò tuyên bố.

- Tao biết ngay Vương là sói mà. - Du đắc thắng.

Thua game, Vương ngồi làm đề tiếp. Quản trò cùng bảy anh em hồ lô tiếp tục khuynh đảo thế giới ảo với trò Ma Sói. Nhưng, trong lúc họ đang say giấc nồng, chưa biết đêm nay Sói giết ai thì tất cả đều bị giết...

- Đội tuyển này của cô nào đây ? - Ngoài cửa sổ có tiếng vọng vào.

Cả lũ thót tim. Vương quay ra xem ai là ai. Dù là ai thì cũng đủ thẩm quyền để dẹp cái hội lăng quăng này. Người đó mở rèm ra. Cả bọn: ''Em chào cô ạ !'' Vương ngồi bàn đầu, khuất tầm nhìn nên không chào.

- Đội Sử 11 đúng không ?

- Vâng ạ.

- Nếu mà chơi không học thì trả phòng cho các em !

Cô rời đi. Cả bọn cuống cuồng, Du sực nhớ ra:

- Thôi chết rồi ! Có khi nào cô đi mách cô giáo bọn mình không ?

Các bạn nhốn nháo:

- Ê cái camera kia hỏng chưa đấy ?

- Phải là tắt hay bật mới đúng !

- Nếu bật thì nó sẽ đỏ lên khi phòng tối.

- Kéo rèm lại !

- Thôi toi rồi chúng mày ơi, cam đỏ lòm luôn !

(Ý là camera có sáng đèn màu đỏ. Bọn này nói chuyện như cái quần què ý ! Đã cam rồi lại còn đỏ lòm.)

Du nói gở: ''Có khi nào nãy giờ anh em mình chơi bị người ta nhìn thấy rồi không ?''

- Chắc bây giờ trên phòng Hội đồng người ta đang soi anh em mình rồi.

Từ đầu đến giờ Vương vẫn ngồi yên tại chỗ, ngắm cái đám lăng quăng này nhốn nha nhốn nháo. Bề ngoài điềm nhiên vậy chứ bên trong cậu cũng nhói ruột, chỉ là không để lộ ra thôi.

Lúc sau cô giáo nhắn vào nhóm: ''Nhà trường soi cam thấy các bạn không học. Đề nghị đội tuyển học hành nghiêm túc. Rồi cô sẽ làm rõ sau.''

Du nhận ra ngay: ''Thế là cô chưa biết rồi ! Nhưng mà chuyện cái cam kia còn sống là thật, nhà trường có thể xem lại bất cứ lúc nào. Nhưng cái chính là do cô kia đi mách lẻo thôi, chứ các đội tuyển khác ăn đầy mà có sao đâu. Cô thấy anh em mình có phòng riêng trong khi đội của cô lông bông lưu lạc, không nơi nương tựa nên ghen ăn tức ở, tính đuổi bọn mình ra để độc chiếm phòng này đây mà. Còn lâu mới có chuyện đó ! Moẹ nó hôm đấy anh em mình  (bốn người đầu tiên, không có Vương, cậu là thứ năm)  quét bở cả hơi tai, phòng gì bẩn như cái ổ lợn, giờ có người dọn cho sang xịn mịn rồi định giở trò cướp ngày à ?''

Cả lũ quay lại học hành đàng hoàng, lát sau cô lên phòng, Du nói để xác nhận lại:

- Nãy em thảo luận bài học với các bạn, cãi nhau hơi to mà chắc cô ý nghe nhầm tưởng chúng em chơi không học ệ cô ạ !

- Đúng ồi cô ! Bọn em đều làm chứng.

Vương vẫn ngồi đó, cười thầm: ''Hay chưa ? Dựng hẳn cả một màn kịch kỳ công như này. Tất cả đều làm chứng thì có đáng tin không đây ?''

Dù sao cô cũng sẽ bảo kê... à nhầm bảo vệ cho đội tuyển nên mọi người cũng bớt lo lắng. Vậy họ có thay đổi không ? Họ tha hoá và tinh quái hơn. Đóng kín cửa, kéo kín rèm cho âm thanh không vọng ra ngoài và tránh bị nhìn thấy từ cửa sổ, an toàn để cả bọn tiếp tục chơi Ma Sói. Vương cũng bị bắt tham gia, dần dà cậu cũng biết luật chơi. Nhưng dù có là Dân hay Sói cậu vẫn luôn thua trước Du. Là Sói thì bị vạch trần, là Dân thì bị giết hoặc bị lừa. Có ván chơi ả Du này là Sói, nhưng đã khéo léo thao túng người ngồi bên cạnh diệt trừ gần hết số Dân. Cả làng còn được mấy người, lần biểu quyết cuối cùng Vương đã bỏ qua cho Du và chọn người ngồi cạnh cô. Quản trò thông báo:

- Ván này Sói thắng !

Sói chính là Du. Mọi người đều ngỡ ngàng. Vương có hối hận không ? Hối hận. Cậu nhận ra ả Du này còn kinh khủng hơn những gì cậu tưởng tượng. ''Phải dè chừng con Sói này mới được !''

Hai tuần cuối chả học hành gì ra hồn, họ cứ thế vác đầu trơn đi thi. Thi xong, Du vẫn vùng vằng:

- Thôi chúng bay đừng có nói về bài thi nữa được không ? Tao đi về đây.

Nói thì nói thế chứ bả vẫn được giải Nhì. ''Thế mà hôm ấy nó cứ làm như thi không được ệ !'' - Một bạn trong đội nhận xét. Bạn đó và Vương nữa là ba người được giải Nhì. Tiền thưởng đóng băng, không tăng thêm xu nào. Du muốn rời đội tuyển lắm rồi, cô chả thèm tiền nữa, chẳng qua không nỡ xa bạn nên vẫn chày cối ở lại thôi. (Toàn bắt nạt đồng đội thì có)

Bế giảng xong xuôi. Thứ Sáu, ngày 26 tháng 5 năm 2023, cả đội đi chơi ở quán Café Tiến Lên. Du nhìn xung quanh, nhận ra điều gì đó, cúi xuống nói nhỏ với các bạn:

- Cặp đôi đang ăn bánh kem bàn bên kia nhìn quen quen nhể ?

Vương nhận ra bọn họ, đánh trống lảng:

- Ây suỳ~! Kệ người ta đi ! Liên quan gì đến mình.

Trong cuộc trò chuyện, Du ngồi bên trái Vương, đánh vào vai cậu:

- Moẹ cái thằng này, một câu nữa thôi mà không cố.

- Ừ hừm ! - Vương cười nhẹ bằng cách bật hơi ra rồi dập ngay.

Sau đó Vương định nói gì đó thì bị Du cướp lân. Hai người nhường nhau, Du nhanh nhảu:

- Đấy mày nói đi !

- Thôi nói đi ! - Vương nhường.

- Mày nói đi !

- Thôi, cứ nói đi !

- Đấy đấy ! Nhìn vợ chồng nhà người ta nhường nhịn nhau chưa ? - Một bạn nói.

- Yêu đương quái gì ?

- Tại chúng bay cứ bón cơm tró cho cả đội ạ ! - Bạn đó nói.

- Này là bả tró chứ cơm tró gì ! - Bạn nam cùng đội ''bán đứng'' Vương.

- Ư ? Tình yêu làm gì có thật !

- Ai bảo mày thế ? Tình yêu có thật ! Mày không tin nên mới không có thôi ! - Du phản bác Vương.

- ...

Vương lại im, mặc kệ cho Du và các bạn thao thao bất tuyệt mấy câu chuyện tầm phào.

Nghỉ hè, cô giáo thả cho đội tuyển chơi tầm hơn tháng. Đến tháng 7 lôi cả bọn đi học, vâng, đến trường học vào tháng 7 ạ. Vương kiểu: ''Tại sao ? Tại sao mọi chuyện lại như vậy ? Tính ra gửi đề cương tự ôn ở nhà như năm ngoái nghe ok hơn á ! Chiều nắng một mình đến trường chán võ ò !''

Cô chủ yếu dạy lý thuyết, mà mấy cái đó các bạn đọc trong sách giáo khoa hết rồi. Vương sầu, Du cũng xỉu. Không có ai học hành giờ này hết, muốn đua đợi vào năm hẵng đua.

Một hôm, đội tuyển đi học. Cô dặn về làm sơ đồ tư duy bài ''Khoa học Kỹ thuật'' (vẫn là Lịch Sử, để ngắn gọn họ hay nói với nhau như thế, chứ tên bài nó là ''Cách mạng khoa học – công nghệ và xu thế toàn cầu hóa nửa sau thế kỷ XX'' ) nhưng Vương không hợp cách học đó nên không làm. Cô phạt cậu chép lại bài đó theo tài liệu năm lần. Du có nộp đàng hoàng, chắc ả đắc ý lắm. Cậu thua lè ra nhưng vẫn chấp nhận.

Buổi sau, trước khi cô vào, Vương sực nhớ ra: ''Thôi toi rồi ! Chưa chép phạt năm lần." Cậu ngoáy như điên và thế quái nào vẫn kịp nộp cho cô. Cô cầm lên xem, chữ như ''Rồng bay Phượng múa'' đến mức cô không đọc được, lại trả cho Vương như mọi khi.

Một buổi chiều tháng 10, Du suy sụp vì chia tay người yêu. Cô giáo bảo:

- Thôi thôi thôi mày đừng kể nữa. (quay ra nói với các bạn) Từ lúc học đội tuyển đến giờ con này nó chia tay phải đến 3-4 lần rồi.

- Lắm người yêu thế à ? - Vương lẩm bẩm.

- Có mỗi một đứa thôi ! - Du tai thính vẫn nghe thấy Vương lầm bầm.

Rất lâu trước đó Du có kể rằng cả hai đứa định thi vào trường Qúy Quân này, nếu đỗ thì cùng học, bằng không rủ nhau đi học trường nghề. Du đỗ, người kia trượt. Du định học trường nghề cùng người yêu nhưng mẹ Du bắt cô học trường Quý Quân. Vương ngu ngơ lơ tơ mơ cứ ngỡ người yêu đó là con trai. Du kể thêm:

- Giờ nó bỏ em theo trai rồi cô ạ.

- Ớ !? Người yêu mày cong à ? Sao lại theo trai ?

Cô giáo: ''Có nó cong ợ ! Người yêu nó mới thẳng.''

- Là sao ??? - Vương khó hiểu, nghĩ: ''Cái vẹo gì vậy ?''

- Người yêu nó là nữ. - Cô giáo và các bạn cười sự bối rối của Vương.

- Ớ !? Ớ ! Ớ ? Sao lại...

- Thôi mày không cần hiểu đâu. Chuyện con này nghe mệt lắm. - Cô khuyên Vương.

Ngoài lề một tí, cô người yêu của Du (???) tên là Hoàng Hậu. Nó được viết như này: 黄厚, nghĩa là ''Vàng Dày'' (???). Chữ Hậu đó có thể hiểu là tốt đẹp, như nhân hậu, hiền hậu, trung hậu... nên có thể hiểu tạm tên đó nghĩa là ''Tấm Lòng Vàng''. (Tên cô ta dựa theo lá Đầm trong bộ bài Tây, cũng là quân Hậu trên bàn cờ Vua, và lá bài Tarot tương ứng với cô là The Empress).

Một hôm, cô Sử bảo với tụi con gái:

- Thằng Vương này ngoan ngoãn nè, ai lấy phải nó là có phúc đấy !

Vương bất ngờ, nghĩ: ''Ây, cô nói cái gì đấy ?''

Cả đội nhìn Vương làm cậu muốn đào cái hố nhảy xuống luôn cho khỏi ngại. Cô lại gán ghép với ả Du, có vẻ cô rất khoái bộ đôi khắc khẩu này. Mà có Du là mỏ hỗn thôi, Vương có nói câu nào đâu mà khắc. Du nghe cô nói thế, ả cũng biết Vương là thể loại nào và bản thân mình ra sao:

- Thằng Vương có những lúc ghét lắm ! Em đánh nó mà nó không phản ứng gì cả.

- Lúc nào mày chả ghét nó !? - Bọn bạn vặn lại Du.

Vương nghĩ: ''Vậy tao phải lao đến tẩn mày một trận mới vừa lòng à ?''

Một bạn kể lại: ''Ngày trước lúc Vương mới vào đội tuyển ế, Du nó còn bảo nhìn thằng Vương trông cuốn cơ mà.''

Vương nghe thế bất ngờ, nghĩ: ''Ê ê ê, nói gì ghê vậy má ?''

Bạn đó kể tiếp: ''Nó bảo là nhìn thằng Vương lạnh lùng, phũ với nó nên nó thấy cuốn. Nó còn nhắn trong nhóm thế mà.''

Vương nghĩ: "Sao mình không biết nhỉ ?'' - Cậu chả bao giờ đọc tin nhắn trong nhóm nên không biết vụ này.

- Giờ thì hết rồi. - Du xác nhận lại.

Vương thầm nghĩ: ''Ai thèm cái đồ mày''.

Cô giáo nghe thế thích lắm: ''Bọn này mà lấy phải nhau nhề".

Cả bọn: ''Đúng rồi ! Em cũng mong chờ thế.''

- Đừng có mơ, Vương cuốn nhưng không phải gu tao. Gu tao phải phũ phũ tí tao mới thích, chứ thằng bồ tao suốt ngày nhắn tin quan tâm tao ghét quá. Hay lại chia tay nhỉ ?

''Trời má con này lại có người yêu rồi à ? Lại sắp chia tay rồi à ? Sao lại có người yêu nó nhỉ ? Sao lại để nó chia tay nhỉ ?'' - Vương nghĩ bụng.

Thì thằng Vương lúc nào nó chả phũ với mày ? - Một bạn nam nói.

- Không phải gu tao. - Du kênh kiệu.

''Có chết tao cũng không lấy mày.'' - Vương âm thầm đánh giá.

Cô phát đề, Du đang suy sụp nên không có tâm trạng học hành. Vương thấy thế, lao vào học.

Thi thử lần một, trước cửa phòng thi, các đội đứng thành một hội, Vương đứng tách khỏi đội tuyển Sử. Du giương mỏ:

- Moẹ cái thằng này, cùng đội với nhau mà nó cứ xa cách kiểu đé gì ệ !

''Sao mày không nhìn lại bản thân đã làm những gì ?'' - Vương nhìn Du đang quát tháo.

Vào thi, Vương làm loáng cái xong, Du cũng nằm bò ra ngủ. Cậu lại vẽ vời lung tung như mọi khi. Lúc ra về, Vương nói với bạn nam cùng đội tuyển (Họ đi cùng xe, Vương ngồi sau):

- Tao ăn ở có đến nỗi nào đâu mà ông Trời cho tao gặp phải cái con nặc nô ấy !?

- Đấy gọi là có duyên đấy.

- Có mà nợ thì có !

Vương nhớ lại ngày trước, tầm tháng 7 gì đó, cũng là đi chung xe như này, nhưng mà là với bạn nữ cùng đội tuyển. Vương sẻ lòng:

- Sao cô cứ gán ghép tao với con ả Du thế nhể ?

- Tại chúng bay cứ cãi nhau như chó với mèo mì cô lại chả thích.

- Cãi nhau bao giờ ! Toàn nó mạt sát tao thôi. Đánh cũng toàn nó đánh tao chứ tao có bao giờ đánh lại đâu mà gọi là ''đánh nhau'' ?

- Mày càng im cô càng trêu.

- Tao sợ con đấy vãi !

- Khéo sau này lại vớ lấy nhau.

- Vớ vẩn ! Tao với nó một tia cũng không hợp. (Vương rất sợ nhìn vào mắt Du, nó sắc lẹm làm cậu ớn lạnh, thậm chí đôi lúc còn cảm thấy kinh tởm)

- Mày không nghe trái dấu sẽ hút nhau à ?

- Không hợp nhau thì yêu cái quái gì ?

Kết quả báo về, Vương đạt điểm cao nhất đội Sử, mà chắc cũng cao nhất so với các đội. Cậu được 76/80 câu, 19/20 điểm. Dương dương tự đắc, Vương thấy thế nhưng không thể hiện ra: ''Yes ! Giờ thì mình thắng nó rồi !'' Vương ăn mừng có vẻ hơi sớm.

Một buổi chiều tháng 11, đội tuyển thu nạp thêm hai người mới. Vậy là giờ đội tuyển có ba nam: Vương, một bạn nam và em trai từ đội vượt cấp. Mới ngày nào còn là lính mới, giờ Vương đã là đàn anh trong đội, được mọi người hỏi bài lúc gặp khó. Để chào đón thành viên mới, cô mua hai hộp kẹo cho các bạn cùng ăn, còn mình bận về trước. Họ ngồi quây lại ăn kẹo, Vương không tham gia. Du gắt:

- Cái thằng kia mày có ra ăn không, cứ phải để nói nhiều thế nhờ ?

Không muốn to chuyện, Vương ra nhúp đại mấy miếng cho xong, không nói gì với hai người mới kia. Du hỏi họ:

- Ô thế là bọn em năm sau phải thi kiểu mới à ?

- Vâng ợ ! - Hai họ đồng thanh.

- May vãi ! Cảm ơn mẹ tao sinh tao ra đúng năm, chứ để tòi sang năm sau chắc tao chết chùm với bọn này. Mẹ tao định là để từ từ mới đẻ, nhưng thế đé nào tao lại ra lúc đấy.

- Ước gì như thế nhỉ ? - Vương lẩm bẩm, nghĩ: ''Chả hiểu sao mình lại gặp con này nữa !?''

Hai tuần cuối trước khi thi, Du chả học gì cả, mang máy tính bảng và tai nghe lên phòng đội tuyển ngồi nghe nhạc, xem phim, thi thoảng làm mấy đề. Du nói thật với cô:

- Em bỏ cuộc rồi cô ạ. Giờ em chả cần tiền nữa, không cần giải, vinh quang quần què gì hết. Chán rồi ! Em buông xuôi !

- Cái con này nó cứ làm tụt mood của cả đội xuống nhể ? Từ giờ cấm mày không được nói mấy câu đấy nữa. Cả đội để ý nhá, nó mà nói bắt phạt tiền, đúc lợn, thi xong ăn liên hoan.

Nói đến phạt tiền đúc lợn, Vương bất giác nhớ lại hình như trước kia có lần cô ra quy định: ''Ai sai quá ba câu phạt tiền đúc lợn !'' Chữa đề, Du và mấy bạn khác sai ít hơn ba câu, Vương không biết làm ăn học hành kiểu gì sai bốn câu: ''Thôi chết rồi, sai bốn câu rồi !'' Cô giáo nghe thế cười: ''Mày chết ! Mày chết !'' Du cũng có vẻ khoái chí.

Đang học, Du bảo:

- Anh em~! Không học nữa, giải lao tí ê !

Các bạn cũng: Ê !

Vương buông bút, vẫn ngồi tại chỗ, quay ra phía bàn tròn xem các bạn làm gì. Du gọi:

- Nhìn cái gì, ra đây ngồi ề !

Vương không trả lời. Bọn họ có điện thoại để giải khuây, cậu chả có nên ngồi vẽ lung tung. Sau đó cô mang đến một chồng đề cao ngất. Đề cũ chưa xong, đề mới đã tới, chỉ nghỉ ngơi một lúc thôi là công việc sẽ đội lên gấp bội. Vương lên dây cót, chạy 100% công suất giải quyết đống bài tập. Xong việc, lăn nhào ra ngủ, các bạn mượn đề cậu ''tham khảo'' đáp án cậu cũng không quan tâm. Du có làm đàng hoàng, nhưng đến cuối cô làm hời hợt, thậm chí còn bỏ trắng.

Du bảo: ''Thằng Vương kia mày phải cố mà giải Nhất đấy !''

Vương: ''Tao muốn mày giải Nhất cùng tao !"

- Không ! Tao chán cái đội tuyển này rồi !

- Ơ kìa. Lại nói câu đấy ồi ! Cô cấm rồi cơ mà !

- Đấy mày đi mách cô đi !

- Ừ~hừm ! - Vương lại cười bằng cách bật hơi ngắn - Mày giỏi mà !

- Giỏi giỏi cái đếu gì ! Tao chả thèm tiền nữa. Cái tiền thưởng trường mình nó kiểu mẹ gì ạ !

- Ok ! - Vương đồng ý cho xong, dù vẫn còn ngán ngẩm.

Trưa thứ Hai, ngày 04 tháng 12 năm 2023, cả đội lại ăn liên hoan. Vương ngồi đầu bàn bên này, Du ngồi đầu bàn bên kia, cô đứng giữa (không đủ ghế, cô nhường học sinh). Vương kể chuyện cho hai bạn ngồi bên phải:

- Có một cô gái nọ đến gặp bác sĩ tâm lý hay tâm linh gì đấy không biết, hỏi là. Mai cô cưới rồi, đột nhiên hết yêu. Có một chàng trai mới, đẹp mã, lịch lãm, hút hồn cô. Cô hỏi bác sĩ nên chọn ai ?

- Rồi sau đó thế nào nữa ?

- Bác sĩ làm cách quỷ quái quần què nào đó thôi miên cô này làm cô rơi vào một giấc mơ.

- Mơ thế nào ?

- Ngày xửa ngày xưa, cách đây phải trăm năm rồi, có anh thiếu gia nọ đi dự tiệc nhà cô gái quyền quý trong thành phố, mừng sinh nhật 20 tuổi của cô. Anh thiếu gia và cô tiểu thư bị thu hút bởi nhau, họ khiêu vũ rồi nhảy lên xe ô tô phóng một mạch ra bờ biển chơi. Đúng lúc đó đất bị sạt, chiếc xe rơi xuống biển.

- Rồi sau đó nữa ?

- Vị thiếu gia may mắn bơi được ra ngoài qua ô cửa kính. Còn cô tiểu thư thì mắc dây an toàn không thoát ra được. Cô chìm xuống cùng chiếc ô tô. Nhưng...Rồi sao nữa ?

- Gần đó có một anh ngư dân đang lái thuyền vào bờ tránh bão. Nhìn thấy cô gái, anh lao xuống cứu cô giữa dòng nước xiết. Cô được cứu lên thuyền, còn chàng trai ở lại đáy đại dương.

- Sao nữa ?

- Tỉnh giấc, bác sĩ nói với cô gái: ''Người xả thân cứu cô giữa cơn bão là kiếp trước của người chồng sắp cưới. Còn tên thiếu gia bỏ mặc cô chìm nghỉm là người mới xuất hiện làm cô lay động''. Cô gái cảm ơn bác sĩ: ''Giờ thì tôi biết phải chọn ai rồi !''

- Hết rồi hả ?

- Vị bác sĩ nói rằng vợ chồng đến với nhau là do sự tương hợp trong bộ gen. Nói dễ hiểu là sự giống nhau ở một vài đoạn gen. Những người giống nhau sẽ thu hút nhau. Ví dụ gen người này có một đoạn là T-A-G-X, và người kia có một đoạn cũng tương tự...

- Thôi mày im moẹ đi ! Tao không muốn nghe nữa ! - Du quát tháo, chen ngang lời Vương.

Ba người im lặng, quay ra nhìn Du. Câu chuyện kết thúc ở đó. Vương ngẫm bụng: ''Cái con đầu trơn này, người ta kể cho mày nghe à ?''

Du lại kháy Vương: ''Mày bật cái thể loại nhạc gì đấy ?''

Cô: ''Chỉ có Vương mới thẩm được loại nhạc này thôi !''

Nó là nhạc cổ điển. Bữa ăn hôm đó Vương bật bài ''Minuetto'' của nhà soạn nhạc người Ý Luigi Boccherini. Có vẻ mọi người không thích bài đó, nhưng vẫn nhịn vì Vương. (Ý là chịu đựng bài nhạc, chứ họ ăn còn nhiều hơn cái miệng nhiệt của anh)

Tối, các bạn nhắn vào trong nhóm:

- Vương ơi, siêu tóm tắt lại Lịch Sử lớp 10 đi.

Sau đó Vương tóm tắt lại thật, cả quyển sách mà ổng nhắn chỉ trong một tin. Nó dài lắm nên thôi không kể đâu. Du nhắn:

- Moẹ thằng này mày bị rảnh à ?

Nhưng các bạn thì rất trân trọng nó. Hôm sau, cả đội đi thi bằng xe ô tô do nhà trường bố trí. Du ngồi trước, Vương ngồi sau, cả hai cùng cạnh cửa sổ. Hơi váng, Vương cợt:

- Ê Du ê, mày có muốn gội đầu không ?

- Là nào ?

- Tao buồn nôn quá !

- Moẹ, mày ngậm chặt mỏ mày lại cho tao ! Mày mà mửa ra đầu tao tao xé xác mày !

''Bả tưởng là thật à ? Con ngốc này !'' - Vương nghĩ thấy buồn cười:

- Bây giờ lấy sách ra đọc liệu kịp không nhỉ ?

- Đọc làm vẹo gì nữa ?

- Ok ! Đọc !

- Ơ moẹ, thế mày hỏi tao làm gì ? Mày có coi lời tao nói ra cái gì không ?...

Thi xong, Vương bước ra khỏi phòng thi, còn mải xem lại đề. Du từ xa chạy lại, kéo tay cậu:

- Thế nào ? Làm được không ?

- Thế mày làm được không ?

- Không ! Tao có học méo đâu mà đòi được.

- Ờm...có giải Nhất rồi.

- Hí~! Ngon rồi !

- Đề có mấy câu nhằn vãi !

- Cất đề đi, so so cái đé gì ? Đi về !

- ...À à...ờ...

Sau đó lại còn tiết mục chụp ảnh nữa, Vương xui tận mạng, ghét ả Du nhưng oan gia khó tránh. Du đứng ngay cạnh Vương, còn hơi nghiêng người về phía cậu, giơ thấp tay ngón Victory. Vương chỉ khoanh tay, không nhiều cảm xúc.

Kết quả báo về, Du không được như Vương mong đợi, cả cậu cũng thế. Cậu không được giải Nhất như đã gáy. Vậy là cả hai đều thua. Vì mục tiêu là giành lấy giải Nhất, không đạt được tức là kế hoạch thất bại, nên có được giải hay không cũng như nhau cả thôi. Vương nhìn ở đại cuộc chứ không phải mấy cái lợi trước mắt, khi được hỏi cậu chỉ nói: ''Tuột giải Nhất rồi !''

Cô giáo không buồn gì cả, hoặc là cô buồn mà không thể hiện ra.

Thứ Năm, ngày 27 tháng 4 năm 2024, buổi liên hoan cuối cùng, mười một người tụ họp đông đủ. Cô đột nhiên nhìn Vương, quay ra hỏi các bạn:

- Ơ thế nhóm mình không có ai thích Vương à ?

Vương nghĩ: ''Ơ kiệc~! Cô lại thế rồi !'' Cậu muốn độn thổ luôn chứ không muốn ở đó nữa. Các bạn nữ không ai phản ứng gì. Cậu thắc mắc tại sao cô không trêu người khác, nhóm có ba đứa con trai mà, sao cứ phải lôi cậu ra đùa cợt. Nghĩ thì nghĩ thế chứ Vương cũng không nói gì. Dùng bữa, hai người họ liên tục đấu khẩu nhau. Cô can:

- Thôi~! Hai cái đứa này !

- Chúng bay yêu nhau moẹ ế đi ! - Một bạn nói.

- Ghét vãi ! Tao ghét mày ! Cút bẹ mày đi !

- Hừ cái con này, ăn với nói. - Cô nhắc Du.

Vương im lặng không trả lời Du. Cô lại tiếp:

- Cái hôm đầu tiên đi thi ấy, Vương bị bọn đội Địa...

- Thôi mày im mồm ê ! - Vương chặn họng Du.

- Thằng này bây giờ nó bật lại em rồi cô ạ.

- Thì tại mày chèn ép nó quá mề ! - Cô nhắc lại cho Du nhớ.

- Cô không gán ghép được bọn này đâu. - Bạn vừa nãy nói tiếp.

- Đúng ồi ! Thuyền chìm rồi cô ạ. Không đu OTP thành công rồi. - Một bạn khác nói thêm vào.

- Ừm. Biết rồi, nhưng mà ai lấy được thằng Vương này là tốt ề. Trưởng thành. - Cô nhắc lại làm Vương càng ngại.

Vương nghĩ ''Thế còn hai người kia thì sao ? Chúng chưa trưởng thành à ? Sao lúc nào mình cũng bị dí vậy ?''

Cô giáo hỏi Vương:

- Thế tiền thưởng để tiêu hay đưa cho bố mẹ ?

- Thưởng lần đầu em đưa cho mẹ. Lần hai cô thưởng riêng trăm rưỡi em đóng tiền máy gặt lúa hết rồi. Thưởng lần ba này dùng để đóng học phí cho em trai em.

- Ừm, Thế là tốt rồi. - Cô gật đầu.

Nghe thật cay đắng mà, thưởng lần đầu nhiều hơn Vương đưa cho mẹ, lần hai cậu để cất nhưng nghỉ hè mẹ cậu lại bị ốm, lần ba thì vừa cắt phong bì, tiền cầm còn chưa ấm tay đã phải đưa cho em đóng tiền học. Rồi Vương tiêu được đồng nào trong số tiền cậu kiếm được. Thưởng thi thử lần một (cái lần mà cậu được 19/20 điểm ấy) được một trăm nghìn, vừa lĩnh về bố cậu đã dùng chúng để mua dụng cụ (mấy cái kiểu như Tuốc-lơ-vít, cờ lê mỏ lết hay kìm chết máy khoan gì gì đó Vương không quan tâm). Tóm lại Vương thấy kiếm tiền kiểu này quá nhọc, không xứng đáng với công sức cậu bỏ ra, thức mấy đêm đến tận 4 giờ sáng, 6 giờ dậy đi học mệt rồ hết cả người. Một thời gian dài sống không khoa học, cơ thể cậu đã bị bào mòn, từ 51kg xuống còn 44 kg, một thể trạng không tốt ở độ tuổi 18.

Thi xong đội tuyển, gặp ở hành lang còn chẳng thèm chào nhau. Với Vương thì điều đó càng chắc chắn, bế giảng các bạn chụp ảnh chung với cô, cậu lủi đi đâu không ai biết. Thật ra Vương vẫn đứng ở sân trường gần đó, nhìn thấy họ nhưng họ không nhìn thấy anh. Vương ngồi một mình ở ghế đá nhìn họ tạo dáng chụp ảnh. Họ chụp xong, anh đứng dậy đi về. May Vương không bị phát hiện, nếu không Du sẽ xé xác cậu ra mất. Đến buổi học cuối cùng, thứ Bảy ngày 22 tháng 6, Vương đang ngồi trong lớp thì các bạn đội tuyển đến cửa lớp gọi. Cậu đi ra, họ muốn lưu bút lên áo cậu. Du và Vương xích mích:

- Cái thằng này mày có ký không ?

- Muốn giề ? (Ý cậu là muốn ký như nào, ở đâu...)

- Tao muốn đánh mày.

- Cút bẹ mày đi ! - Vương nổi nóng.

- Moẹ cái thằng này. - Du sấn tới.

Hai con người này uýnh nhau trước cửa lớp, cô giáo chủ nhiệm và các bạn trong lớp Vương nhìn ra. Vương bị nhìn thấy đang động tay chân với gái, chả còn gì để mất, cậu quyết sống mái với con ả này đến cùng. Nghĩ thì oai thế chứ chủ yếu Vương đỡ đòn và tránh né Du, nhưng cũng không nhường để kết thúc trận chiến. Cứ đẩy qua đẩy lại như thế, một bạn trong đội bảo:

- Hai anh chị này đùa nhau xong chưa ?

- Tại nó ệ ! - Du cãi.

Vương ghét con nha đầu này quá, nhưng mà không nỡ đánh người ta. Lằng nhằng mãi, cuối cùng đôi bạn trẻ cũng ký được cho nhau. Ký gì thì chỉ có họ mới biết, mà chắc chỉ là lời chúc may mắn thôi. Khi đang lưu bút thì Du hỏi:

- Dòng này ai viết đây ?

- Đâu ?

- Đây.

- Bạn lớp cũ.

- À~! Là ''Thu Tiếp'' ký cho à ? Tao biết rồi nhá !

- Bạn lớp cũ thật ! Đừng để nhắc nhiều !

- Thi tốt nhá ! Xong anh em mình làm bữa lẩu.

''What ? Ăn lẩu ngày hè à ?'' - Vương chả bao giờ ăn quà nên không biết.

Thứ Năm, ngày 27 tháng 6, kì thi tốt nghiệp Cấp 3 năm 2024 bắt đầu. Vương làm ăn như cái quần què, thi không được. Du chả biết thi được hay hỏng, nhắn vào trong nhóm: ''Thôi tạm biệt anh em, tao về lấy chồng đây !''

Đề văn năm nay đúng là có nhiều điểm đáng nghi, Vương thấy vậy nhưng không quan tâm, vì đằng nào cậu cũng không làm được. Đường đường là đội tuyển Sử mà đi thi làm sai một câu, để điểm 10 vào tay kẻ khác. Vương cảm thấy thế nào ? Thật kì lạ nhưng cậu chẳng cảm thấy gì cả, cũng giống như không được giải Nhất thôi, cậu chỉ đơn giản là chấp nhận. Du cứ liên tục lải nhải điệp khúc trăm mâm, mời anh em chuẩn bị phong bì đám cưới. Vương thấy thật ngớ ngẩn và ngu ngốc, còn lâu cậu mới gặp lại bọn này.

Tối Chủ Nhật, ngày 18 tháng 8, cả bọn đi chơi ở quán Café Tiến Lên, Vương đi vì cậu nghĩ đây có lẽ là buổi cuối cùng với họ. Du khoe:

- Tao tuy trượt nguyện vọng một nhưng mà nguyện vọng hai vừa hay lại khớp ý tao. Hú hú !

- Tao cũng thế, toàn trượt nguyện vọng một thôi ! - Các bạn chia sẻ.

- Vương mày đỗ Đại Học nào ? - Du lân la hỏi.

- Chưa tra điểm.

- Vãi ! Tra đi. Đọc số báo danh tao tra cho.

- Số báo danh à... 16009486.

- Điểm cao thế này cơ mà... Trượt à ?

- Há ? Trượt á ? - Các bạn hỏi.

- À không ! Đỗ một trường. - Du chữa lại, giấu cho Vương.

Thật ra Vương trượt sạch, trường kia chả thi cũng vào được nên không tính. Nói chuyện hồi lâu, Du hỏi Vương:

- Sao mày chả nói gì hế ?

- Thì chúng mày nói hết rồi còn đâu !

- Tại mày không nói chư có phải bọn tao nói mất đâu.

- Người nói phải có người nghe chứ. Các bạn nói rồi thì tôi chỉ biết nghe thôi. Đấy là nguyên tắc của giao tiếp đấy !

- ... - Một trong số những lần hiếm hoi Du im sau khi Vương nói.

Sau đó các bạn nói rất nhiều, Du cũng định nói nhưng bị các bạn cướp lượt. Vương bảo cô:

- Muốn nói gì thì nói đi !

- Nói gì ?

- Mày định nói gì đấy mề ? Nói đi tao nghe cho.

Vương biết giọng con nấm lùn này chua ngoa nhưng vẫn gạ ả tỏ lòng, chắc cậu bị cô đơn. Sau đó cả bọn nói toàn chuyện không đâu, Vương biết tin mình thi trượt nên cả buổi như người thất thần, chả nói năng gì cả. Sau đó có câu hỏi từ em gái út của đội: ''Anh Vương kể chuyện của mình đi !''

- Hả ? Chuyện của ta á ? Nhà ta có ba anh em trai, bố mẹ làm nông. Hết.

- Ui xùi mày không phải lo ! - Du an ủi Vương - Cơ mà an thì ít chứ ủi thì nhiều, Vương ngẫm bụng: ''Mày thi đỗ rồi chả phơi phới cái mặt ra thì lo cái gì !'' nhưng rồi cậu cũng không nói gì.

Sau đó mọi người lại kể chuyện của mình, Vương ngồi nghe cho đến hết, mà không chắc là với tâm trạng lúc đó cậu có thực sự gọi là lắng nghe (listen) không, hay chỉ là nghe từ tai này qua tai kia rồi quên luôn (hear).

Cuối cùng, chả có tiền tài, danh tiếng, bản lĩnh gì hết, Vương từ đầu chí cuối vẫn là một kẻ thất bại toàn tập. Tiền thì không nỡ tiêu, vì bao công đã bỏ, tiêu một đồng xót giọt mồ hôi. Danh tiếng thì thi năm lần bảy lượt vẫn không được ghi tên bảng vàng, mộng khoa cử coi như chấm dứt. Bản lĩnh thì ngày đêm ôn luyện, lao tâm khổ tứ, đi sớm về muộn, cuối cùng vẫn không giỏi như bản thân đã lầm tưởng. Rồi cậu đi học ở một trường nào đó, giấu không cho đồng đội biết.

Đến mùng 03/5/2025, các bạn về quê nên hẹn nhau đi chơi ở quán Café Tiến Lên, hai nhóc vượt cấp cũng đi. Một bạn nữ ngồi cạnh Vương hỏi dò:

- Vương, mày học ở đâu ấy ?

- Hà Nội !

- Không ! Học gì ý !

- Học vẽ !

- Không phải ! Học trường nào ?

- Không phô.

- Phô đi !

- Hỏi làm gì ?

- Hỏi để biết !

- Biết làm gì ?

- Người ta tò mò mới hỏi chứ !

- Thích tò mò không ?

- Có Hint, gợi ý gì không ?

- Không hint. Ơ ? Sao tao đi học ở Đông Á mà chả gặp mấy đứa lớp mình nhề ?

Xung quanh khá ồn, tình cờ Em gái út của đội cũng có chị học ở Đông Á nên chú ý vào chuyện của Vương, hỏi anh:

- Anh Vương có người yêu chưa ?

- ... - Vương nhìn đi chỗ khác.

- Nào ~! Trả lời đi ! Ớ ! Người ta tò mò mới hỏi mà. - Bạn nữ bên phải hỏi tiếp.

- Gợi ý như thế rồi mà vẫn không nhìn ra ! - Vương không phải quá thông minh mà là do các bạn quá ngốc thôi.

Bây giờ Vương không bị Cô giáo gán ghép với Du nữa, thì lại đến lượt Du gán ghép cậu với bạn nữ ngồi cạnh... Vương để ý khi cậu nói chuyện với bạn đó, Du cứ nhìn hai người rồi cười cười...

_______________________________________________________________________________

Đây là chuyên mục Viết Vớ Vẩn tập 2. 

Tử Vương (紫王), với Tử là màu tím, còn Vương là vua, nghĩa là ''Vị Vua màu tím''. Tên cậu đặt dựa trên lá Già (King) trong bộ bài Tây và quân Vua trên bàn cờ Vua.

- Sinh ngày 22 tháng 6, cung Bắc Giải (Hay Cự Giải gì cũng được !). Tính cách nhìn chung là nhút nhát, kín đáo, thích chăm sóc người khác, hết lòng bảo vệ gia đình, vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm phong phú.

- Nguyên tố Nước. Chủ tinh là Mặt Trăng. Ngày trong tuần là Thứ Hai.

- Phẩm chất Hoàng đạo của cung này là Thống lĩnh, nhưng cậu ngược lại.

Lá bài Tarot tương ứng với cậu là The Chariot. Lá bài của sự kiên định, quyết tâm, chiến thắng, rắc rối, cãi vã và thất bại.

- Ưu điểm: Kiên trì, có trách nhiệm và yêu thương gia đình, quyết tâm tiến bước, cẩn thận, tinh tế.

- Nhược điểm: Tự ti và tự cao, thờ ơ với mọi người, nhạy cảm, hay che giấu cảm xúc, thường tự mình vượt qua khó khăn còn hơn là mở mồm nhờ người khác.

- Điều vụn vặn: Sinh thần của Vương là ngày Hạ Chí - điểm giữa mùa hè (Midsummer).

________________________________________________________________________________

Hạ Du (夏遊), với Hạ là mùa hè, Du có nhiều nghĩa: đi, rong chơi, kết giao, vui... có thể hiểu đơn giản là ''Du lịch mùa hè'', ''Du ngoạn mùa hè'', "Đi chơi hè'' hay ''Vui hè''... muốn hiểu thế nào cũng đuợc. Mùa hạ trong tên của cô được đại diện bởi chất Rô.

- Sinh ngày mùng 01 tháng 8, cung Sư Tử. Tính tình phóng khoáng, năng động, cá tính, mà tính nóng như lửa (Không có kem hay băng gì ở đây hết !), dễ nổi giận, nấm lùn nhưng cái tôi cao nên không chấp nhận bị chỉ trích.

- Nguyên tố Lửa. Chủ Tinh là Mặt Trời. Ngày trong tuần là Chủ Nhật. 

(Nghịch như này bảo sao hai đứa nó khắc nhau !)

- Phẩm chất Hoàng đạo là Cố Định, nhưng Du lúc có hứng thì ôn bài, hết hứng thì bỏ.

- Lá bài Tarot ứng với cô là Strength. Lá bài tượng trưng cho sức mạnh, năng lượng, tự chủ, chuyên quyền, ích kỷ, trịch thượng...

- Ưu điểm: Tự tin, mạnh mẽ, khả năng lãnh đạo và chi phối, nhiều (thật ra là thừa) năng lượng.

- Nhược điểm: Kiêu ngạo, cứng đầu bảo thủ, thích kiểm soát, phô trương, thích làm trung tâm của sự chú ý, dễ bị chi phối bởi cảm xúc, làm việc theo hứng.

- Điều vụn vặn: Bộ đôi oan gia này cũng sinh cùng mùa hè.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...