Bulu Bala/Chapter 3: Bubbly Girl of ClubsChapter 3: Bubbly Girl of Clubs
20px

Thứ Ba, ngày 05 tháng 9 năm 2023, trường Quý Quân khai giảng lần thứ 39. Lục Bùi là học sinh mới chuyển vào lớp 12H. Các bạn ở đây đã học chung với nhau được hai năm nên ban đầu Bùi có vẻ bị tách biệt với họ. Bùi không bị cận, nên cô Chủ Nhiệm xếp cậu ngồi bàn thứ tư giáp tường. Phía trước cậu là một cô gái nào đó tóc ngắn đeo kính ngồi cạnh cửa sổ. Cô cũng là học sinh chuyển lớp, do học trái ban nên làm đơn xin đổi lại cho hợp với lực học.

Một hôm, tiết Công Dân bị trống do giáo viên đi tập huấn, cũng không có người trông giờ thay cho. Một cô giáo bước vào cửa nói vọng: ''Tiết này lớp ngồi tự học nhá !''

Bùi đang ngồi quay bút, không nghe rõ nên hỏi lại cô gái ngồi bàn trên:

- Ớ tiết này ngồi chơi à ? 

- Cô bảo ngồi tự học. 

- Ngon ! Được ngồi chơi ồi !

- Xem xem mắt tao thế nào ? Có bị híp không ? 

- Có. Má hơi to nên thành ra mắt bị lọt thỏm trong hốc ấy ! 

- A ~! Chết rồi ! Làm nào cho má hết béo bây giờ ? Tao đeo kính vào với bỏ ra nhìn có khác không ?

- Không. Không khác. 

- Mặt béo ngoá~! - Bả ấn ấn ngón tay vào hai bờ má phính làm nó lõm xuống như lúm đồng tiền.

- Không phải lo ! Vẫn xinh. 

- Tên mày là gì ấy ? 

- Ta là Lục Bùi. 

- Lục á ??? 

- Ờ. Là Lục Bùi. Họ Lục, tên Bùi. 

- Họ hiếm à ?  Chưa nghe bao giờ luôn. 

- Biết Lục Vân Tiên không ? Là họ Lục đấy đấy. Tên Bùi bình thường mà ta ! Hay lại tưởng Bùi là họ ?

- Ừm. Tưởng Bùi là họ cơ ! 

- Tại chữ Hán nên đọc ngược đọc xuôi đều ra tên đẹp á ! Còn à...

- À ! Tao tên là Tiếp. Thu Tiếp. 

- Thu Tiếp ? Đảo ngược lại là Tiếp Thu, hay ta gọi là Thu ha ! Nghe ok hơn không ? 

- Ok ! Thu hay Tiếp đều hay cả. - Cô giơ ngón ok nhưng bàn tay lật ngửa. Bùi thấy khá kì lạ.

Một ngày nào đó tháng 10, lớp 12H đang trong tiết Vật Lý, Bùi nói chuyện riêng với Tiếp:

- Sáng nay lúc ăn cơm, tao bảo mẹ là sau này con nuôi mẹ, mẹ về ở với con. Xong mẹ tao bảo: ''Nhỡ vợ mày không cho thì sao ?''. Tao bảo là thế thì con không lấy vợ. Mẹ ta bảo: ''Lớn rồi phải lấy vợ chứ ! Ở mãi với mẹ thế nào được ? Lấy vợ rồi còn sinh con sinh cháu, nuôi nấng chúng nó chứ mẹ già chết mất thì mày ở với ai ?''. Ta bảo lấy vợ mà vợ nó không chịu nuôi mẹ thì không đáng lấy, đã lấy thì phải chọn cô nào hiền ngoan mới lấy. Mẹ ta bảo con gái bây giờ nó thích ở riêng có hai vợ chồng với nhau chứ không thích ở cùng ''hội người cao tuổi''. Ta bảo: ''Thế thì con không lấy vợ !'' Mẹ ta bảo: ''Thằng này ăn nói, tát cho mày cái bây giờ !'' 

- Thế có bị tát không ? 

- À Không. 

Đang nói, bỗng đám con trai trong lớp hú hét, tạo tiếng kêu như đám động vật trong sở thú, ôm nhau thành hàng đi ra cửa, xuống sân chơi. Hai đứa Bùi - Tiếp khựng lại mấy giây, ngoái đầu theo đám đông nhốn nháo.

- Sao giờ ra chơi Bùi không ra chơi ?

- Đi làm gì với cái đám đấy ? Ngồi trong lớp cho kiệm sức, học bài mà thi tốt nghiệp !

- Ta thấy mày kiểu lập dị ý, đi một mình một lối nhưng vẫn không đáng ghét. Không biết bọn khác thấy thế nào, chứ tao thì thấy thế. 

- Nhà Thu có mấy anh chị em ?

- Ba. Có mỗi thằng giữa là con trai nên bố mẹ ta chiều hư nó lắm. Em út hợp với tao hơn.

- Hôm trước ấy là sinh nhật Thu à ?

- Ừm. Không nhận ra à ?

- Có tổ chức không ?

- Có. Mua bánh kem, thắp nến các thứ.

- Mười bảy à ? Ờm. Chừng nào còn trẻ con thì vẫn còn sinh nhật. 

- Đâu ! Bố tao sinh nhật vẫn thổi nến cắt bánh như thường mà. 

- Tự làm luôn á ? À không, bánh ta mua, tổ chức sinh nhật cho bố tao chứ để không bố ta đích làm đâu. 

- Đấy ! 

- Đâu phải cứ trẻ con mới tổ chức sinh nhật đâu, người lớn cũng được mà. 

- À. A nhưng mà bánh sinh nhật méo ngon~! Ta không thích ăn đồ ngọt.

- Ngon mà ! Nghỉ hè tao hay tự làm bánh cho cả nhà ăn. Có lần nấu bị cháy tao phải tự ăn hết. Bánh ta làm ngon lắm, ông với bà tao ăn xong còn khen ngon mà.

- Ợ, ok. Ta cũng hay nấu cho người khác chứ tao không ăn, tao thích cái cảm giác nhìn người ta ăn món mình nấu cơ. 

- Ở nhà Bùi có mấy anh em ? 

- Ba anh em. 

- Có hay đánh nhau không ?

- Không. Lúc bé tao bị anh tao đánh nên bây giờ tao không đánh em tao. Thế anh chị em Thu có hoà thuận không ? 

- Thằng em tao nó hư lắm, con trai độc đinh nên bố mẹ duống lâu giờ thành hư mất rồi. Lớp 9 sắp thi ra cấp 3 rồi mà chả học gì cả, toàn đi chơi thôi. Có hôm trưa bố mẹ ta không có nhà nó đi chơi miết không chịu về, cũng đua xe, nghịch ngợm các thứ. Tao nói nó nó lại bảo tao lắm mồm.

- Kệ xác nó. Lo việc bản thân đi đã. Mình cũng thi Tốt nghiệp mà, hơi đâu mà lo cho nó. Phải để nó tự chịu thôi.

Cuối tháng 11, trời trở lạnh hơn, đi học ai cũng mệt mỏi do thay đổi thời tiết. Tiếp buồn ngủ, Bùi cũng mệt nhưng cố gắng gượng. Cô quay xuống làm nũng với anh:

- Buồn ngủ NGOÁ~! Hay mày tát tao cái đi cho tỉnh ngủ. 

- (nhìn cặp má phính của Tiếp, từ từ giơ tay lên) Ài... không được ! Méo nỡ xuống tay. 

- Nhưng mà tao buồn ngủ~! Ớ~! 

- (nhớ lại câu thoại của Momoi Taro trong Donbrothers) Tao không đánh người !

- Đánh nhẹ thôi ! Buồn ngủ díu mắt ạ !

- Thế để tao nắm đầu mày lắc lắc lắc cho tỉnh nhá.

- Làm thử i !

Bùi nắm hai vai Tiếp, lắc lắc người cô mấy giây làm cô chao đảo:

- Rồi ok, thôi thôi. Để học tiếp ! 

- Con nhóc này ! - Bùi mỉm cười ngán ngẩm.

Một hôm tháng 12, lớp 12H lại trống giờ, không có giáo viên dạy thay, học sinh được dặn ngồi tự học. Vâng, tự học, có lẽ thế...

Bùi xướng: ''Nghe kể chuyện kinh dị không ?''

Tiếp: ''Ô kê ! Kể đi kể đi''.

Sau đây là câu chuyện "Người thổi sáo thành Hamelin" do Bùi kể, cậu không thuộc hẳn, chỗ nhớ chỗ quên nên đôi lúc thêm mắm thêm muối cho thành câu chuyện:

- Ngày xửa ngày xưa, vào những năm một nghìn hai trăm bao nhiêu đó méo biết, thế kỷ XIII ở nước Đức, thành Hamelin bị nạn dịch chuột. Bọn chuột đông khủng khiếp, cắn xé tàn phá thành phố. 

- Xong có người thổi sáo đến đuổi chuột đúng không ? 

- Yes. Ngài Thị trưởng đã treo thưởng một nghìn đồng Mark cho ai đuổi được chuột. Ngày hôm sau có một người đàn ông đến nhận vụ này. Người đó chỉ thổi sáo, tiếng sáo du dương đã thôi miên hay mê hoặc gì đấy, dẫn dụ lũ chuột lần lượt nhảy xuống sông. 

- Thế thì có gì mà kinh dị ?

- Nhưng mà lão Thị trưởng lật lọng, chỉ đưa chàng kia 50 đồng Mark. Anh ta thề sẽ quay lại trả thù còn bị mọi người cười nhạo: ''Tất cả những gì ngươi làm chỉ là thổi sáo, còn muốn thế nào ?''

- Trả thù thế nào ? 

- Tờ mờ sáng, người thổi sáo đứng giữa thị trấn, thổi sáo giục bọn trẻ dậy, còn cha mẹ chúng thì ngủ say như chết. Tất cả trẻ em đều đi theo anh ta ra sau núi. Khi đứa trẻ cuối cùng đi qua một cái lỗ, hoặc một cái hốc, cái cổng gì đấy, đất đá ở trên đổ sập xuống, lấp kín cửa ra và lũ trẻ biến mất. Không ai biết chúng đã đi đâu, không biết khi tiếng sáo kết thúc chúng sẽ thế nào, không biết sau đó chúng sống hay chết.

- Nghe sợ nhề ! Nhưng mà không kinh. 

- Đâu phải cứ máu me đâm chém mới là kinh dị đâu ! Có người nói người thổi sáo đó là một tên buôn trẻ em, bán chúng đi làm nô lệ, hoặc làm lính chiến đấu giành lại đất thánh trong cuộc Thập tự chinh, hoặc gì đó, có thể chúng chết mất xác ở đâu đấy ai biết được ?

- Thập tự chinh là gì ?

- Thôi ! Mệt quá ! Dừng ở đấy được rồi.

- Ok.

Tiếp soi gương, quay xuống làm mặt mếu, đánh nhẹ vào tay Bùi mấy cái:

- Oa~! Má tao béo quá !

- ''Bấn Bâu'' à ? 

- Há ?

- Bánh bao á ! Má phính mề !

- Đây ầy (bả cười cười cho má phính lộ rõ ra), thấy chưa ?

- Biết rồi ! Rồi mày bắt đền tao à ?

- Ớ...! Không thích thế đâu ! - Tiếp lắc đầu, mái tóc ngắn đung đa đung đưa làm Bùi thấy hài hài.

- Ăn ít thôi, bếu như con lận ợ.

Tiếp chu mỏ, phụng phịu. Nhìn cặp mắt đó Bùi càng thấy buồn cười, ''Con nhóc này !''

Time skip đến tháng 3 vì mấy tháng kia chả có gì đáng kể, một hôm Tiếp hỏi Bùi:

- Chiều nay hết giờ ở lại học không ? Kê ! Học thì học.

Tan học, cả lớp về hết, còn hai đứa ở lại học Địa. Tiếp mở đầu:

- Phải bật nhạc lên học cho nó vào.

Bả bật cái thể loại nhạc quần què gì đó, không có giai điệu, nhịp phách gì hết. Bùi hỏi:

- Bài gì ấy ?

- Không biết, tao nghe suốt mà vẫn không biết tên nhạc.

- Mày nghe nhạc kiểu vẹo gì vậy ? 

- Nó ở trong một danh sách dài hoặc một video mấy tiếng ệ, tao có để ý tên nó đâu ! Cứ hay là nghe thôi. 

- Khổ cái nó có hay đâu ! Đưa đây tao bật cho.

- (Sau khi nhạc phát lên...) Bài gì ấy ?

- Đây là nhạc game, Undertale, tao nghe nhiều nhạc kiểu này lắm, Deltarune, Pokemon, Mario, Sonic, Mega Man... các thứ.

- (Bài đó tên là Home, một bản nhạc trong game Undertale) Nghe hay đấy !

- Chuyện ! Tao kén nhạc lắm. Gu âm nhạc của tao hơi bị đỉnh ệ. 

- Ok ! - Tiếp lại giơ dấu ok với bàn tay để ngửa.

Học được một lúc, giải lao mấy phút, Bùi kể chuyện:

- Thu có hay bị cuốn vào chuyện của mấy bà hàng xóm không ?

- Không ?

- Mẹ tao đi buôn chuyện với mấy bà hàng xóm xong về kể cho tao: ''Bọn trẻ bây giờ nó toàn làm cho có bầu xong là cưới. Còn mầy thì vẫn chưa có người yêu !?'' Tao bảo: ''Con mới 18 mà mẹ !''. Tao biết mẹ tao không có ý khuyên tao đi làm cái điều ô nhục đó, nhưng mà bị đem ra so sánh thế ta đé thích, bực vã ồ. 

- Định làm ''bố trẻ con'' à ? 

- Không~! Tao phải chơi đẹp. Ai lại ''ăn cơm trước kẻng'' thế !

- Nhưng mà bây giờ người ta toàn thế thôi, không làm thế sẽ bị cười là ngu.

- Từ bao giờ mà cái xấu cái ác lại được đem ra để tôn vinh vậy ? Thật trơ trẽn mà ! Ta không thể làm như thế được. Có cười tao tao cũng chấp nhận. 

- ...

Một buổi sáng nọ, lớp chữa đề môn Địa, Tiếp quay xuống hỏi:

- Ê sao câu này lại sai ấy ? 

- Chực ! Sao lại khoanh cái này~ ? Định nghĩa đô thị là khu vực tập trung đông dân cư và hoạt động trong lĩnh vực kinh tế phi nông nghiệp, là trung tâm chính trị, hành chính, kinh tế gì gì đấy... Nghĩ thế nào mà khoanh sai ấy ? 

- Phi nông nghiệp là gì ?

- Ự ợ ạ, chậc ! Haizz... 

- Như nào nói đi ! 

- Phi ở đây nghĩa là ''không''. Phi nông nghiệp tức là không có hoạt động sản xuất nông nghiệp, kiểu như trồng rau nuôi cá ấy. Ở thành phố chỉ có hoạt động công nghiệp và dịch vụ thôi, hai cái đấy gọi tắt lại nó chính là phi nông nghiệp đấy. Cái đồ ngốc ày nữa ! 

- Tao có biết đâu ! 

- Giờ thì biết rồi nhá ! Sau mà sai nữa tao nắm đầu tao lắc lắc lắc.

- Ok ! - Bả lại giơ dấu ok nằm ngang.

Tháng Tư...ừ... À ! Ngày nào họ cũng ở lại học cùng nhau như thế. Bùi ở lại học vì Tiếp mời cậu, chứ không thì cậu cũng về luôn. Tiếp về là cậu cũng về, có những hôm học đến tối muộn, cậu nghĩ bảo: ''Ả nha đầu này học gì mà chăm thế không biết !?''

Một buổi sáng, Bùi ngồi trong giờ chán quá không có việc gì làm. Bọn bạn thì ngồi chơi game với lướt mạng, cậu ngồi quay bút. Sau đó không hiểu giời xui đất khiến thế nào, Bùi lấy một tờ giấy, viết thử ba chữ ''我爱你''. Cậu viết bừa viết bậy vậy thôi. Nhưng tờ giấy bị gió thổi rơi xuống đất, Bùi mau chóng cúi xuống nhặt mà không kịp. Tờ giấy đã bị Tiếp nhặt mất:

- Wǒ ài nǐ ? Tôi yêu bạn ?

Bùi nghĩ bụng: ''Quả này bỏ moẹ ồi !''

- Mày thích ai ? Nói mau~! 

- Hế ? - Bùi cứ ngỡ mình sẽ bị Tiếp hiểu lầm là cậu thích cô, nhưng Tiếp lại hiểu là Bùi định tỏ tình một ai đó khác - À không. Tao biết bừa thôi. Yêu đương cái chá gì ?

Một hôm khác, Thu Tiếp rảnh quá, quay xuống ngầy Bùi:

- Ê Sích-ki-Boi, kể chuyện gì đi !

(Sick Boy, tiếng lóng là Cậu trai ngầu, khác biệt, độc đáo, hoặc không bình thường)

- Ơ cái con Kiu-chi-kiu này ! Không thấy tao đang bận à lại còn đến quấy rầy ? Ngủ đi đoạn tao kể cho !

(Số 919, lấy từ ngày sinh của Tiếp, trong tiếng Nhật đọc là Kyuu ichi kyuu)

Vài phút trôi qua... Bùi xong việc:

- Hồi ok ! Thu ê, ngủ rồi à ?

Bả quay phắt xuống: ''Đâu có chuyện gì ?''

- Ơ mày bảo tao kể chuyện cơ mà ? 

- À! Kể đi kể đi !

Sau đây là câu chuyện kể về Bác Sĩ Black Jack, chương số 26, tên là "Cùng nhóm máu'', do Bùi nhớ nhớ quên quên cộng với tán phét ra để kể cho tiện:

- Có một ông Giám đốc nọ, đang làm việc cái lăn đùng ra ngất. Người Trợ lý tình cờ tìm được Black Jack đi ngang qua dưới toà nhà. Bác Sĩ Jack bảo ông ta bị xuất huyết nội, phải truyền máu gấp. Cơ mà máu ông ta là loại Rh-. Cái này mày méo biết đâu, đại loại là máu hiếm có. Cả công ty không có ai cùng nhóm máu. Ông Trợ lý tìm được một anh Công nhân xây dựng ở công trường gần đó, anh ta cũng nhóm máu Rh-. Bác Sĩ Jack nói loại máu này hiếm chỉ 1% dân số có thôi. Phẫu thuật xong ổng đòi 50 triệu Yên. Thế là ông Trợ lý bị chửi.

- Chỉ thế thôi à ? 

- Chưa. Còn nhiều. Sau đó công ty ông Giám đốc làm ăn thất bát, thương vụ với nước ngoài lần này phải thành công, nếu không công ty sập mất. Thế méo nào lúc đấy anh Công nhân bị tai nạn lao động, mất máu và... phải truyền máu. 

- À... Thế là tìm đến ông Giám đốc kia đúng không ?

- Oui. Đúng ồi ấy ! Ông Giám đốc đang ngồi trên máy bay, sắp cất cánh rồi lại nhận được tin bạn mình tai nạn cần truyền máu. Ông muốn cứu người. Nhưng ông Trợ lý bảo: ''Kệ anh ta đi. Coi như trong đời ông chưa từng biết anh ta !'' Ông Giám đốc cứ đắn đo mãi, đấu tranh mãi cuối cùng cũng rời khỏi máy bay. Phóng một mạch đến bệnh viện cứu anh Công nhân. 

- Thế là hết !? 

- Không em. Sau đó công ty ông Giám đốc phá sản, vì có ký được hợp đồng với đối tác đâu. Một ngày nọ, khi ông Giám đốc, ờ... (nói nhanh) thật ra khi này ổng hết làm giám đốc rồi nhưng tao méo nhớ tên nên cứ gọi vậy đi, (bình tĩnh lại) ông ngồi trong quán cơm thì anh Công nhân và Black Jack xuất hiện. Anh Công nhân bảo: "Tôi và bác sĩ Jack muốn giúp ông''. Black Jack kiểu: ''Tao muốn giúp bao giờ ?'' Anh Công nhân hỏi: ''Thế anh đến đây làm giề ?'' Black Jack trả lại tiền thừa phí phẫu thuật rồi lủi mất. Mở phong bì ra, trong đó là 49 triệu 9 trăm nghìn Yên. Tức là Jack chỉ lấy 100.000 Yên thôi á ! Sau đó hai người kia ra khỏi quán cơm, chạy đi tìm bác sĩ Jack. Black Jack ngồi trong xe, nghe tiếng gọi, không trả lời. Hết chuyện.

- ...Ok - Tiếp lại giơ ngón tay ok quen thuộc - Bùi nhìn lâu cũng bị lịu, thi thoảng cậu hay làm thế rồi nhận ra và bật cười. 

- Ngoa ! Tao mệt quá, đang bị ốm ệ. Đau đầu sáng giờ è ! 

- Sorry ! Thôi ngủ đi.

Bùi gục đầu xuống ngủ, Tiếp mon men sờ tóc cậu. Bùi mở mắt:

- Ưm, nà ní ? Quần què gì vậy ?

Tiếp rụt tay lại ngay. Bùi không kịp nhận ra, mà cậu mệt quá nên cũng kệ. Tờ giấy ghi chữ ''我爱你'' trong ngăn bàn bị gió thổi bay ra, rơi xuống đất...

Một hôm nào đó, không rõ hôm nào, Tiếp hớn ha hớn hở đi học. Vào chỗ nhưng chưa vào lớp, vì trống chưa đánh, cô vừa cười vừa kể cho Bùi nghe:

- Tối hôm qua á mày, tao với mẹ tao ngồi tâm sự, tao kể cho mẹ nghe về mày á ! Xong mẹ ta khen á mày ! 

- Mày có thôi ''á mày'' đi không ? Nói bình thường tao nhờ. Nghe nhiều bị sởn da gà á mày.

- Có mày á, mày vừa ''á mày'' thì có ! 

- Ờm... Ok lỗi lần này là ở tao. Tóm lại tao được khen như nào ?

- Mẹ tao bảo mày như thế là ngoan, tốt các thứ... Chứ thằng em tao nó tệ lắm, không biết có thi đỗ vào Cấp 3 không, chả thấy nó học gì cả.

Bùi không biết nói gì nữa, chỉ cúi đầu mỉm cười, một lúc sau cậu mới nói tiếp:

- Đâu phải ai cũng được như tao đâu. 

- Mày giống một người bạn tao quen, cũng kiểu độc lạ thế, gầy gầy, cách ăn mặc, lối sống ẩn dật cũng tương tự. Thế người đó học giỏi không ? Không biết nữa. Bạn đấy học chắc cũng giỏi, tên là gì ệ quên rồi. 

- Vãi ! Tên bạn mà cũng quên được. 

- Tại học từ thời cấp 2, lâu ít gặp thôi. Tên là Thanh Ất. Được chưa ? 

- À à... ok - Bùi cũng giơ ngón ok ngửa nhại theo Tiếp - Được chưa ?

- Ok ! - Bả giơ dấu ok thương hiệu ra, dí lại gần mặt Bùi - Ok, Ok !

Một hôm học toán, Bùi than thở:

- Shimatta ! Sắp thi đến nơi rồi mà toán vẫn lẹt đẹt thế này. 

- Há ? Cái gì á ? Si-ma-tà là cái gì ? 

- Shi-mát-ta (しまった) là một từ tiếng Nhật, nghĩa là ''Thôi chết rồi'', hoặc là ''Bỏ moẹ ồi'' theo nghĩa tục, kiểu như ''Chết tiệt'', tương tự như ''Shit !'' trong tiếng Anh ấy.

- Thế nào mà chết ?

- Học mãi vẫn ngu è ! Lần trước được 7,2. Lần này (cười) 5,6 ạ. Moá nó nữa !

- Đề cô cho có làm không ?

- Có. Mà vẫn chả hiểu cái vẹo gì. Nhất là cái Feralit ợ, toàn sai ngu thôi.

- Làm gì có hàm nào là Feralit ? Nó là hàm Logarit ! Feralit là của Địa Lý mà. Học Địa nhiều bị lịu à ? 

- Ầu... siệt. Nà...đại loại là tao méo hiểu nó là cái moé gì. 

- Hiểu như này nhá, Logarit nó ngược lại với luỹ thừa. Loga cơ số a của x bằng b, thì dù đổi qua đổi lại ở bên nào của dấu bằng, a vẫn là cơ số, còn b là cái mũ để a luỹ thừa lên cho ra x. Hiểu hông ? 

- Ờ hờ hờ... hiểu... 

- Nghe biết chưa hiểu. Đây nhá ! Cơ số ở dưới chữ Log, số mũ là cái phía bên kia dấu bằng, lấy cái ở dưới mũ cái bên trên kia là ra x. Ví dụ: log2 (x) = 3 thì x = 2^3 = 8. Nó bị ngược lại với luỹ thừa á, 2^3 = 8 thì loga 2 của 8 bằng 3. Tức là phải nhân 3 lần số 2 với nhau để bằng 8. Hiểu chưaaa ? 

- Ok hiểu.

Sau đó Bùi thi toán được 6,4.

Bùi học chỉ hơi thụt môn toán thôi, chứ Sử, Địa, Công Dân điểm anh cao khó ai sánh kịp. Điểm kiểm tra cậu toàn từ 9,5 đến 10 thôi. Còn Tiếp cái gì cũng đều, ý là môn nào cũng bình bình: Văn được 8, Tiếng Anh 5 (hoặc dưới 5), điểm Toán loanh quanh đầu 7, Sử 8 (hoặc hơn), Địa 9 phẩy trở lên (có lần được 10). Nhưng mà cô vẫn tự tin, tung tăng yêu đời lắm, vì Tiếp học giỏi môn tiếng Trung. Cô tuyên bố không sợ môn tiếng Anh. Bùi thấy vậy, ''Ghê chưa ghê chưa ? Tự tin thấy ớn à.'' Cậu hỏi thử cô về mấy chữ Hán cô chịu, tắc tịt không biết. Bùi đùa vui:

- Ngoạc ! Thế mà cứ tưởng, hoá ra à tinh tướng, quanh năm toàn ăn khoai nướng !

Tiếp cười: ''Nói cái gì đấy ?''

- À... Đấy là một câu thoại trong "Gặp nhau cuối tuần'', nếu tao nhớ không nhầm. 

- Bùi kể chuyện tiếp ê !

- Ok luôn. Sono mukashi... 

- Khoan khoan, câu đấy nghĩa là gì ?

- Sono mukashi nghĩa là ''Ngày xửa ngày xưa''... 

- Thôi thôi, đừng kể chuyện cổ tích nữa, kể chuyện nào đời thực ở hiện đại đi.

''Đúng là đồ Xử Nữ mà !'' - Bùi nghĩ thế nhưng vẫn kể chiều theo ý cô:

- Bơ ờ thế ày nhá, ở xóm tao có một ông già chết vì bệnh phổi. Nhưng mà các con lại mở tiệc linh đình, làm tao nhớ đến tác phẩm ''Số đỏ'' của Vũ Trọng Phụng. Mịa nó lâu rồi mới có một đám ma to trời long đất lở như thế. Người người cười nói vui vẻ, tay bắt mặt mừng. Ông cụ mất đúng thời điểm anh con thứ thi đỗ Tiến Bùi nên người ta đến đông khủng khiếp, bạn cấp 1 cấp 2 cấp 3 rồi bạn đại học, đồng nghiệp của vợ, của chồng đến đông như tiết canh. Nhốn nháo nhộn nhịp như thế, đến lúc bố tao hỏi mọi người là ông cụ chết lúc mấy giờ, bằng nấy người trong trong nhà méo ai biết ông cụ đi lúc nào. Tao nghĩ bảo ''Mịa á hạnh phúc của một tang gia thời hiện đại à ?''

- ... - Thu Tiếp nghe xong chả biết có tiếp thu được gì không, nhưng mặt bánh bao cứ nghệt ra vậy.

Sáng thứ Tư, ngày 19 tháng 4 năm 2024, Lục Bùi là học sinh được trường Quý Quân cử đi học lớp bồi dưỡng gì gì đó tận trên huyện mà cậu cũng chẳng hiểu. Vắng Bùi, khu vực xóm dưới im ắng đến lạ, có thể bởi vì ngày thường cậu là người pha trò nhiều nhất nên giờ các bạn bị ''mất'' cái gì đó. Thu Tiếp ngồi học bình thường, nhưng đến giờ giải lao cô chả có ai để ''dỗi''. Bàn ba bàn bốn toàn là con gái, có mỗi Bùi ngồi bàn bốn trong góc tường là con trai để cô trêu, giờ hắn cũng lặn mất nên cô đành ngồi lướt điện thoại như bao kẻ hàn lâm khác.

Đang lướt điện thoại ngắm áo ngắm hoa thì có thông báo, lúc đó khoảng 9 rưỡi-10 giờ, Bùi đi học về, nhắn tin hỏi Tiếp:

- ''Bấn Bâu''

- Hả ?

- Sáng nay văn có học hành ghi chép gì không ?

- Không. Chữa đề thôi, mà mấy đề vặt vãnh không đáng quan tâm.

- Ok. Ta vắng thế lớp có chuyện gì không ?

- Bình thường. Mà sao nghỉ thế ?

- Chiều đi học ta kể cho.

- Ok.

Chiều hôm đó, Thu Tiếp hỏi:

- Sao mà nghỉ ấy ? 

- Àm...ờ... Thật ra ta cũng không biết phải nói sao nữa, vì chính tao cũng không biết cái gì đang diễn ra nữa. 

- Thế nào nghỉ mà cũng không biết ?

Bùi không muốn nói rõ cho Tiếp biết vì chuyện của cậu rất phức tạp, kể sẽ mất rất nhiều thời gian giải thích, ngay cả cậu cũng không rõ về nó nên có muốn kể cũng khó. Không hiểu thì sao mà kể, Bùi quăng một câu nói dối dở ẹc:

- Ta bị ốm ! 

- Cô giáo nói cho cả lớp biết rồi. Bùi đi học cái gì đấy trên huyện đúng không ? 

- Đù. Cô phô cả lớp rồi à ? Thế còn hỏi ta làm mệ giề ? Đúng ồi ấy, tao đi học cái mà tao còn không biết phải kể thế nào. Trong giờ tao toàn ngủ gật thôi chư có học hành quần què gì đâu ? Ở trên cứ ra rả ra rả, thao thao bất tuyệt, ở dưới tao gục được tiếng rồi. Đúng một tiếng luôn, ngẩng dậy nhìn đồng hồ tròn một tiếng nghe giảng, ý ta là nghe giảng trong khi ngủ. 

- Sao trường mình lại chọn mày đi nhỉ ? 

- Bởi vì tao con ngoan trò giỏi, được chưa ? Nhưng mà ta méo thích cái đấy đâu, buồn ngủ vãi chưởng.

Ở đấy có không biết bao nhiêu con người chen chúc nhau giành giật quyền cao chức trọng, nghĩ cũng vãi nhái thật. Quan trường hiểm ác mà, càng lao cao càng khắc nghiệt, dù ta mới chỉ lơ tơ mơ mà đã thấy ngợp rồi, sau bị lôi đi nữa chắc ta chết.

- Ò!

Một hôm, Tiếp đang cặm cụi viết gì đó. Mái tóc rũ xuống khi cô cúi đầu làm Bùi đang dở tay quay bút phải đặt xuống vẽ vội cái thế đó của cô. Tiếp nhận ra ngay nhưng chỉ mỉm cười, giữ im tư thế cho anh vẽ dù cô đã viết xong rồi, tay vẫn cầm bút viết lung tung lên tờ nháp cạnh đó. Có thật là lung tung không ?

Đợi cho Bùi gần xong, Tiếp mới quay xuống bắt quả tang:

- A ! Mày vẽ tao đúng không ? Ơ kè, sao lại vẽ ta đang khóc ? 

- Tao không biết, tự nhiên đầu tao nó nghĩ ra vậy.

Sau đó cô cầm tờ giấy lên, chụp lại bức tranh dù đó không phải là bức đẹp nhất Bùi có thể vẽ. Cậu hỏi:

- Chụp làm gì ? Bức đấy có đẹp đâu ? Vẽ vội mà. 

- Chụp đăng Lóc-kẹt. 

- Há ? 

- Đăng Locket. Nói mày cũng không hiểu đâu.

Bùi nhìn màn hình điện thoại cô:

- À ! Cái này là ứng dụng chia sẻ ảnh đúng không ? 

- Ờ, kiểu kiểu thế !

Sau đó Tiếp giả lại tờ giấy, Bùi đút nó vào ngăn bàn. Vừa nãy khi cậu vẽ cô, Tiếp có viết ra tờ nháp mấy câu chơi chơi giết thời gian. Cô cầm lên đọc lại, đút vội vào ngăn bàn như thể sợ bị ai đó đọc mất vậy. Trên tờ giấy viết bốn chữ: ''我也爱你''. (Tôi cũng yêu cậu)

Một buổi chiều, giờ ra chơi, Bùi đi vệ sinh thì gặp một bạn nam ở cửa. Người đó là Thanh Ất, nhưng họ không giới thiệu tên nên Bùi không biết gì về anh ta. Ất hỏi luôn:

- À, bạn là bạn học cùng lớp với Tiếp đúng không ? 

- ...Ờ...ờ, sao...sao ? 

- Tại thấy Tiếp đăng ảnh chụp hai đứa lên Locket.

- Ò, ok.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Bùi ngẫm bụng: "Ả nha đầu này chụp trộm mình lúc nào ấy ? Sao mình không biết ? Lại còn đăng lên cho người ta xem nữa. Mà cái người vừa nãy là ai vậy ? Bạn của bả à ? Cái con nhóc tưng tửng này~!''

Tháng 5 rực rỡ, với một cô gái năng động như Thu Tiếp thì đây là khoảng thời gian để cô lưu giữ kỷ niệm về thanh xuân vườn trường. Cô ả lôi máy ảnh bỏ túi hiệu Canon ra chụp khắp sân trường, từ bồn hoa (hoa gì chẳng ai biết, chỉ biết nó màu cam rực rỡ nên hội chị em bạn gì hay tụ tập ở đó chụp ảnh) đến bảng tin, chỗ nào Tiếp cũng chụp.

Một hôm nào đó đầu tháng 5, Bùi đang ngồi học văn, bỗng nghe thấy tiếng ''tách-sk'':

- Con Thu kia ! Mày lại chụp trộm ta đúng hông ? 

- Ảnh xấu quá ! Đây è. 

- Ai mượn mày chụp xong bây giờ chê xấu ? Từ giờ không được chụp trộm ta nữa nghe chơ ?

- Hay mày chụp cho tao đi !

Bùi không có kiến thức về nhiếp ảnh, điện ảnh và kể chuyện thì có, cậu cầm máy ảnh mà tay run chụp chả ra hình thù gì hết, hoặc ít nhất là Tiếp không thấy đẹp. Cô xem lại ảnh:

- Nga~! Xấu ! Chụp lại i ! 

- Tao chịu, không biết chụp ảnh... Tạo lại dáng đi, có mà mày xấu ý !

Bùi chả biết cái vẹo cũng le ta le te hướng dẫn Tiếp nên để tay thế nào thế nào. Cậu còn nghiêng máy ảnh 45 độ hay 75 gì đó chụp mà cô vẫn:

- Xấu ! Thôi nhờ người khác chụp. 

- Thà vậy ngay từ đầu luôn đi ! Làm tao mắc mệt.

Tiếp nhờ bạn nữ cùng bàn chụp hộ. Bạn đó bảo Bùi: ''Hay chụp hai đi !"

Cậu chưa kịp trả lời thì bạn nữ kia bảo: ''Nào chụm đầu vào, giơ chữ V đi !''

Thế là Bùi cũng làm thật, nghiêng đầu về phía Tiếp, giơ ngón Victory thẳng trước mặt, còn mắt cậu kiểu ''làm phước'' cho không mất lòng các bạn.

''Tách-sk!''

Thế quái nào mà bức ảnh ấy lại đẹp, theo Tiếp thì là như thế. Bùi thở dài: ''Ok nhá ! Mệt vã ò !''

Một hôm, lớp học Địa, Bùi làm xong đề, rảnh quá ngồi nghịch tóc Tiếp:

- Sao tóc này xơ thế ? Nuôi dài ra buộc lại cho đẹp.

- Không đẹp, buộc lại lộ má béo xấu lắm !

- Ợt tờ ! Ai bảo nhuộm tóc cho lắm vào ! 

- Giờ tóc tao bị yếu rồi thì làm thế nào ? 

- Thứ nhất là nhẹ nhàng thôi, lúc gội đầu và lau khô đừng có chà mạnh, làm từ từ nâng niu không nó rụng mất, còn phải chọn đúng loại dầu gội hợp với tóc của mình nữa. Cái thứ hai là đội cái mũ vào, bảo vệ tóc khỏi tia cực tím, mùa này đang nắng to è. 

- Thứ ba là gì ? 

- Thứ Ba là ngày thứ hai trong tuần !?

-  Há ?

-  Há gì ? 

- Tao hỏi cách thứ ba để dưỡng tóc chắc khoẻ là gì ?

- À... Là đừng có nhuộm tóc hay làm mấy trò ngu ngốc tổn hại đến sức khoẻ của tóc ! Không được ờ... nằm khi tóc vẫn còn ướt, cũng không được chải, không đội mũ, vì lúc đó tóc yếu hay thế nào ấy tóm lại không được làm. Nếu không thì tóc sẽ bị tổn hại và dễ rụng. 

- Sao da tay tao lại bị bong tróc ế này ? Làm nào bây giờ ? 

- Hình như là do thiếu Vitamin B. Ờ đúng rồi, ngày trước tao bị y hệt, xong tao ăn đu đủ vào là nó tự hết. 

- Nhưng tao ghét ăn đu đủ. 

- Thế thì ăn mấy loại hoa quả khác, không thì uống viên C sủi ấy.

-  Ok, để thử. Con này khó nuôi nhờ ? Đu đủ mà không ăn !?. 

- Tao cũng không ăn được đồ nhớt, mấy đồ như mùng tơi hay đậu bắp nhớt nhớt ấy tao không thích ăn. Cả đồ tanh như bọn nghêu sò ốc hến nữa, tao cũng không thích. 

- Má khó nuôi vậy ? 

- Thế Bùi có ghét món gì không ? 

- Tao á ? Tao ghét ăn đậu phụ. Từ bé đến giờ ngày nào cũng ăn tao chán rồi ! Ngày nào mẹ ta cũng mua đậu, ta chỉ nấu thôi chứ không ăn. Kinh võ ò ! 

- Ò... Tao còn khó uống thuốc nữa ! Toàn bị mắc giữa chừng thôi, đắng quá ông tao phải bẻ nhỏ thuốc ra cho tao dễ uống. 

- Vãi ! Con nhóc này. Đừng để thuốc vào phần đầu lưỡi, nuốt không kịp bị mắc lại ở miệng lo chả đắng. Đặt thuốc ở phần lưng lưỡi, là thân lưỡi ấy, hoặc là cuống lưỡi, cái phần cuối lưỡi gần họng ấy, uống nước vào mới dễ trôi. Người ta còn bảo ngửa cổ lên cho dễ nuốt, nhưng tao không cần làm thế. 

- Ông tao cũng bảo thế. Tao uống thuốc có ngửa cổ lên nhưng vẫn mắc, đắng hết mồm. 

- Ợt tờ, cái con nhóc này ! - Bùi ngán ngẩm.

Một buổi chiều ở lại học sau khi mọi người đã về hết, hôm nay ngoài bộ đôi nhí nhố ra còn có một bạn nam khác cũng ở lại. Cậu ta tên là Tố Hai, không hiểu vì sao cậu bị mọi người trong lớp kì thị, tẩy chay. Có phải mọi người coi thường Tố Hai vì nghĩ cậu là đồ vô tích sự ? Thu Tiếp không có phản ứng rõ ràng với cậu ta. Bùi là người duy nhất trong lớp không đối xử tệ với Tố Hai. Dù chỉ là qua lời nói anh cũng không thể hiện sự khinh rẻ cậu ấy như những người khác. Nhưng mà hôm nay Tố Hai ở lại không phải để học, cậu ngồi bàn đầu tổ bên cạnh chơi game. Bùi thấy thế, hỏi Hai:

- Uây, nay ở lại làm gì ế ? 

- Thích thì ở lại thôi, không muốn về nhà. 

- Đằng nào cũng ở lại thì giở sách ra học đi ! Mày còn bị thầy phạt chép sơ đồ tư duy Địa mấy lần cơ mà. 

- Thôi mệt lắm ! Để về nhà tao làm sau. 

- Giờ đang có thời gian thì không làm luôn đi, lại ngồi xem điện thoại, chắc gì về nhà mày đã làm, cứ viết đi ! Được đến đâu hay đến đó, còn hơn là mày ngồi không thế này.

Thu Tiếp nãy giờ ngồi cạnh nghe hết câu chuyện, thấy sự nhiệt tình của Bùi, cô bảo Hai:

- Đây bài sơ đồ Địa của tao nè, chép không ? Khi nào về mà vẫn chưa xong thì chụp ảnh lại để về nhà chép tiếp.

Tố Hai bị thuyết phục mãi:

- Ờ... thôi được ồi, để tao chép.

Cậu ta lấy điện thoại ra chụp lại sơ đồ, rồi ngồi học cùng hai người kia.

Bùi ngoảnh sang nhìn Tiếp, cậu nhớ lại chuyện nhân vật Tô An bị cả trường Nghi Sơn hắt hủi trong phim ''Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài'' (Bản 2007), chỉ có Sơn Bá đối xử tốt với mẹ con Tô An... Chắc là Bùi cũng có chút liên hệ tới bản thân, tưởng rằng mình là Lương Sơn Bá (cậu chưa nghĩ tới Chúc Anh Đài sẽ là ai trong hoàn cảnh đó). Cũng có thể là cậu chỉ đang bắt chước nhân vật trong bộ phim, nếu vậy thì cũng tốt. Những gì định nghĩa con người ta chính là những hành động ta làm, những lời ta nói, những gì ta nghe thấy, nhìn thấy, đọc thấy, trải qua. Việc Bùi xem phim rồi học theo cái hay, cái đẹp trong đó cũng giống như đọc sách vậy. Đột nhiên cậu nghĩ đến hai cái tên nhại theo trong phim ''Tân Tế Công'' (2013): Tam Bá - Ánh Đài (đồng âm với Sơn Bá - Anh Đài, chắc là một cách Parody của người Trung Quốc khi nhắc về họ)

Ngồi học, Tiếp bật bài ''You Can Always Come Home'' lên nghe (Bài đó trong game Deltarune, Bùi đã từng bật cho cô nghe). Giải lao mấy phút, Tiếp trải lòng:

- Hình như cô chủ nhiệm ghét tao hay sao á ? 

- Sao lại thế ? 

- Tao đoán là có người kể xấu về tao cho cô nghe. 

- Kể ế gì ?

- Chuyện xấu của tao mà lại kể cho mày biết à ? 

- Thế kể làm mịa gì ? Tự dưng nó đi kể để cho Cô ghét mày à ? 

- Không biết, chắc thằng người yêu cũ tao chơi với nó, nhắn tin kể hết chuyện của tao. Xong nó nhắn tin kể cho cô.

Bùi nghĩ thầm: ''Ầu, ào, con này có người yêu cũ à ?''. Nghĩ vài giây, cậu nói Tiếp:

- Yêu đương mề ! Phải chấp nhận thôi ! Lúc đấy nghĩ thế nào mà yêu nó ? 

- Ai biết được mày ! Lúc đấy có biết chuyện sẽ thành ra như vậy đâu !? 

- Thì cũng phải nghe ngóng, quan sát chứ ! Thằng đấy nhìn thế mà Thu cũng yêu. Hôm trước tao còn thấy nó ngồi bắn thuốc lào ở quán nước chỗ đỉnh dốc kìa.

- Bùi biết nó à ?

Tố Hai ngồi bên kia hóng hớt:

- Cái gì ấy gì ấy, ai yêu đứa nào ? ''Nó'' là ai ấy ?

Cả hai đứa quay ra, đồng thanh:

- Hóng hớt cái giề ? Học ê !

Quay trở lại câu chuyện, Bùi nói:

- Biết chứ sao không ? Không hiểu mắt mũi thế nào lại vớ phải nó nữa. Này thì yêu đương à ?

- Sau yêu vào rồi mới biết chứ, nếu biết trước đã không thế này. 

- Phải như tao đây è ! Phải tỉnh táo, vì đâu phải ai cũng hợp để lấy làm vợ hay làm chồng đâu. Người ta còn nuôi con mình sau này nữa mà, nhỡ nó sống bẩn chẳng hoá ra mình bị hố à ? 

- Yêu thôi chứ có nghĩ lấy làm chồng đâu !? 

- Thế thì yêu làm méo giề !? Bọn ày bây giờ buồn cười nhờ ? 

- Thôi kệ. Tao không quan tâm người khác nghĩ gì về mình đâu. Cô ghét kệ Cô. 

- Ờ ! Kệ y chư...

Đến cuối buổi, Tiếp xong việc, Bùi cũng về theo cô. Tố Hai trả bài sơ đồ Địa cho cô:

- Ok, tao chép được hai lần rồi, còn bốn lần nữa thôi !

Bùi: ''Đấy thấy chưa, nãy giờ ngồi chơi game thì lấy đâu ra hai lần chép phạt !? Đoạn về chép tiếp, chỉ một tối là xong thôi.''

Có vẻ như khi nói chuyện với Hai, Bùi không dùng nhiều từ lóng như khi nói chuyện với các bạn khác. Cậu và Tiếp cùng thắc mắc: "Rốt cuộc kẻ nói xấu đó là ai ?''

Tố Hai, một chàng trai bất hạnh bị mọi người xung quanh khinh rẻ vô cớ. Cậu sinh vào thứ Sáu ngày 13 tháng 10, cung Thiên Bình. (Tên cậu ta dựa theo lá 2 trong bộ bài Tây, nhưng mà là Heo Thối; và lá bài Tarot ứng với cậu là The Fool).

Bế giảng, thứ Sáu ngày 24 tháng 5 năm 2024, với lớp 12 thì đó là Lễ Trưởng Thành, Bùi ngồi ở hàng ghế lớp 12H, lắng nghe bài phát biểu trên bục. Sau đó tất cả học sinh lớp 12 đứng dậy nghe thầy Hiệu Phó làm Lễ Trưởng Thành, Bùi tự hỏi: ''Ai mà ngờ được cuối cùng ngày này cũng đến. Nó sẽ đến, nhưng không nghĩ nó lại đến như vậy. Liệu mình có đúng không khi chuyển về đây ?''

Bế giảng xong vẫn phải đi học, một buổi chiều đầu tháng 6, trong tiết Công Dân cô giáo đổi chỗ các bạn học kém lên ngồi phía trên để dễ quản. Tiếp xuống bàn bàn bốn ngồi cạnh Bùi, vừa vào chỗ cô đã hớn ha hớn hở, cười toe toét:

- Hello, hello !!! 

- À!

Bộ đôi nhí nhố ngồi làm đề Công Dân, Tiếp làm đề chẵn, cậu làm đề lẻ, xong hai đứa đổi đáp án cho nhau. Tiếp đề xuất làm như vậy để tiết kiệm thời gian, còn thời gian dư ra để làm gì thì chỉ có cô mới biết. Làm xong đề, Tiếp lấy đề của Bùi, ghi tên cậu vào trên góc tờ giấy, cùng với biểu cảm mặt cười và biệt danh của cổ. Bùi một lúc sau cầm tờ đề lên, thấy dòng chữ, hỏi:

- Mày làm gì ý con nhóc này ? 

- Ghi tên để dễ phân biệt đề của ai. 

- Ok.

Sau đó Bùi lật mặt sau của tờ đề ra, vẽ truyện tranh. Nội dung cũng ngớ ngẩn như câu chuyện của bọn họ, một nhân vật ghét dứa, nhưng bạn gái anh ta lại thích dứa và bảo anh ta xây nhà hình quả dứa, giống như trong bộ phim ''Chú bọt biển tinh nghịch'', và những cuộc cãi vã ngu ngốc của họ. Bùi đâu ngờ câu chuyện mình vẽ lại ứng nghiệm ngay sau đó. Tiếp ngồi cạnh cứ liên tiếp lải nhải vào tai Bùi, cậu chỉ im không trả lời, nhưng có vẻ cô ả này không sợ bị giáo viên nhắc nhở, cứ nói liên tục:

- Vẽ gì ấy, vẽ gì ấy ? Vẽ nhân vật gì buồn cười ế này ? Đang tức giận à ? (Ý bảo nhân vật đang vẽ) Sao tức giận ? Ghét dứa à ? Sao lại ghét dứa ?

Bùi quay sang: ''Mày có ngậm miệng tí đi được không ? Nhức đầu ệ !''

Sau đó đâu lại vào đấy, ả nha đầu vô tri vẫn không ngừng được mỏ:

- Ờ thôi vẽ tiếp đi ! 

- ''Người ta muốn xây nhà chủ đề bánh kẹo cơ.'' (Lời thoại của nhân vật chính trong truyện)

- Ơ sao lại thành nhà dứa rồi ? À lại sửa lại rồi à ? (Nhân vật trong truyện sửa lại ngôi nhà, không phải Bùi xoá đi vẽ lại)

Bùi vẽ xong, quay sang:

- Con này nói lắm quá ! Mày cười gì mà mà mà nhiều thế ? 

- Tại nó vô tri. 

- Có mày vô tri ấy !

Bùi quay vào tường vẽ tiếp câu chuyện khác. Tiếp lay người cậu:

- Quay ra đây ~!

Thấy cô ả nãy giờ cứ tíu ta tíu tít, cười văng cả Quảng Ninh, Bùi biết thừa, nhưng vẫn hỏi để làm phép thử:

- Mày mê ta đúng ơ ?

- ... - Tiếp chỉ hơi cười chứ không trả lời, ả chắc chắn phải nghe thấy, vì cậu nói không phải quá nhỏ.

Bùi biết thừa, hỏi dò:

- Đưa tay đây xem nào.

- Đây. 

- Giơ thấp thôi, đừng cao như thế, con lận này. 

- Làm gì ế ? 

- Bắt mạch. 

- Học y à ? 

- Không. 

- Sao biết mấy cái mẹo về sức khoẻ hay thế ? Hay tao gọi Bùi là ''Doctor Bui'' nhá ?

- Thôi xin. Tao ghét bác sĩ lắm, đốc với chả tờ.

Bùi thấy mạch của cô đập rất rõ. Bình thường tim sẽ trong trạng thái ổn định, nhưng khi hồi hộp, bối rối, căng thẳng hoặc phấn khích tim sẽ đập nhanh hơn, dẫn đến nhịp cũng nổi rõ rệt hơn. Bùi có thấy điều đó, nhưng cậu lại nghĩ: ''Sau này có duyên sẽ còn gặp lại, lúc ấy nếu được mình sẽ thành đôi, không được thì thôi !''

Bùi nói bâng quơ: ''Mạch vẫn đập nhá !''

- Không đập thì tao chết à ?

- Ý là nó vẫn đập bình thường ệ ! 

- À ok. - Lại giơ ngón ok ngửa.

Một hôm, Bùi đang bận làm toán, cậu đang vừa bực vừa buồn, rồi buồn bực vì chả hiểu mô tê gì cả. Thu Tiếp quay xuống:

- Làm gì ấy ? 

- Quay lên, đang bận. 

- Bận gì ? 

- Quay lên~! 

- Cổ tao nhức mỏi quá ! 

- Thì bẻ khục đi. 

- Tao không biết bẻ. Sợ rụng cổ. 

- Gãy thế quái nào được, tao làm suốt có rụng đâu. 

- Dạy tao đi. 

- Đây là cách làm của tao. Ngẩng lên, thu vai vào, rụt cổ lại, kiểu như con rùa ấy, xong nghiêng sang biên phải, rồi bên trái thật mạnh và đột ngột. Như này nè.

''Crạch-k !'' - Bùi thử luôn cho cô xem.

Tiếp cũng làm nhưng không được. Bùi bảo:

Đoạn làm xong toán tao chỉ cho. 

- À, bài này tao làm xong rồi, chép không ? 

- Có, may ngoá ! Đang không biết làm.

Xong xuôi, cậu nói lại y hệt cho nhóc nghe, Tiếp vẫn không làm được. Bùi đề nghị:

- Hay thôi để tao đấm bóp mát xa cho.

- Ok.

Bùi xoa bóp, nặn gáy; đấm vai, mát xa cho vùng sau đầu của Tiếp được lúc. Mấy cái này cậu học lỏm trên mạng, vừa đấm vừa kể chuyện:

- Thu có biết mấy dạng video ''Sau mười năm lướt lơn noan Tíc Toác'' không ?

- Há ? Nói gì ế ? ''Sau một năm lướt learn on Tik Tok'' chứ ? 

- Sou, sou da ! Ừm, đúng ồi ấy ! 

- Tưởng trước kia Bùi bảo không dùng Tik Tok mà ? 

- Trên Youtube nó cũng có mấy cái đấy, tao xem Youtube chứ không dùng Tíc Toác.

- À. Rồi sao ?

- Nó nói về mấy cái kiến thức như thiền chữa bệnh è, tần số rung động, xoa bóp bấm huyệt, tập tành thể dục, các thứ... nhiều lắm. Tao xem từ đấy ra xong bây giờ đi đấm mày è. 

- Xièxiè ! Cảm ơn nha !

Hôm buổi học cuối cùng, 22 tháng 6, sau khi sang lớp 12D viết lưu bút cho Vương xong, Tiếp về lớp 12H, thấy các bạn đang tổ chức liên hoan, cắt bánh chụp ảnh các thứ.

Vì một số lý do nào đó mà trường Quý Quân lại xếp khối 12 thành bảy lớp: A, B, C, D, E, G, H mà bỏ qua chữ cái ''F''. Có lẽ là một niềm tin mê tín về điểm số và thứ hạng chăng ?

Cả lớp chụp ảnh với các cô và bánh xong, họ cùng nhau thưởng thức bánh. Sau đó là đến tiết mục lưu bút, bọn bạn lôi nhau ra ký chằng ký chịt lên áo, chúc thi tốt, chúc tương lại giàu đừng quên bạn, chúc cưới nhớ mời, thậm chí còn có đứa chúc sớm sinh quý tử (???)... Tiếp ký cho hội con gái xong, ký tiếp cho các bạn khác, đến lượt Bùi, cô cầm bút nhìn cậu:

- Bùi có muốn ta ký cho không ?

- Ừm.

Bùi ngồi xuống bục giảng, quay lưng lại cho Tiếp ký. Sau đó cậu cũng lưu bút cho áo cô (áo riêng chứ không phải ký lên người Tiếp đâu).

Sau đó thi Tốt nghiệp xong, Tiếp nhắn tin hỏi Bùi:

- Giờ bố tao muốn tao làm giáo viên, nhưng tao không muốn. Bùi cho tao lời khuyên đi. 

- Thầy Hiệu Trưởng bảo tao học Sư Phạm xong ra rất khó xin việc, cũng rất khó để làm việc khác. Thầy Hiệu Phó cũng có nói, rằng bao nhiêu năm nay rồi không tuyển thêm giáo viên nữa. Có lần thầy đi coi thi giáo viên dạy toán thấy 30 thí sinh nhưng chỉ chọn có 2 thôi. Vậy 28 người kia đi đâu ?

- Bố mẹ tao không muốn tao học Truyền thông, muốn ổn định cơ. Nhưng tao không thích, cũng không muốn bố mẹ buồn. Tao đã định sẽ trở thành một bà giáo già, nhưng đến cuối cùng ta lại không muốn một chút nào. 

- Các thầy nói như vậy chứng tỏ nó phải khó khăn đến mức nào thầy mới khuyên mình như thế chứ ?! Mẹ tao cũng muốn tao làm công an, sĩ quan, bác sĩ, giáo viên... ước mơ đủ thứ. Tao làm sao làm hết được ? Ta kể lại chuyện được các thầy khuyên cho mẹ nghe. Mẹ tao bảo: ''Thế thì tự chọn, sau này thế nào phải tự chịu trách nhiệm, không được đổ lỗi cho bố mẹ đâu đấy !''

- Ok, ta nghĩ là ta có câu trả lời rồi. Xiè xiè !

Sau đó mỗi người đi học trường mà mình thích, họ vẫn chưa gặp lại nhau. Bùi nghĩ, nếu họ không thành đôi thì ít nhất cũng có thể làm bạn tốt mà, vì cậu đã làm hay nói gì đi quá giới hạn đâu, có thể những rung động lúc đó của nha đầu ngốc kia chỉ là nhất thời thôi. Nhỡ sau này Tiếp tìm được người phù hợp, yêu quý cái tính cách vô tri của bả thì sao ? Dù sao thì sao cũng được, Bùi vẫn tin rằng tương lai những điều tốt đẹp sẽ đến. Thi thoảng họ vẫn nhắn tin với nhau... Bùi đặt tên cô trong danh bạ là ''Cô gái Cẩm Tú Cầu'', còn cô đặt tên anh là ''Lucky Boy'' vì Tiếp nghĩ Bùi là người đem lại may mắn cho người khác.

Mãi về sau Bùi mới nhận ra là mình cần Tiếp, anh tỏ tình cô và họ thành đôi thật.

________________________________________________________________________________

Viết Vớ Vẩn số thứ 3.

Lục Bùi (陸裴): Lục nghĩa là đất liền, cũng là một cách viết khác của số 6 (六 ). Chữ Lục đó còn đồng âm với màu Lục (绿). Chữ Bùi đó cũng có âm khác là Bồi. Tên cậu đặt dựa theo lá Bồi (Jack) trong bộ bài Tây.

- Sinh ngày 16 tháng 2, cung Bảo Bình. Cậu ta có phần khác người, thích khám phá và hay kể chuyện. Cậu xem rất nhiều phim và đọc nhiều chuyện, biết nhiều điều vặt vãnh và hay pha trò; cũng quá lý trí và cứng đầu, đôi lúc thiếu kiên nhẫn và cư xử khá vụng về.

- Lá bài Tarot tương ứng là The Star. Lá bài của cảm hứng, sự lạc quan, niềm tin và hy vọng, đi kèm với sự lý tưởng hoá, kiêu ngạo, tuyệt vọng và bất lực.

- Ưu điểm: Giỏi các môn Xã hội như Sử, Địa, Công Dân. Có khả năng phân tích và nhìn thấu sự thật đằng sau hành động. Đáng tin cậy (vì là người mang nước mà), có lòng nhân đạo, sáng tạo và hài hước.

- Nhược điểm: Không giỏi các môn Tự nhiên như Toán, Lý, Hoá và hay né tránh vấn đề. Chụp ảnh dở, đôi lúc thờ ơ, khó gần gũi về cảm xúc, dễ bị phân tâm.

- Điều vớ vẩn: với ý tưởng từ lá bài Bồi, ban đầu nhân vật này được đặt tên là ''Công'' (公, cân bằng, còn dùng để chỉ bậc quan và chức tước thời xưa) đồng âm với chữ Công (工, người thợ), rất phù hợp với ý nghĩa của lá bài Jack, nhưng cuối cùng cái tên Công lại không được chọn. Nhân vật Bùi giống Phan, tên đặt theo sự gần âm chứ không đặt theo nghĩa như nhân vật Vương.

________________________________________________________________________________

Thu Tiếp (秋接): ''Thu'' là mùa thu, mùa thứ ba trong năm, mùa của sự thu hoạch và hái quả. ''Tiếp'' không phải là một tên phổ biến ở Trung Quốc, nó là tên được người Việt sử dụng, dù không nhiều. Chữ Hán ''接'' được dùng để viết cái tên đó, có nghĩa là kế tiếp, nối tiếp... có thể hiểu là ''kế tục truyền thống tổ tiên''. Mùa Thu trong tên của cô được đại diện bởi chất Tép (Chuồn).

- Sinh ngày mùng 19 tháng 9, cung Xử Nữ. Là cô gái nhí nhảnh năng động, vô tư hồn nhiên, thích chụp ảnh và làm mấy trò ngốc nghếch, có tư duy logic và thực tế, thích nghe kể chuyện nhưng không thích truyện cổ tích, ngụ ngôn mà thích loại hiện thực cuộc sống.

- Lá bài Tarot ứng với cô là The Hermit. Lá bài thể hiện ý nghĩa về trí tuệ, sự thuần khiết, tìm kiếm linh hồn, thận trọng và nỗi cô đơn, tránh né và lạc lối.

- Ưu điểm: Tự tin, luôn lạc quan vui vẻ, học giỏi tiếng Trung, chăm chỉ chịu khó, có ý thức trách nhiệm.

- Nhược điểm: Vô tư nên đôi lúc vô tâm, vô tình làm phiền người khác. Cầu toàn nên dễ lo lắng khi mọi thứ không như ý. Đôi lúc hơi ngốc và tưng tửng.

- Điều vớ vẩn: ''Thu Tiếp'' là cái tên cố định và duy nhất được nghĩ ra cho nhân vật này. Trong quá trình lên ý tưởng tuyệt nhiên không thể nghĩ thêm tên nào khác, vì chất Chuồn (Tép) khá khó để tìm tên. Đặt là ''Tiếp'' cho gần với ''Tép''.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...