Bước chân của Kẻ Vô/Vạn Năng/Chapter 5: - Điệu van của Bạch KêChapter 5: - Điệu van của Bạch Kê
20px

(Nối tiếp từ cuối Chương 4, Ace, sau nhiều giờ dò dẫm vô vọng trong Khu Ngoại Ô Light, đã kiệt sức và mất phương hướng. Tấm bản đồ cũ kỹ trở thành một trò đùa vô nghĩa trước sự biến ảo của thảm thực vật. Bình minh yếu ớt của ngày thứ hai trong hành trình tìm kiếm thanh cổ kiếm chỉ càng tô đậm sự mỏi mệt và hoang mang của cậu.)

Không gian và thời gian như hòa quyện vào nhau, nhòe đi trong đôi mắt mờ đục vì thiếu ngủ và cái đói cồn cào của Ace. Khu rừng già cỗi, vốn dĩ mang vẻ uy nghiêm và bí ẩn, giờ đây biến thành một mê cung vô tận, mỗi thân cây, mỗi lùm cây đều tựa như một lời chế nhạo câm lặng cho những nỗ lực vô vọng của cậu. Thanh cổ kiếm của Vincent, báu vật 5 sao, giờ đây chỉ còn là một ý niệm xa vời, một huyền thoại mờ ảo giữa thực tại phũ phàng. Chiếc vòng tay sinh viên trên cổ tay đã ngừng cố gắng định vị từ lâu, chỉ còn hiển thị những con số vô hồn của một chiếc đồng hồ đang đếm ngược đến sự thất bại.

‘Có lẽ... mình đã quá tự tin,’ Ace lẩm bẩm, giọng khan đặc, tựa vào một gốc cây sần sùi, hơi thở nặng nhọc phả ra từng luồng khói trắng mỏng manh trong không khí se lạnh của buổi sớm. ‘Một nhân vật phụ, dù có biết trước "cốt truyện", cũng không thể dễ dàng đoạt lấy hào quang của nhân vật chính... Nhất là khi "cốt truyện" này có thể đã bị một kẻ bất tài nào đó xào nấu lại.’

Cơn đói và sự mệt mỏi bắt đầu tạo ra những ảo ảnh. Tiếng lá xào xạc biến thành tiếng thì thầm mời gọi. Ánh nắng lốm đốm xuyên qua tán lá tựa như những đồng Val vàng óng lấp lánh. Và rồi, giữa màn sương mờ ảo của tâm trí đang dần lịm đi, một đốm trắng tinh khôi, di động một cách kỳ lạ, hiện ra.

Một con gà.

Không, không thể nào. Một con gà giữa chốn rừng thiêng nước độc này ư? Nó trắng muốt, bộ lông mượt mà tựa nhung, mỗi bước đi đều toát lên một vẻ thanh tao đến phi lý, đôi mắt đen láy nhìn cậu với một sự thông tuệ khó tả, như thể nó không phải là một sinh vật tầm thường.

‘Ảo giác... chắc chắn là ảo giác do kiệt sức...’ Ace cố gắng lắc đầu, xua tan hình ảnh phi lý đó. Nhưng con gà vẫn ở đó, nó khẽ cục tác một tiếng, âm thanh trong trẻo như tiếng chuông gió, rồi quay đầu, chậm rãi bước đi, như đang cố tình dẫn dụ.

Một sự tò mò bệnh hoạn, hay có lẽ là một chút hy vọng cuối cùng của kẻ sắp gục ngã, đã níu giữ Ace. Cậu gắng gượng đứng dậy, đôi chân nặng trịch như đeo đá, và lảo đảo bước theo. Con gà không đi nhanh, nó giữ một khoảng cách vừa đủ, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn, đôi mắt long lanh như hai viên ngọc đen.

Cuộc rượt đuổi kỳ lạ bắt đầu. Xuyên qua những bụi gai, lách qua những thân cây cổ thụ, Ace bám theo đốm trắng tinh khôi ấy. Cậu không còn nhận thức được phương hướng, không còn ý niệm về thời gian. Chỉ có con gà trắng và một thôi thúc bản năng phải đuổi theo nó. Có lúc, cậu ngỡ như mình đang đuổi theo một tia sáng le lói giữa đêm đen, một biểu tượng của sự sống, của một điều gì đó vượt thoát khỏi thực tại khắc nghiệt này.

Hai tiếng đồng hồ đằng đẵng trôi qua như một cơn ác mộng không hồi kết. Phổi cậu như muốn vỡ tung, cơ bắp rã rời, mỗi bước chân là một cực hình. Và rồi, khi Ace tưởng chừng như sắp đổ gục hoàn toàn, con gà đột ngột rẽ vào một khoảng sân quang đãng, rồi biến mất sau một cánh cửa gỗ cũ kỹ của một ngôi nhà nhỏ, đơn sơ nhưng ngăn nắp, nằm ẩn mình giữa một nông trại dường như bị lãng quên bởi thời gian.

Không một chút suy nghĩ, với chút sức tàn lực kiệt cuối cùng, Ace lao theo, xô mạnh cánh cửa. Bên trong, không gian có phần tối tăm, chỉ lờ mờ vài tia sáng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ. Con gà trắng muốt đứng giữa phòng, bộ lông vẫn sạch sẽ một cách khó tin, nó quay lại nhìn Ace, cục tác một tiếng nữa, rồi nhẹ nhàng nhảy lên một chiếc ghế gỗ, rúc đầu vào cánh, như thể công việc dẫn đường của nó đã hoàn thành.

‘Bắt... bắt được mày rồi... con gà chết tiệt...’ Ace thở hổn hển, cố gắng gượng nói. Niềm vui sướng kỳ lạ của một kẻ chiến thắng sau một cuộc rượt đuổi vô nghĩa bùng lên, nhưng cơ thể cậu đã phản bội lại ý chí.

"Hự..."

Thụp.

Hai chân cậu mềm nhũn, như hai sợi bún vô lực. Cả người đổ ập xuống sàn nhà đất nện, lạnh lẽo và thô ráp. Ít nhất, cậu nghĩ, con gà quái quỷ đó sẽ không chạy đi đâu được nữa. Có lẽ... nghỉ một chút... cũng không sao...

Và cứ thế, với cơ thể nằm úp sấp, tâm trí trống rỗng, Ace lịm đi, chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị, giữa căn phòng xa lạ và một con gà trắng bí ẩn.

Khi những tia nắng ấm áp của buổi trưa len lỏi qua khe cửa, khẽ mơn man trên khuôn mặt, Ace từ từ tỉnh giấc. Đầu óc vẫn còn chút choáng váng, cơ thể ê ẩm như bị nghiền nát. Cậu gắng gượng chống tay ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh. Không gian tĩnh lặng đến lạ thường. Con gà trắng... biến mất rồi sao?

‘Đây là... chiến thắng của tao... đồ khốn!’ Cậu thầm cười một cách đắc thắng, dù nụ cười ấy có phần méo mó vì mệt mỏi.

Nhưng khi cậu vừa đứng thẳng dậy, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu không đơn độc.

Trên chiếc ghế gỗ duy nhất trong phòng, bên cạnh một chiếc bàn nhỏ phủ bụi mờ, một người đàn ông đang ngồi đó, vắt vẻo một cách thoải mái, một tay chống cằm, đôi mắt màu lam ngọc sâu thẳm nhìn cậu với một nụ cười nửa miệng, vừa như dò xét, vừa như thích thú.

Anh ta ở đó từ bao giờ? Ngôi nhà này... nông trại này... chắc chắn là của anh ta. Và anh ta đã chứng kiến toàn bộ màn rượt đuổi kệch cỡm của cậu với một con gà? Lẽ ra, với tư cách chủ nhân, anh ta phải có phản ứng gì đó khi lãnh thổ bị xâm phạm chứ? Sự im lặng của anh ta còn đáng sợ hơn bất kỳ lời quở trách nào.

"Chơi vui phết, nhỉ?"

Giọng nói nhẹ nhàng, thanh thoát như tiếng gió thoảng qua đồng cỏ, nhưng lại ẩn chứa một sự uy nghiêm không thể diễn tả, khiến cơ mặt đang căng cứng của Ace bất giác dãn ra. Có một thứ gì đó trong thanh âm ấy, một sự bình yên cổ xưa, một sự thấu suốt vượt ngoài tầm hiểu biết, khiến mọi phòng bị của Ace như tan chảy.

"Sao cậu không ngồi xuống nhỉ? Tôi có một chút cacao nóng pha sẵn đây." Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng, xua tan đi vẻ u ám của căn phòng.

"...Vâng." Ace đáp, giọng có chút ngập ngừng, rồi chậm rãi bước tới, đặt mông xuống chiếc ghế đối diện, cảm nhận sự cũ kỹ và phủi bụi của nó. Cậu thầm nghi ngờ, có lẽ mình đã đến nhầm một nơi nào đó rất xa so với mục tiêu ban đầu. Tên phản diện hạng ba, bí thuật, thanh cổ kiếm... tất cả dường như thuộc về một thế giới khác, một giấc mơ xa xôi. Giờ đây, cậu đang ngồi đối diện với một người đàn ông bí ẩn, với một cốc cacao nóng hổi trên tay, giữa một nông trại bị lãng quên.

‘Thực sự... mình đã lạc đến đâu thế này?’

Ace hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang hỗn loạn.

"Haizz... Rất xin lỗi vì đã đường đột xâm phạm vào nông trại của ngài," cậu mở lời, giọng chân thành nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi và một chút thất vọng. "Đây hoàn toàn là một sự cố ngoài ý muốn. Hy vọng tôi đã không gây ra thiệt hại gì quá lớn... vì, ngài biết đấy, tôi hiện không mang theo nhiều tiền trên người..."

‘Đúng hơn là, mình đang là một kẻ rỗng túi theo đúng nghĩa đen.’

Tâm trí cậu giờ đây ngập tràn sự chán nản. Hơn một ngày trời, cậu đã lãng phí thời gian và sức lực để theo đuổi một thứ "Bí thuật" mơ hồ, mà giờ đây, cậu thậm chí còn không chắc nó có thực sự tồn tại hay không, hay chỉ là một chi tiết lỗi trong một bản thảo cẩu thả.

Người đàn ông vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, đôi mắt lam ngọc tựa hồ nhìn thấu tâm can cậu.

"Tiền bạc ư? Ở chốn hoang sơ này, những đồng Val lấp lánh cũng chỉ như cát bụi mà thôi, chàng trai trẻ ạ." Giọng ông ta trầm ấm, mang theo một sự thanh thản kỳ lạ. "Thiệt hại duy nhất có lẽ là sự tĩnh lặng thường nhật của ta đã bị khuấy động bởi cuộc rượt đuổi đầy náo nhiệt của cậu và con gà mái tinh ranh kia."

Ace khẽ nhíu mày. Con gà mái tinh ranh?

"Vậy ra... con gà đó là của ngài?"

"Nó tự đến, rồi tự đi, như một cơn gió thoảng," người đàn ông đáp, ánh mắt hướng ra khung cửa sổ, nơi những vạt nắng vàng óng đang nhảy múa trên thảm cỏ xanh rì. "Nhưng nó thường mang đến những vị khách thú vị, như cậu chẳng hạn."

Một cảm giác bất an mơ hồ len lỏi trong lòng Ace. Sự bình thản đến phi lý của người đàn ông này, sự xuất hiện kỳ lạ của con gà, và cả không gian tĩnh lặng đến nao lòng của nông trại... tất cả dường như ẩn chứa một điều gì đó vượt xa hiểu biết thông thường.

"Vì vậy, nếu ngài không có ý kiến gì, tôi xin phép được rời khỏi nơi đây ạ!" Ace vội vàng đứng dậy, một thôi thúc mạnh mẽ muốn thoát khỏi bầu không khí kỳ lạ này. Cậu cúi đầu chào, rồi lặng lẽ quay gót, không dám nhìn lại. Cậu có một linh cảm mãnh liệt rằng, nếu tiếp tục ở lại, một điều gì đó không thể lường trước sẽ xảy ra, một điều có thể thay đổi hoàn toàn quỹ đạo số phận mà cậu đang cố gắng nắm bắt.

"Haizz..." Người đàn ông thở dài, một tiếng thở nhẹ như tiếng lá rơi, nhưng lại đủ sức níu giữ bước chân Ace.

"Cậu có chắc mình không để quên thứ gì không, chàng trai trẻ?" Giọng ông ta vẫn nhẹ nhàng, nhưng lần này, Ace cảm nhận được một tầng ý nghĩa sâu xa hơn, một sự ám chỉ mơ hồ. "…Một thứ gì đó cậu đang tìm kiếm chẳng hạn?"

Bước chân Ace khựng lại. Toàn thân cậu như đông cứng. Ông ta biết?

Ánh mắt người đàn ông đột nhiên trở nên sắc bén hơn, xuyên thấu hơn, tựa như hai vì sao dẫn lối trong đêm đen thăm thẳm. Và chính Ace cũng bắt đầu nhận ra những điểm phi lý. Con gà chết tiệt đó... nó đã biến đi đâu? Chắc chắn nó không thể tự mình thoát khỏi căn phòng này, trừ khi người đàn ông này mở cửa. Nhưng cậu không hề nghe thấy bất kỳ tiếng động nào. Hơn nữa, việc ông ta ngồi đây, bình thản như không, sau khi chứng kiến một kẻ lạ mặt đột nhập và gây náo loạn...

Một giả thuyết kinh hoàng hơn chợt lóe lên. Hay là... mình đã bị đánh ngất từ trước, và tất cả những gì vừa diễn ra chỉ là một màn kịch được sắp đặt bởi một kẻ biến thái chuyên bắt cóc những người qua đường? Dù khá tự tin vào nhan sắc "Ace Oliver" này, nhưng cậu không chắc liệu nó có đủ "khuynh nước khuynh thành" để trở thành mục tiêu của một tên bắt cóc có gu thẩm mỹ quái dị hay không. Bằng chứng là, ông ta đã ngồi đó, ngắm nghía cậu suốt từ lúc cậu bất tỉnh cho đến tận bây giờ.

"Thật tình?!" Người đàn ông bật cười, một tiếng cười giòn giã, hào sảng, phá tan bầu không khí căng thẳng. "Ta chỉ đang cố gắng tỏ ra hiếu khách, và ngươi lại ngay lập tức quy chụp ta là một tên biến thái bệnh hoạn sao, chàng trai trẻ?"

"Huh?! Ng-Ngài... Ngài là ai!! Sao ngài có thể đọc được suy nghĩ của tôi?!" Ace lắp bắp, sự kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt. Khả năng đọc được ý nghĩ, đó là một năng lực vượt xa những gì cậu từng biết trong thế giới cũ, hay thậm chí là trong những trang tiểu thuyết cậu từng viết.

"Haa... Ngồi xuống đi, chàng trai," người đàn ông phẩy tay, nụ cười vẫn nở trên môi, nhưng ánh mắt đã trở nên thâm sâu, bí ẩn. "Chúng ta có rất nhiều điều để trao đổi đấy. Và tin ta đi, những điều đó còn thú vị hơn nhiều so với việc phân tích xem ta có phải là một tên biến thái hay không."

"Không đời nào! Cho tôi ra khỏi đây!! Mau!" Ace gầm lên, bản năng sinh tồn trỗi dậy.

Không phải một mệnh lệnh bằng lời, mà là một luồng áp lực tinh thần vô hình, một làn sóng Mana thuần khiết và mạnh mẽ đến nghẹt thở, đột ngột tỏa ra từ người đàn ông. Nó tựa như một ngọn núi vô hình đè nặng lên vai Ace, khiến cơ thể cậu khụy xuống, đôi chân run rẩy, và rồi ngã phịch xuống chiếc ghế gỗ không một chút kháng cự. Nồng độ Mana ấy đậm đặc đến mức không thể tưởng tượng, một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt so với những gì Hiệu trưởng Geralt V.Atomic từng thể hiện ở đại sảnh học viện.

"Sao thế hệ trẻ ngày nay lại khó bảo đến vậy chứ..." Người đàn ông khẽ lắc đầu, vẻ mặt thoáng chút bất đắc dĩ.

Sau cú sốc kinh thiên động địa vừa rồi, tâm trí Ace bắt đầu kết nối lại những mảnh ghép. Chẳng có con gà nào lại di chuyển một cách quái gở và thông tuệ đến vậy.

Ngay từ đầu, người đàn ông này đã biết, đã theo dõi cậu, kể từ khoảnh khắc cậu đặt chân đến vùng đất bị lãng quên này.

‘Sức mạnh... thật sự kinh hoàng...’

"Oh, ít nhất thì cậu cũng không đến nỗi ngốc nghếch lắm!" Người đàn ông mỉm cười, đặt một tay lên lồng ngực, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú. Rồi, một cử chỉ nhẹ nhàng của ông ta, và không gian xung quanh họ bắt đầu biến ảo một cách kỳ ảo. Những bức tường gỗ cũ kỹ của căn nhà tan biến, nhường chỗ cho một đồng cỏ xanh mướt trải dài đến vô tận, dưới một bầu trời trong xanh không một gợn mây. Tiếng chim hót líu lo, hương hoa cỏ dại thoang thoảng trong không khí.

Nụ cười mỉm ban đầu của người đàn ông giờ đây đã trở thành một điệu cười giòn giã, hào sảng, vang vọng khắp không gian thơ mộng.

"Xin được tự giới thiệu, tên ta là Acsender Wright! Một trong những người thức tỉnh đầu tiên của nhân loại!" Giọng ông ta hùng hồn, tựa như tiếng sấm giữa trời quang. "Hay như cách mà người đời sau này vẫn thường gọi ta với một chút kính nể... Tuyệt Trí Nhân!"

Tách!

Kết thúc màn giới thiệu bằng một cú búng tay điệu nghệ, không gian loè loẹt xung quanh họ lại một lần nữa ổn định, nhưng vẻ đẹp siêu thực của đồng cỏ vẫn còn đó, như một minh chứng cho quyền năng không tưởng của người đàn ông này.

Còn Ace, cậu vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ, tâm trí hoàn toàn trống rỗng, cố gắng tiếp nhận những gì vừa xảy ra, những thông tin vượt quá mọi giới hạn của sự tưởng tượng.

"T-Tuyệt... Tuyệt Trí Nhân?!!" Cậu lắp bắp, cái tên huyền thoại ấy, cái tên mà cậu chỉ dám viết trong những chương cuối cùng, những chương về thời đại hoàng kim của ma thuật, giờ đây lại hiện hữu bằng xương bằng thịt ngay trước mắt.

"Đúng! Đúng vậy!! Nói lại một lần nữa xem nào, chàng trai trẻ!!" Ascender Wright nhảy cẫng lên như một đứa trẻ, đôi mắt màu lam ngọc sáng rực lên vì phấn khích khi nghe thấy danh xưng của mình được nhắc đến sau bao tháng năm dài đằng đẵng bị lãng quên.

"Ngài... Ngài thực sự là Ascender Wright ư?!"

Ace hoàn toàn chết lặng. Ascender Wright, một trong những trụ cột đầu tiên của nhân loại sau "Trời Sập", người đã đặt nền móng cho việc nghiên cứu và phát triển Mana, người sở hữu trí tuệ và sức mạnh có thể sánh ngang với các vị thần cổ đại. Người đã tạo ra "Lời Thề Mana" – một khế ước ràng buộc linh hồn, nền tảng cho "Hợp Đồng Mana" sau này, thứ vũ khí tối thượng được tiên đoán có thể chế ngự cả Quỷ Vương. Và giờ đây, vị huyền thoại ấy đang đứng trước mặt cậu, khóc cười như một đứa trẻ, giữa một đồng cỏ thơ mộng do chính ông ta tạo ra.

‘Cái quái gì... đang thực sự xảy ra ở đây vậy?’ Tâm trí Ace gào thét. ‘Tại sao ta lại không có một mảnh ký ức nào về một nhân vật quan trọng, một tượng đài vĩ đại đến nhường này trong chính cuốn tiểu thuyết mà tôi (hoặc một phiên bản nào đó mà tôi không tiện nhắc đến khi ngấm cồn) đã thai nghén? Đây là một lỗ hổng cốt truyện không tưởng, hay là một sự thật bị che giấu bởi một quyền năng còn lớn hơn cả nhận thức của một "tác giả" như tôi?’

Dường như đọc được sự hỗn loạn tột độ trong tâm trí Ace, Ascender Wright từ từ thu lại những cảm xúc mãnh liệt. Ông hít một hơi thật sâu, không khí trong lành của đồng cỏ dường như cũng mang theo sự thanh tẩy. Nụ cười vẫn còn đó, nhưng đã nhuốm một vẻ u buồn xa xăm.

"Chắc hẳn cậu đang rất bối rối, phải không, chàng trai trẻ?" Giọng ông trầm lại, mang theo dư âm của những thiên niên kỷ. "Việc cậu có thể 'nhận ra' ta, gọi đúng tên ta, đã là một kỳ tích vượt ngoài mọi tiên liệu của ta rồi."

Ace ngập ngừng: "Ý ngài là... sự tồn tại của ngài... đã bị lãng quên?"

"Lãng quên," Ascender nhếch mép, một nụ cười cay đắng. "Đó là một từ quá nhẹ nhàng để miêu tả Lời Nguyền Của Sự Dĩ Vãng Hóa. Ta không chỉ bị lãng quên, chàng trai ạ. Ta bị xóa sổ khỏi ký ức của vạn vật, bị tước đoạt khỏi dòng chảy của lịch sử. Bất cứ ai, dù là bằng hữu thân thiết nhất, một khi không còn nhìn thấy tên ta, hình bóng ta, hoặc những tạo tác mang đậm dấu ấn của ta, sẽ ngay lập tức quên đi sự hiện hữu của một Ascender Wright từng tồn tại."

Ông đưa mắt nhìn xa xăm, về phía những áng mây trắng đang lững lờ trôi trên nền trời lam ngọc. "Ta bị giam cầm trong một chiều không gian do chính lời nguyền này kiến tạo – một ốc đảo của sự tồn tại đơn độc, nơi mọi thứ bên trong, kể cả nông trại này, đều bị tách biệt khỏi dòng chảy thời gian và ký ức của thế giới bên ngoài. Ngay cả con gà mái tinh ranh kia," ông khẽ mỉm cười, "cũng chỉ là một sinh vật lạc lối, vô tình tìm được lối vào, rồi lại vô tình dẫn dắt cậu đến đây."

"Vậy... tại sao tôi lại có thể nhớ đến ngài?" Ace hỏi, giọng đầy hoài nghi nhưng cũng không giấu nổi một tia hy vọng mong manh. "Ngay cả khi tôi không còn nhìn thấy tên ngài, ký ức về ngài vẫn hiện hữu, dù có phần mơ hồ trước đó."

Ascender quay lại, đôi mắt lam ngọc của ông ánh lên một tia sáng kỳ lạ, tựa như đang nhìn thấu tận cùng linh hồn Ace. "Bởi vì cậu khác biệt, chàng trai trẻ. Cậu không hoàn toàn thuộc về thế giới này, phải không? Linh hồn của cậu mang dấu ấn của một thực tại khác, một dòng chảy ký ức không bị chi phối bởi lời nguyền nơi đây. Hoặc có lẽ," ông ngừng lại, một nụ cười bí ẩn nở trên môi, "chính cái ‘nghề’ viết lách của cậu, cái khả năng kiến tạo và thấu hiểu những ‘cốt truyện’, đã cho cậu một sự ‘miễn nhiễm’ đặc biệt."

Ace sững sờ. Ông ta biết cả việc đó sao?

"Đừng quá ngạc nhiên," Ascender phẩy tay, như thể đọc được ý nghĩ của cậu chỉ là một việc cỏn con. "Mana thì thầm với ta nhiều điều lắm. Và linh hồn của cậu, nó phát ra một ‘thanh âm’ rất lạ, rất cổ xưa, và cũng rất… hỗn loạn, như một bản thảo còn dang dở với vô vàn khả năng."

Một khoảng lặng bao trùm. Ace cố gắng sắp xếp lại những thông tin chấn động vừa rồi. Nếu Ascender Wright thực sự tồn tại, và sức mạnh của ông ta là thật, thì...

"Vậy... thưa ngài," Ace lấy hết can đảm, "tôi đến đây... vì nghe nói ngài sở hữu một loại Bí thuật vô song, một phương pháp sử dụng Mana có thể thay đổi cả những định luật cơ bản nhất."

Ascender nhướng mày, vẻ ngạc nhiên chân thật hiện rõ trên khuôn mặt. "...Bí thuật gì cơ? Ta có thứ gì giống như thế à?"

Sự ngơ ngác của vị huyền thoại khiến Ace sững sờ. "Hở?"

"Hể?" Ascender nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ đến khó tin.

"Vậy... vậy chẳng lẽ ngài cũng vận dụng Mana như những pháp sư bình thường, chỉ là mạnh hơn thôi sao?" Ace lắp bắp, một sự thất vọng bắt đầu len lỏi.

"Không, không, không!" Ascender vội xua tay, vẻ tự tôn của một bậc thầy trỗi dậy. "Cậu nghĩ ta là ai vậy? Ta là Pháp sư vĩ đại nhất mà nhân loại từng sản sinh ra đấy! Cách ta ‘chơi đùa’ với Mana không phải là thứ mà những kẻ tầm thường có thể hiểu được!"

"Thì... thì chính là nó đấy!" Ace kêu lên, nắm chặt tay. "Thứ ‘nghệ thuật’ vận dụng Mana của ngài, tôi muốn học nó!"

Ascender nhìn Ace từ đầu đến chân, ánh mắt đánh giá không chút nể nang. Rồi ông thở dài, một tiếng thở dài não nề. "Chàng trai trẻ à, e rằng cậu không đủ trình độ để chạm đến nó đâu. Sự tương thích với Mana của cậu... nói thẳng ra là tệ hại."

Không một lời an ủi, không một chút động viên. Lời nói của Ascender như một gáo nước đá lạnh buốt dội thẳng vào ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Ace. Dù biết chỉ số Mana của mình có phần khiêm tốn, nhưng cụm từ "cậu không đủ trình" thực sự đã chạm đến lòng tự ái của một kẻ từng là "Đấng Sáng Tạo".

"Hơn nữa," Ascender tiếp tục, giọng không chút khoan nhượng, "trông có vẻ như cậu chưa từng thực sự ‘thấu hiểu’ và ‘sử dụng’ ma thuật một cách bản năng lần nào, phải không? Cơ thể này có thể đã từng làm quen với Mana, nhưng linh hồn cậu thì còn quá xa lạ với nó."

Câu nói này khiến Ace lạnh gáy. Đúng vậy, thân xác "Ace Oliver" có thể là một Supporter, nhưng "Chí" – linh hồn của cậu – thì chưa từng một lần chạm đến ma thuật thực sự. Cậu dự định sẽ vừa học cách sử dụng nó, vừa trau dồi Bí thuật, nhưng cách Ascender nói về "nghệ thuật" của ông khiến Ace hiểu rằng đó không chỉ đơn thuần là việc tăng lượng Mana, mà là một thứ gì đó sâu sắc và vi diệu hơn nhiều.

"…Sao ngài biết?" Ace hỏi khẽ, một sự thừa nhận ngầm.

Ascender mỉm cười, một nụ cười mang theo sự thông thái của thời gian. "Cậu biết điểm tương đồng giữa thế giới trước và sau 'Trời Sập' không, chàng trai trẻ? Ma thuật, cũng như bất kỳ môn nghệ thuật hay khoa học nào, đều cần sự kết nối, sự thấu hiểu. Có người sinh ra đã mang trong mình tài năng thiên bẩm, nhưng cũng có kẻ đạt đến đỉnh cao nhờ sự cần cù và một tình yêu mãnh liệt. Ta may mắn là cả hai. Khi lần đầu tiếp xúc với Mana, ta cảm nhận được nó đang trò chuyện với mình, như một người bạn tri kỷ thất lạc từ vô hạn kiếp. Ta đã yêu nó ngay từ khoảnh khắc ấy."

Ông dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Ace, trở nên nghiêm nghị hơn. "Nhưng đối với một kẻ vừa thiếu vắng tài năng bẩm sinh, lại vừa lười biếng trong việc nuôi dưỡng mối liên kết mong manh ấy, Mana, hay đúng hơn là Ma thuật, sẽ dần dần rời bỏ cậu. Sợi dây kết nối sẽ ngày một phai nhạt, cho đến khi cậu hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận và điều khiển nó. Cậu sẽ trở thành một kẻ ‘câm điếc’ giữa một thế giới tràn ngập những giai điệu kỳ diệu của năng lượng."

Từng lời của Ascender như những nhát búa vô hình nện vào tâm trí Ace. Cậu dần hiểu ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Có lẽ, chính thân xác "Ace Oliver" này cũng đã lơ là việc tu luyện ma thuật, khiến cho chỉ số Mana của cậu trở nên thảm hại đến vậy.

‘Chết tiệt...’ Vậy là cậu có quá nhiều việc phải làm, quá nhiều thứ phải "sửa chữa", bắt nguồn từ chính cái thân xác "hoàn mỹ" nhưng lại "khuyết tật" về mặt ma thuật này. Tại sao chủ nhân cũ của cơ thể này lại tập trung vào thể chất hơn là ma thuật, trong khi lại chọn nghề Hỗ Trợ? Những câu hỏi không lời đáp xoáy sâu vào tâm trí Ace, làm dấy lên những nghi ngờ mới về thân phận thực sự của "Ace Oliver".

"Ngài... ngài có cách nào giúp tôi không?" Ace ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên một sự quyết tâm xen lẫn khẩn thiết.

Ascender nhìn cậu hồi lâu, rồi khẽ gật đầu. "...Thực ra là có. Nhưng với tình trạng hiện tại của cậu, phương pháp của ta sẽ không chỉ hà khắc, mà có thể nói là tàn khốc."

"Còn hơn là vĩnh viễn không thể chạm đến Ma thuật," Ace nghiến răng, ý chí sắt đá.

"...Được rồi," Ascender mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. "Lại gần đây một chút. Và xem như đây là phần thưởng vì đã tìm ra ta, kẻ bị lãng quên này."

Ace thận trọng bước lại gần. Ngay khi cậu vừa rướn người về phía trước, một cảm giác nguy hiểm chợt lóe lên.

BỐP!

Ascender, với một tốc độ không thể nhìn thấy, đã tung một cú tát – không, phải nói là một cú "ấn" bằng lòng bàn tay – vào giữa trán Ace. Không có lực vật lý mạnh mẽ, nhưng Ace cảm thấy như toàn bộ linh hồn mình bị một luồng năng lượng thuần khiết, cuồng bạo xuyên thủng, khiến não cậu như muốn nổ tung.

"Đậu má, ông làm cái quái gì vậ-?!"

"Năm..." Ascender bắt đầu đếm ngược, giọng bình thản đến rợn người.

"Này! Tôi đang nói đấ-y... A... ARGHHHHH!!!"

Cơn đau không đến từ cú "tát". Nó đến từ bên trong. Một cơn đau xé nát tâm can, một sự thống khổ ở cấp độ nguyên tử. Cảm giác như hàng vạn cây kim nóng chảy được đâm xuyên qua từng tế bào não, nghiền nát, rồi lại tái tạo, rồi lại hủy diệt trong một vòng xoáy điên cuồng của năng lượng thuần khiết. Đầu óc cậu quay cuồng, mọi giác quan như bị thổi phồng rồi vỡ tan. Những mảng màu sắc hỗn loạn, những âm thanh chói tai gầm rú trong tiềm thức. Cậu ngã quỵ xuống sàn cỏ, co quắp, vật vã, nước mắt, nước mũi, thậm chí cả máu tươi cũng bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt và tai.

Thụp!

Cơn đau đạt đến đỉnh điểm rồi đột ngột biến mất, để lại một sự trống rỗng lạnh lẽo, và rồi, Ace chìm vào bóng tối vô tận, ý thức cuối cùng chỉ còn là hình ảnh Ascender Wright đang mỉm cười nhìn cậu, một nụ cười vừa bí ẩn, vừa có chút... hài lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...