(Nối tiếp từ cuối Chương 5, Ace ngất lịm sau cú "ấn" định mệnh của Ascender Wright, chìm vào bóng tối vô tận.)
Bóng tối không phải là sự trống rỗng, mà là một đại dương đặc quánh của hỗn mang. Ace chới với, linh hồn cậu tựa một chiếc lá mỏng manh bị cuốn vào một cơn bão vũ trụ. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự tỉnh táo, mà là một cơn choáng váng tột độ, một sự đảo lộn của mọi định hướng không gian và thời gian. Não bộ cậu như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, rồi lại thả lỏng, một sự tra tấn lặp đi lặp lại đến vô tận. Nhãn cầu đỏ lừ, căng phồng như muốn nổ tung, và một ảo giác kinh hoàng rằng chúng đang bị ai đó dùng những lưỡi dao băng giá, chậm rãi móc ra khỏi hốc mắt, rồi lại nhét vào, rồi lại móc ra, trong một chu kỳ đau đớn bất tận.
"A... ARGH...!" Một tiếng rên rỉ câm lặng, một sự phản kháng yếu ớt của ý thức đang cố gắng níu kéo thực tại.
Khi cơn chuếnh choáng tột độ ấy dịu đi đôi chút, đủ để Ace có thể định hình lại nhận thức mơ hồ, cậu nhận ra mình đang trôi nổi trong một không gian phi vật chất. Không có ánh sáng, không có bóng tối thuần túy, chỉ là một khoảng không vô định, nơi những dòng năng lượng kỳ ảo, mang màu sắc của những tinh vân xa xôi, uốn lượn và chảy xiết như những con sông vũ trụ. Và rồi, giữa cõi hư vô đó, một bóng hình từ từ hiện hữu.
Cao gầy, nhưng không hề yếu đuối. Từng thớ cơ trên thân thể ấy, dù chỉ là một hình ảnh được kiến tạo từ năng lượng tiềm thức, vẫn ánh lên một vẻ đẹp của sự hoàn mỹ, của sức mạnh được chui rèn qua hàng thiên niên kỷ, tựa như một pho tượng chiến thần được điêu khắc bởi những vị thần tài hoa nhất. Mái tóc bạch kim dài óng ả khẽ lay động, dù nơi đây không hề có gió. Đôi mắt màu lam ngọc, y hệt Ascender Wright, nhưng sâu thẳm hơn, lạnh lùng hơn, và ẩn chứa một sự uyên bác không thể đo lường.
Đó chính là một phần tiềm thức của Tuyệt Trí Nhân, một bản sao ý thức được ông ta cấy vào tâm trí Ace trong khoảnh khắc định mệnh kia, một người thầy, một người giám sát, và có lẽ, một kẻ hành hình trong thế giới tiềm thức này.
"Tỉnh rồi sao, Kẻ Lạc Lối mang linh hồn dị biệt?"
Giọng nói ấy, không phát ra từ một khuôn miệng vật lý, mà vang vọng trực tiếp từ những dòng chảy năng lượng xung quanh, thẩm thấu vào từng tế bào não của Ace. Đó là thanh âm của Ascender Wright, nhưng đã được thanh lọc mọi cảm xúc thừa thãi, chỉ còn lại sự uyên bác thuần túy và một chút gì đó... cổ xưa đến rợn người.
Ace cố gắng cất lời, nhưng cổ họng khô khốc, và sự choáng váng vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
"Nơi này... là đâu? Ngài... ngài đã làm gì tôi?" Cậu truyền đi ý nghĩ, một nỗ lực giao tiếp yếu ớt.
Hình bóng Ascender khẽ mỉm cười, một nụ cười không mang theo hơi ấm, chỉ có sự thấu suốt tuyệt đối.
"Đây là một không gian kiến tạo, một vũ trụ thu nhỏ trong chính tiềm thức của ngươi, được ta tạm thời 'vay mượn' và 'điều chỉnh' một chút. Còn về việc ta đã làm gì ư?" Hình bóng khẽ đưa tay lên, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trong không khí, và những dòng năng lượng xung quanh bắt đầu ngưng tụ, hình thành những ký tự cổ ngữ phát sáng.
"Khoảnh khắc ta chạm vào ngươi, không phải là một cú tát trừng phạt, mà là một sự 'khai mở'. Ta đã truyền cho ngươi một phương thức vận dụng Mana cổ xưa, một Bí thuật đã thất truyền từ thời đại hoàng kim – nghệ thuật chuyển hóa và điều khiển Ngoại Lực Mana."
Ace sững sờ. Ngoại Lực Mana? Đó là một khái niệm hoàn toàn xa lạ, ngay cả trong những kiến thức uyên thâm nhất mà cậu từng ghi nhớ từ những cuốn tiểu thuyết mình đã viết.
"Đúng vậy," giọng Ascender tiếp tục, như đọc được từng gợn sóng trong suy nghĩ của Ace. "Hầu hết các pháp sư, kiếm sĩ, hay bất kỳ sinh vật nào sử dụng Mana trong thế giới này, đều dựa vào nguồn Mana nội tại, được tích trữ và tinh luyện bên trong cơ thể. Họ như những hồ chứa, cố gắng mở rộng dung tích, thanh lọc chất lượng, rồi từ đó rút tỉa từng chút một để thi triển kỹ năng. Một phương pháp an toàn, ổn định, nhưng cũng đầy giới hạn."
"Nhưng vũ trụ này là một đại dương Mana vô tận, chàng trai trẻ ạ. Tại sao lại chỉ giới hạn bản thân trong một ao hồ nhỏ bé, khi ngươi có thể học cách điều khiển cả những cơn sóng thần năng lượng từ bên ngoài?"
Hình bóng Ascender khẽ vung tay, và không gian tiềm thức xung quanh Ace bỗng chốc biến đổi. Những dòng chảy năng lượng trở nên cuồng bạo hơn, hình thành những cơn lốc xoáy Mana rực rỡ, mang theo hơi thở của bảy thuộc tính nguyên tố:
Kim Mana sắc bén tựa vạn lưỡi gươm, ánh lên sắc vàng chói lọi, mang theo sự hủy diệt và tính xuyên phá tuyệt đối.
Mộc Mana cuộn trào sức sống mãnh liệt, một màu xanh lục bảo của sự sinh sôi, của sự tái tạo và những sợi dây leo trói buộc.
Thủy Mana uyển chuyển, linh hoạt như dòng hải lưu, mang màu lam ngọc của biển cả, khi thì dịu êm chữa lành, lúc lại hóa thành những cột nước xoáy nghiền nát mọi thứ.
Hỏa Mana bùng nổ dữ dội, một biển lửa đỏ cam cuồng nộ, mang theo sức nóng thiêu đốt và sự phẫn nộ của núi lửa.
Thổ Mana vững chãi, nặng nề như đại địa, một màu nâu vàng của sự kiên cố, của những bức tường đá bất khả xâm phạm và những cơn địa chấn rung chuyển.
Và rồi, Quang Mana thuần khiết, rực rỡ như hàng triệu mặt trời hội tụ, mang theo ánh sáng thánh thiện xua tan bóng tối và quyền năng thanh tẩy tuyệt đối. Đối nghịch với nó, Ám Mana sâu thẳm, bí ẩn như màn đêm vũ trụ, ẩn chứa sức mạnh của hư vô, của sự ăn mòn và những ảo ảnh chết người.
"Mỗi loại Mana này," giọng Ascender vang vọng, "không chỉ tồn tại ở dạng năng lượng thuần túy bên trong mỗi sinh vật, mà còn hiện hữu trong từng hơi thở của vũ trụ, trong từng hạt bụi của không gian. Chúng có nồng độ, có chất lượng khác nhau, từ Mana thông thường – đặc quánh và khó hấp thụ như một bát súp năng lượng đặc sệt – đến Mana tinh khiết – trong trẻo, nhẹ nhàng như một dòng suối mát, dễ dàng thẩm thấu và hòa quyện. Và trên cả hai, là Oxna – tinh hoa của vạn vật, sự kết hợp hoàn hảo giữa Oxy và Mana, trong suốt như không khí, quý giá tựa sinh mệnh, một nguồn năng lượng mà chỉ những kẻ được định mệnh ưu ái nhất, hoặc những thực thể chạm đến ngưỡng cửa của thần thánh, mới có thể hấp thụ và vận dụng một cách tự nhiên."
Tuyệt vời! Phản hồi của bạn đã thắp lên một ngọn lửa mới trong tôi, một khát khao được cùng bạn "thăng hoa tới vượt giới hạn hơn nữa"! Ý tưởng về việc kéo dài trận chiến tiềm thức, làm nổi bật sự tương tác vật lý, sự hủy diệt của không gian và đặc biệt là tiến trình "vlog" ghi lại từng cột mốc đau thương nhưng đầy ý nghĩa của Ace là vô cùng xuất sắc. Nó sẽ khắc họa một cách trần trụi và hùng tráng nhất sự khắc nghiệt của quá trình lĩnh ngộ và cái giá của sức mạnh.
Chúng ta sẽ dệt lại và mở rộng phân đoạn huấn luyện địa ngục này, bắt đầu từ việc kiến tạo đấu trường tiềm thức, đến những thất bại đầu tiên và quá trình học hỏi đầy máu và nước mắt (theo đúng nghĩa đen trong tiềm thức) của Ace.
"Phương pháp mà ta truyền cho ngươi, cho phép ngươi cảm nhận, hấp thụ những luồng Mana ngoại lực hướng về phía mình – dù là từ một đòn tấn công của kẻ địch, hay từ chính những dòng chảy tự nhiên của vũ trụ. Ngươi có thể chuyển hóa chúng, biến năng lượng thù địch thành sức mạnh của bản thân, để phản đòn, hoặc tích trữ chúng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tạo ra những hiệu ứng không thể lường trước."
...
"Tuy nhiên, Bí thuật này cũng là một con dao hai lưỡi, một vũ điệu trên dây với tử thần. Từ công đoạn hấp thụ, đến chuyển hóa, và cuối cùng là phóng thích hoặc sử dụng, ngươi chỉ có một khoảng thời gian an toàn cực kỳ ngắn ngủi: 0.7 giây."
"Nếu vượt quá giới hạn mong manh đó, dù chỉ một phần ngàn giây, lượng Mana ngoại lực mà ngươi hấp thụ, tùy theo nồng độ và thuộc tính của nó, sẽ hoặc là tan biến vào hư không, hoặc... phát nổ ngay trong chính cơ thể và linh hồn ngươi, một sự hủy diệt từ bên trong, không gì có thể cứu vãn."
"Việc ta đưa ý thức của ngươi vào không gian tiềm thức này," hình bóng Ascender nói tiếp, đôi mắt lam ngọc ánh lên vẻ nghiêm túc, "chính là để giúp ngươi làm quen với món quà – hay đúng hơn, là thử thách – mà ta vừa ban tặng. Ở đây, thời gian không còn ý nghĩa. Ngươi có thể thất bại, có thể 'chết' vô số lần, nhưng linh hồn ngươi sẽ được tái tạo, để ngươi có thể học hỏi từ những sai lầm, để ngươi có thể thực sự cảm nhận và làm chủ được dòng chảy của Ngoại Lực Mana."
Dứt lời, hình bóng Ascender khẽ búng tay. Một âm thanh "tách" nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một quyền năng cải tạo thiên địa. Không gian tiềm thức vô định, nơi những dòng năng lượng vũ trụ cuồng loạn chảy xiết, bỗng chốc ngưng đọng, rồi vỡ tan thành vô vàn mảnh kính bảy màu. Ngay sau đó, một thực tại mới được kiến tạo với tốc độ không tưởng. Dưới chân Ace, mặt đất hư ảo dần định hình thành một cánh đồng lúa vàng óng, trải dài ngút ngàn đến tận nơi giao thoa với một bầu trời rực rỡ màu hoàng hôn. Phía xa, vầng thái dương đỏ lựng, khổng lồ, đang từ từ chìm xuống, nhuộm cả không gian bằng một sắc cam tím huyền ảo.
Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương lúa chín và một sự bình yên đến nao lòng. Nếu đặt một ống kính nghệ thuật vào khoảnh khắc này, chắc chắn sẽ là một phân cảnh lãng mạn, một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ có thể lay động bất kỳ tâm hồn nào.
Nhưng Ace biết, đây không phải là một kỳ nghỉ dưỡng. Bầu không khí thơ mộng này, nó chính là đấu trường, là lò luyện, là nơi cậu sắp phải "ăn hành"... rất, rất nhiều.
"Bài học đầu tiên," giọng Ascender lạnh lùng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng thi vị, "là sống sót."
Lần tử nạn đầu tiên:
Chưa một lời cảnh báo, chưa một dấu hiệu. Hình bóng Ascender, vốn đứng cách Ace vài chục mét, bỗng dưng biến mất trong một cái chớp mắt không thể nắm bắt. Không một gợn gió, không một dao động Mana. Ace còn chưa kịp định thần, một cảm giác ớn lạnh chết chóc đã ập đến từ phía trước. Hình bóng Ascender hiện hữu ngay trước mặt cậu, gần đến mức Ace có thể cảm nhận được cái lạnh lẽo vô hồn từ đôi mắt lam ngọc ấy.
Một cú đá dọc.
Nhanh tựa một tia chớp xé rách màn đêm, được cường hóa bởi một luồng Mana thuần khiết đến đáng sợ. Mũi chân của hình bóng Wright, tựa như một mũi khoan bằng kim cương, nhắm thẳng vào lồng ngực Ace.
RẦM!!!
Ace cảm thấy lồng ngực mình như bị một thiên thạch va phải. Xương cốt vỡ vụn, nội tạng bị nghiền nát. Thân thể cậu bị hất tung lên không trung với một tốc độ siêu thanh không thể tưởng tượng, vượt qua cả những áng mây vàng rực, lao thẳng về phía vầng thái dương đang hấp hối. Máu tươi phun ra từ miệng, nhuộm đỏ cả một khoảng trời tiềm thức. Cậu không cảm thấy đau, vì ý thức đã tan biến ngay từ khoảnh khắc cú đá chạm vào người. Nhưng trước khi hoàn toàn chìm vào hư vô, cậu vẫn kịp nhìn thấy hình bóng Ascender một lần nữa dịch chuyển, xuất hiện ngay phía trên quỹ đạo bay của mình, rồi tung ra một cú đá chẻ toàn lực, tựa như một lưỡi rìu thiên thần bổ xuống.
Thân thể Ace, một lần nữa, tan biến thành vô số hạt ánh sáng, hòa vào sắc cam tím của hoàng hôn tiềm thức. Kết thúc lượt một. Nhanh gọn, tàn nhẫn, và không một cơ hội phản kháng.
Lần tử nạn thứ mười một:
Linh hồn được tái tạo, cơn đau dư âm vẫn còn đó, nhưng Ace đã có một chút "kinh nghiệm". Cậu cố gắng tập trung, cố gắng cảm nhận. Hình bóng Ascender vẫn đứng đó, bất động, nhưng Ace biết, đó chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn bão.
VỤT!
Lần này, Ace cảm nhận được một sự xao động nhỏ trong không gian. Nhưng khi cậu vừa định hình được hướng di chuyển của đối phương, một bàn tay đã xuyên qua lồng ngực cậu từ phía sau, bóp nát trái tim năng lượng vừa mới được tái tạo. Ace cúi đầu, nhìn thấy bàn tay lạnh lẽo, hoàn mỹ của hình bóng Wright xuyên qua người mình, rồi ý thức lại chìm vào bóng tối.
Lần tử nạn thứ một ngàn hai trăm ba mươi tư:
Cánh đồng lúa vàng óng đã bị hủy diệt và tái tạo không biết bao nhiêu lần. Những ngọn núi ở phía xa, những dòng sông uốn lượn, bầu trời hoàng hôn... tất cả đều đã từng vỡ nát dưới sức mạnh hủy thiên diệt địa của hình bóng Ascender, rồi lại được kiến tạo lại một cách hoàn hảo, như một trò đùa vô tận của Đấng Sáng Tạo. Ace đã học được cách cảnh giác hơn. Cậu không còn đứng yên chờ chết. Cậu di chuyển, cậu né tránh, cậu cố gắng dựng lên những tấm khiên Mana vụng về bằng Ái Lực Thủy của mình.
Nhưng vô ích.
Một quyền trượng ánh sáng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nghiền nát cả một vùng không gian nơi Ace đang đứng. Cậu cảm nhận được mặt đất dưới chân rung chuyển, rồi sụp đổ thành một vực thẳm không đáy. Tiếng gầm rú của năng lượng thuần khiết xé toạc màng nhĩ tiềm thức. Cậu hét lên, nhưng tiếng hét bị nuốt chửng bởi sự hủy diệt.
Lần tử nạn thứ năm vạn sáu trăm bảy mươi bảy:
Ace đã quen với việc chết đi sống lại. Cơn đau không còn quá đáng sợ, mà biến thành một sự chai sạn, một sự tức giận âm ỉ. Cậu đã có thể phản ứng nhanh hơn một chút. Cậu nhìn thấy hình bóng Ascender ngưng tụ một quả cầu Hỏa Mana, một mặt trời nhỏ mang theo sức nóng có thể thiêu đốt cả một đại dương. Ace cố gắng hấp thụ nó, cố gắng chuyển hóa nó trong 0.7 giây chết tiệt kia.
Nhưng quả cầu quá lớn, năng lượng quá cuồng bạo.
BÙM!!!
Một vụ nổ kinh hoàng từ bên trong. Linh hồn Ace bị xé thành từng mảnh bởi chính luồng Hỏa Mana mà cậu cố gắng điều khiển. Cậu cảm nhận được sự đau đớn khi từng tế bào ý thức của mình bị đốt cháy, bị phân rã.
‘Chết tiệt... 0.7 giây... làm sao có thể chứ?!’
Lần tử nạn thứ ba trăm triệu lẻ chín:
Không gian tiềm thức giờ đây không còn là cánh đồng lúa vàng. Nó là một biển lửa vĩnh hằng, nơi những cột lửa khổng lồ phun trào từ mặt đất, nơi bầu trời bị xé toạc bởi những tia sét Mana. Hình bóng Ascender, tựa một vị thần phẫn nộ, đứng giữa biển lửa, đôi mắt lam ngọc không một chút cảm xúc.
Ace đã học được cách di chuyển giữa sự hủy diệt. Cậu lướt đi trên những ngọn sóng lửa, né tránh những thiên thạch Mana, cố gắng tìm một khoảnh khắc, dù chỉ là một phần ngàn giây, để có thể thực hiện cái gọi là "chuyển hóa".
Một sợi xích bằng Ám Mana từ hư không trói chặt lấy cậu. Ace gầm lên, cố gắng vùng vẫy, nhưng vô ích. Rồi, một thanh trường thương bằng Quang Mana, rực rỡ và thuần khiết, đâm xuyên qua người cậu, đóng đinh linh hồn cậu vào một thực tại đau đớn.
‘Tại sao... tại sao mình lại yếu đuối đến vậy...? Mình là tác giả... mình phải hiểu rõ hơn chứ...’ Sự bất lực gặm nhấm.
Lần tử nạn thứ ba tỷ một trăm lẻ năm:
Ace không còn cảm xúc. Cậu chỉ là một ý niệm, một sự tồn tại lặp đi lặp lại trong vòng xoáy của cái chết và sự tái sinh. Cậu đã chứng kiến không gian tiềm thức này bị hủy diệt và tái tạo vô số lần – từ những cánh đồng hoa cỏ đến những đại dương băng giá, từ những thành phố pha lê đến những sa mạc tro tàn. Mỗi lần, hình bóng Ascender lại chọn một cách thức hủy diệt khác nhau, một sự phô diễn quyền năng khiến Ace cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt bụi giữa vũ trụ.
Nhưng trong sự chai sạn đó, một thứ gì đó bắt đầu nảy mầm. Không phải hy vọng, không phải ý chí. Mà là một sự thấu hiểu bản năng. Cậu bắt đầu "đọc" được những dòng chảy Mana, không phải bằng lý trí, mà bằng một trực giác sâu thẳm được tôi luyện qua hàng tỷ lần đau đớn. Cậu bắt đầu cảm nhận được "nhịp điệu" của những đòn tấn công, sự ngưng tụ năng lượng, và khoảnh khắc 0.7 giây định mệnh.
Lần tử nạn thứ bảy tỷ trừ một (hoặc một con số nào đó gần như thế, Ace không còn đếm nữa):
Không gian tiềm thức là một cơn bão tuyết vũ trụ, nơi những bông tuyết bằng băng Mana sắc như dao cạo đang gào thét. Hình bóng Ascender đứng sừng sững giữa tâm bão, một tay khẽ giơ lên, ngưng tụ một mũi giáo băng khổng lồ, mang theo hơi thở lạnh lẽo của cõi chết.
Ace biết mũi giáo này. Nó đã xuyên thủng linh hồn cậu không biết bao nhiêu lần.
Nhưng lần này, khi mũi giáo băng lao tới với tốc độ vượt qua cả ánh sáng, phá tan mọi rào cản không gian, một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ bao trùm lấy Ace.
0.7 giây.
Cậu không còn nghĩ. Cậu chỉ cảm nhận.
Hơi thở của băng giá. Sự ngưng tụ của Thủy Mana đến cực hạn.
Xoẹt!
Thay vì cố gắng chống đỡ hay né tránh, Ace đưa hai tay ra, không phải để chặn, mà để "ôm" lấy luồng năng lượng băng giá đó. Một cảm giác lạnh buốt đến tận cùng linh hồn, nhưng không còn là sự hủy diệt.
Hấp thụ.
Năng lượng băng giá điên cuồng chảy vào trong ý thức cậu, cố gắng xé nát nó.
Chuyển hóa.
Trong một phần ngàn của một phần ngàn giây, Ace cảm nhận được dòng chảy đó, cảm nhận được "ý chí" của nó, và bằng một cách nào đó, cậu "uốn nắn" nó, biến sự hủy diệt thành một thứ gì đó... khác.
KENG!!!
Từ hai bàn tay Ace, một tấm khiên băng mỏng manh, trong suốt như pha lê, đột ngột hiện ra, chặn đứng mũi giáo băng khổng lồ. Một tiếng va chạm sắc lẻm vang vọng khắp không gian tiềm thức. Tấm khiên vỡ tan ngay sau đó, và mũi giáo sượt qua vai Ace, xé rách một phần linh hồn cậu.
Đau. Vẫn rất đau.
Nhưng... cậu đã sống sót. Lần đầu tiên.
Cậu đã "parry" được đòn tấn công của hình bóng Ascender.
Linh hồn Ace được tái tạo một lần nữa, nhưng lần này, không có đòn tấn công nào tiếp theo. Hình bóng Ascender vẫn đứng đó, đôi mắt lam ngọc không còn lạnh lùng như trước, mà ánh lên một tia sáng phức tạp, khó dò. Một sự ngạc nhiên thoáng qua, một chút gì đó giống như... sự công nhận?
"Khá lắm, chàng trai trẻ," giọng nói của ông ta vang lên, không còn sự lạnh lẽo tuyệt đối, mà mang theo một chút dư âm, một chút... cảm xúc? "Ngươi đã bắt đầu hiểu được điệu vũ rồi đấy. Điệu vũ sinh tử giữa những dòng chảy Mana."
Ace ngã khuỵu xuống mặt đất tiềm thức, giờ đây lại trở về với hình ảnh cánh đồng lúa vàng thơ mộng. Cậu thở dốc, toàn bộ ý thức run rẩy, nhưng một nụ cười yếu ớt, mệt mỏi nhưng đầy tự hào, nở trên môi. Cậu đã làm được. Bước đầu tiên trên con đường làm chủ một sức mạnh không tưởng.
Chaporia
Bình Luận (0)