Bước chân của Kẻ Vô/Vạn Năng/Chapter 7: - Khúc Bi Ca Của Bầy Sói và Vũ Điệu Tử Thần Của Kẻ Tái SinhChapter 7: - Khúc Bi Ca Của Bầy Sói và Vũ Điệu Tử Thần Của Kẻ Tái Sinh
20px

Màn đêm, không phải là sự tĩnh lặng yên bình của giấc ngủ, mà là một tấm màn nhung đen kịt, dày đặc, che giấu những hiểm họa mà chỉ có kẻ săn đêm mới đủ can đảm vén lên. Dưới ánh trăng khuyết tựa lưỡi liềm bạc lạnh lẽo, mười hai bóng hình của Đội 6 – Biệt đội Sói Bạc – lướt đi như những bóng ma giữa rừng già. Bộ chiến giáp Keravnos xám tro, một tuyệt tác kết hợp giữa hợp kim Keravnos siêu nhẹ và những vi mạch dẫn Mana tinh vi, ôm trọn lấy thân thể họ, không một tiếng kim loại va chạm, chỉ có tiếng thở đều đặn, được điều chỉnh qua mặt nạ dưỡng khí tích hợp. Mỗi thành viên là một mảnh ghép hoàn hảo, một bánh răng ăn khớp trong cỗ máy chiến tranh mang tên Sói Bạc.

"Tín hiệu Mana hắc ám đang dao động bất thường, khuếch đại với tần số đáng báo động," giọng Lysandra "Lysa" Elmsworth vang lên trong kênh liên lạc nội bộ, thanh âm trong trẻo của cô giờ đây pha lẫn một chút căng thẳng không thể che giấu. Đôi mắt màu hổ phách của cô, được hỗ trợ bởi kính ngắm quang học "Ưng Nhãn MK III" – một tạo tác có khả năng phân tích phổ năng lượng Mana và phát hiện điểm yếu cấu trúc trong phạm vi lý thuyết lên đến bảy cây số, đồng thời được yểm một lớp rune cổ ngữ giúp chống nhiễu loạn từ trường – đang nheo lại. "Nguồn phát cách chúng ta khoảng ba cây số về phía Đông Bắc, ẩn sau một vách đá. Nồng độ hắc ám quá đậm đặc, thưa Chỉ huy. Nó không giống bất kỳ phòng thí nghiệm di động nào chúng ta từng đối mặt. Nó... nó giống như một vết thương hở của địa ngục đang rỉ máu."

Chỉ huy Alexios "Alex" Varkos, người đàn ông với mái tóc muối tiêu cắt sát và vết sẹo dài kiêu hãnh trên cung mày trái, khẽ siết chặt chuôi thanh "Lam Hồn Kiếm" – một thanh katana được rèn từ thiên thạch vẫn giữ được độ sắc bén sau hàng trăm năm, giờ đây được anh truyền Mana vào, khiến lưỡi kiếm ánh lên những gợn sóng năng lượng xanh lam huyền ảo. "Đã rõ, Lysa. Kai, cậu và Marcus đi trước trinh sát, giữ khoảng cách an toàn. Elara, kiểm tra lại các Gói Cứu Thương Nhanh và Tinh Thể Thanh Tẩy. Ren, Zara, chuẩn bị các Kết Giới Phòng Hộ Sơ Cấp."

"Rõ, Chỉ huy!" Kai, gã khổng lồ của đội với khẩu pháo năng lượng "Hỏa Thần Áp Chế" – một vũ khí được tùy biến để có thể bắn ra những quả cầu Mana nén với nhiều thuộc tính khác nhau tùy theo Ái Lực của người dùng – vỗ vai Marcus, chiến binh cận chiến với cặp song đao "Phong Vũ Song Hành" được triệu hồi từ không gian Mana thông qua một ấn ký cổ xưa trên mu bàn tay. "Đi nào, bạn già. Lần này mà gặp con gì khó xơi quá thì phần khó là của cậu đấy nhé. Phần xơi để tôi gánh cho."

Marcus chỉ khịt mũi, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên. "Cái miệng hại cái thân đấy, Kai. Coi chừng cẩn thận hóc ấy chứ đùa!" Anh nhìn về phía bức ảnh ba chiều nhỏ xíu của đứa con gái vừa tròn một tuổi được gắn kín đáo bên trong mũ giáp, một nụ cười dịu dàng thoáng qua đôi mắt sắc lạnh. Nhiệm vụ này xong, ba sẽ kể chiến công này cho con, công chúa nhỏ của ta.

Elara, nữ quân y với đôi bàn tay thoăn thoắt kiểm tra từng ống Tinh Thể Thanh Tẩy và những cuộn băng tẩm dược liệu Mana, khẽ thở dài. "Hai cậu lúc nào cũng vậy. Mong là Huyết Thanh Ổn Định Mana cấp Ba của tôi không phải dùng đến." Bên cạnh cô, Ren – pháp sư nguyên tố với mái tóc xanh lục nổi bật – đang vẽ những ký tự Mana phức tạp lên không khí bằng những ngón tay thon dài, tạo ra những tấm khiên năng lượng mỏng manh nhưng bền bỉ. Zara, chuyên gia phòng ngự với chiếc khiên tháp "Bất Phá Thuẫn" có khả năng hấp thụ và phản lại một phần sát thương phép, thì đang kiểm tra lại các điểm neo của hệ thống dây móc đa năng.

Đột nhiên, một tiếng "ROẠT!" xé tan bầu không khí, theo sau là một loạt âm thanh đổ vỡ long trời lở đất. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Một áp lực Mana hắc ám, nặng nề và cuồng bạo như một cơn sóng thần vô hình, ập xuống, mang theo mùi máu tanh tưởi, mùi lưu huỳnh hăng nồng và một thứ mùi xú uế khiến dạ dày những chiến binh Sói Bạc phải quặn lại.

"NÓ ĐẾN RỒI! ĐỘI HÌNH SỐ 8!" Alex gầm lên, thanh "Lam Hồn Kiếm" trên tay anh bùng lên ánh sáng xanh lam rực rỡ. Những hoa văn Mana cổ ngữ, phức tạp và huyền ảo, bắt đầu lan tỏa từ chuôi kiếm, bò lan trên cánh tay, rồi nhanh chóng bao phủ lấy toàn bộ phần thân trên của bộ chiến giáp, tạo thành một lớp áo giáp năng lượng thứ hai, mỏng manh nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người. Mỗi tấc hoa văn hiện hình, tốc độ và sức mạnh của Alex lại tăng lên một bậc, nhưng đồng thời, một phần sinh mệnh lực của anh cũng bị rút đi, giới hạn máu tối đa từ từ giảm xuống. Đó là "Hồn Giáp" – một cấm thuật gia truyền của dòng họ Varkos, đánh đổi sinh mệnh để lấy sức mạnh tuyệt đối trong khoảnh khắc.

Từ trong bóng tối dày đặc, giữa những thân cây cổ thụ bị xé nát như những que tăm, một hình bóng khổng lồ, một cơn ác mộng được nhào nặn từ sự điên cuồng và tha hóa, từ từ hiện ra.

Đó không còn là một con Lợn Bướu. Nó là một thứ khác. Kích thước của nó giờ đây sánh ngang một chiến xa hạng nặng, làn da dày cộm, sần sùi như đá hắc diện đã bị nung chảy rồi đông cứng lại, nứt nẻ từng mảng lớn, để lộ những thớ cơ thịt đen kịt, căng phồng một cách bệnh hoạn, co giật liên hồi. Từ sống lưng, những chiếc gai xương dị dạng, to bản và sắc lẻm như những lưỡi đao khổng lồ của một đao phủ địa ngục, tua tủa chĩa thẳng lên trời, vài chiếc còn găm những mảnh xương sườn và những bộ phận nội tạng còn đập yếu ớt của những sinh vật xấu số. Đôi mắt của nó, giờ đây là hai hố sâu đỏ rực tựa tâm của một lò phản ứng hạt nhân sắp phát nổ, sục sôi một sự cuồng nộ thuần túy, một cơn đói khát máu thịt điên cuồng. Hơi thở khò khè của nó phì ra thành những luồng khói đen kịt, mang theo mùi lưu huỳnh đậm đặc và tử khí lạnh lẽo. Và kinh tởm nhất, từ cái mõm rộng ngoác, đầy những chiếc răng nanh dị dạng, dài và sắc nhọn tựa những thanh đoản kiếm nhuốm máu tươi và dịch mật xanh lè, những sợi nước dãi đặc quánh, đen ngòm, lẫn với những mảnh vụn xương thịt và những con giòi bọ đang ngọ nguậy, nhỏ giọt xuống nền đất, tạo thành những vũng lầy nhầy nhụa, bốc lên một mùi xú uế có thể làm ô nhiễm cả một vùng không khí.

Con Lợn Quỷ gầm lên một tiếng, mặt đất rung chuyển, những tảng đá xung quanh nứt vỡ. Nó lao tới, thân hình hộ pháp di chuyển với một tốc độ không tưởng, mỗi bước chân của nó như một nhát búa tạ nện xuống lồng ngực Đội 6.

"Marcus, Zara – Song Kiếm Bão Táp và Bất Phá Lập Trường!" Alex ra lệnh, "Lam Hồn Kiếm" trên tay anh vẽ một đường vòng cung, một luồng kiếm khí xanh lam sắc bén bắn về phía Lợn Quỷ, nhưng chỉ để lại một vệt xước mờ trên lớp da dày của nó.

Marcus gầm lên, cặp "Phong Vũ Song Hành" trên tay anh bùng lên những luồng gió Mana xoáy tít, cả người anh tựa một cơn lốc lao về phía con quái vật. Zara hét lớn, "Bất Phá Thuẫn" của cô cắm sâu xuống đất, một mái vòm năng lượng màu vàng kim vững chãi hiện ra, bao bọc lấy Elara và Ren.

Kai, với "Hỏa Thần Áp Chế", không còn bắn ra những quả cầu dung nham đơn lẻ. Anh dồn Mana, nòng pháo đỏ rực, rồi một chùm tia Hỏa Tinh Mana cực lớn, tựa như hơi thở của một con thằn lằn lửa, bắn thẳng vào một bên sườn của Lợn Quỷ. Tiếng nổ vang trời, một mảng da thịt lớn của con quái vật bị thiêu đốt, để lộ lớp xương đen kịt bên trong.

Ren, tận dụng khoảnh khắc Lợn Quỷ bị phân tâm, hai tay anh ấn xuống đất, hàng chục sợi dây leo Mana khổng lồ, rắn chắc như thép, từ dưới lòng đất trồi lên, quấn chặt lấy tứ chi của con Lợn Quỷ, cố gắng kìm hãm nó.

"Lysa, vào mắt trái của nó! Đó có thể là điểm yếu!" Alex hét lên, anh lướt tới bên cạnh Lợn Quỷ, "Lam Hồn Kiếm" liên tục chém vào những khớp nối ở chân, những tia lửa Mana tóe ra.

Lysa, từ vị trí cao, nín thở. Nồng độ Oxna 0.72% trong thanh Mana của cô được kích hoạt tối đa. Đầu đạn của "Thiên Lý Nhãn" không còn là kim loại, mà là một mũi tên bằng Quang Tinh Oxna thuần khiết, rực rỡ như một vì sao nhỏ. Cô bóp cò.

Vút! Mũi tên Quang Tinh xé gió, lao đi với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, găm thẳng vào hốc mắt trái đỏ ngầu của Lợn Quỷ.

"GRÀOOOOOOOOO!!!" Con Lợn Quỷ rú lên một tiếng đau đớn kinh thiên động địa, máu đen đặc quánh phun ra từ hốc mắt bị phá hủy, một luồng Hắc Ám Mana cuồng bạo bùng nổ từ cơ thể nó, hất văng Alex và làm những sợi dây leo Mana của Ren tan biến.

Nó điên cuồng hơn, hung tợn hơn. Nó không còn tấn công một cách bản năng, mà dường như có một sự tính toán ma quỷ nào đó trong những đòn đánh. Nó dùng thân hình khổng lồ của mình làm vũ khí, húc đổ cây cối, tạo ra những cơn địa chấn, những chiếc gai xương trên lưng nó phóng ra như những mũi tên độc.

Marcus, trong một nỗ lực bảo vệ Kai đang nạp lại năng lượng cho "Hỏa Thần Áp Chế", đã dùng thân mình đỡ một cú húc trực diện. "Phong Vũ Song Hành" của anh cố gắng tạo ra một cơn lốc phòng ngự, nhưng trước sức mạnh thuần túy của Lợn Quỷ, chúng chỉ như những cơn gió thoảng. Một tiếng "RẮC" ghê rợn vang lên, cánh tay phải của Marcus, cùng với một trong hai thanh Mana đao, bị bộ hàm khủng khiếp của Lợn Quỷ ngoạm đứt, máu tươi phun xối xả.

"MARCUS!" Kai hét lên, quên cả việc nạp đạn, anh điên cuồng bắn những quả cầu Mana chưa hoàn chỉnh về phía Lợn Quỷ. Tiếng nhai nuốt xương thịt vang lên một cách man rợ.

"Đừng để nỗi đau làm mờ mắt!" Alex gầm lên, hoa văn Mana trên người anh đã lan xuống tận thắt lưng. Anh biết, nếu không kết thúc nhanh, cả đội sẽ bị nghiền nát. "Elara, cầm máu cho Marcus! Ren, Zara, dựng Kết Giới Tam Trọng! Lysa, tiếp tục nhắm vào những điểm hội tụ Mana của nó! Kai, chuẩn bị loạt bắn Hủy Diệt!"

Đội 6, dù mất đi một thành viên chủ chốt, vẫn chiến đấu như những con sói bị dồn vào đường cùng. Họ phối hợp, họ gào thét, họ đổ máu. Những kỹ năng Mana của họ, dù không thể định hình thành những sinh vật thần thoại, nhưng lại mang theo sự thuần thục, sự chính xác và sức mạnh hủy diệt của những chiến binh đã trải qua địa ngục. Những vụ nổ Mana, những tiếng gầm rú của quái vật, tiếng kim loại ma sát, tiếng la hét, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của chiến tranh.

Họ gần như đã thành công. Lợn Quỷ, sau khi bị thêm ba phát Quang Tinh Oxna của Lysa bắn trúng những huyệt đạo Mana quan trọng, và một loạt bắn Hủy Diệt từ "Hỏa Thần Áp Chế" của Kai (khiến khẩu pháo của anh gần như tan chảy), đã loạng choạng, máu đen chảy thành sông, một bên chân gần như bị chặt đứt bởi "Lam Hồn Kiếm" của Alex. Nó gục xuống, hơi thở yếu ớt.

"Kết thúc nó!" Alex hét lên, giơ cao thanh kiếm.

XOẸT! XOẸT! XOẸT!

Nhưng không phải từ thanh kiếm của Alex. Mà từ trong bóng tối, hàng chục sợi xích Hắc Ám Mana, mỗi sợi đều có gắn những lưỡi câu sắc nhọn, bất ngờ phóng ra, quấn chặt lấy Alex, Kai, Ren và Zara.

"CÁI GÌ?!"

Từ trên những vách đá và những lùm cây rậm rạp xung quanh, hơn một chục bóng người vận áo choàng đen tuyền thêu hình đầu dê Axasen bằng chỉ đỏ máu, khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ bằng xương trắng hếu có cặp sừng dê cong vút, từ từ hiện ra. Thân hình chúng cao gầy lêu nghêu, đôi tay dài ngoằng với những ngón tay khẳng khiu như cành củi khô, khuôn mặt (nếu có thể gọi là mặt) hóp lại một cách dị hợm. Áo choàng của chúng được thiết kế tinh xảo, với vô số vách ngăn và túi ẩn, nơi chúng có thể giấu đi những món đồ nghề hắc ám.

"NOMED!" Alex nghiến răng, cố gắng vùng vẫy khỏi những sợi xích đang siết chặt, Hắc Ám Mana từ chúng đang từ từ ăn mòn lớp Hồn Giáp của anh.

Tên NOMED có vẻ là thủ lĩnh, chiếc mặt nạ dê của hắn có thêm những hoa văn bằng vàng, khẽ bật ra một tiếng cười khàn khàn, ghê rợn. "Biệt đội Sói Bạc danh bất hư truyền. Suýt chút nữa đã làm hỏng 'thú cưng' của bọn ta rồi. Nhưng trò vui đến đây là kết thúc."

Một tên NOMED khác, tay cầm một cây trượng đầu lâu, bắt đầu niệm chú. Mục tiêu của hắn – Lysa! Một quả cầu Hắc Ám Mana, nhỏ hơn của Lợn Quỷ nhưng lại cô đặc và hiểm độc hơn gấp bội, bắn về phía cô.

"Không ổn!" Elara, người duy nhất không bị xích trói hoàn toàn do đang ở phía sau, hét lên. Cô vắt kiệt những gợn sức cuối cùng, tập trung vào vị trí xa tít tắp của Lysa và triệu hồi một tấm khiên Bạch Quang cuối cùng.

BÙM! Quả cầu Hắc Ám nổ tung. Tấm khiên Bạch Quang vỡ tan. Elara bị hất văng đi, máu trào ra từ miệng. Lysa, dù được che chắn phần nào, cũng bị dư chấn làm choáng váng, "Ưng Nhãn MK III" trên mắt cô xuất hiện những vết nứt, hệ thống phân tích năng lượng chập chờn rồi tắt hẳn.

"ELARA!" Ren gào lên, anh cố gắng phá vỡ những sợi xích Mana, nhưng chúng quá bền chắc. Một tên NOMED cao gầy với đôi tay dài dị thường đã tiến đến gần Elara, một con dao găm cong vút bằng hắc diện thạch trên tay hắn lóe lên.

Diễn biến quá nhanh, quá tàn nhẫn. Đội 6, những con sói bạc kiêu hãnh, giờ đây như những con thú bị sập bẫy, tuyệt vọng và đơn độc.

Alex nhìn đồng đội lần lượt bị vô hiệu hóa hoặc sát hại bởi những đòn tấn công hiểm độc của NOMED. Hoa văn Mana trên người anh đã bao phủ đến tận cổ, sinh mệnh lực của anh đang cạn kiệt nhanh chóng. Anh biết, đây là dấu chấm hết.

Nhưng một Sói Đầu Đàn sẽ không bao giờ gục ngã mà không để lại vết răng.

Đúng lúc đó, một vệt sáng trắng xanh quen thuộc từ trên cao bắn xuống, găm thẳng vào đầu một tên NOMED đang định kết liễu Alex. Lysa! Cô ấy vẫn còn sống, dù một bên tay áo đã rách bươm, máu thấm đẫm, khuôn mặt lấm lem và hơi thở gấp gáp. Cô đáp xuống bên cạnh Alex, khẩu "Thiên Lý Nhãn" vẫn nắm chắc trong tay.

"Chỉ huy..."

"Lysa..." giọng anh khản đặc, anh ném những mảnh thạch về phía cô. "Đồng đội... đang chờ em... báo thù... Hãy để Tử Thần... nhảy múa lần cuối cùng... cùng Sói Bạc!"

Rồi, không một chút do dự, Alex dồn toàn bộ sinh mệnh lực còn lại vào "Lam Hồn Kiếm". Thanh kiếm bùng lên một ngọn lửa xanh lam chói lòa, biến thành một con tử lang năng lượng khổng lồ, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, lao thẳng vào giữa đội hình NOMED và con Lợn Quỷ đang cố gắng gượng dậy.

Một vụ nổ kinh hoàng nhấn chìm tất cả.

Khi bụi khói tan đi, Chỉ huy Alexios Varkos đã không còn. Chỉ còn lại mùi cháy khét của Mana và một khoảng lặng đáng sợ. Lợn Quỷ bị thương càng thêm nặng, nằm bất động. Vài tên NOMED cũng bị vụ nổ làm cho tan xác hoặc trọng thương.

Lysa, nước mắt hòa cùng máu, run rẩy nhặt lấy từng mảnh Tử Phá Thạch. Mười hai mảnh, mười hai sinh mạng, mười hai cảm xúc. Cô ngẩng đầu, đôi mắt hổ phách giờ đây ánh lên một màu đỏ máu điên cuồng. Nồng độ Oxna 0.72% của cô như một ngọn núi lửa sắp phun trào.

Cô nghiền nát mười hai mảnh Tử Phá Thạch.

"GRÀHHHHHHHHHHHHHHHH!!!"

Một tiếng gầm không phải của con người thoát ra từ cổ họng Lysa. Toàn thân cô bùng lên một cột sáng đỏ máu, xé toạc màn đêm.Cô ngẩng đầu, đôi mắt hổ phách giờ đây ánh lên một màu đỏ rực của sự hủy diệt. Khẩu 

"Thiên Lý Nhãn" trong tay cô cũng được bao bọc bởi thứ năng lượng khủng khiếp đó, những đường vân trên thân súng phát sáng rực rỡ.

Nồng độ Oxna của cô tăng vọt, xuyên thủng mọi giới hạn, đạt đến 7.2%. Sinh mệnh lực của cô rơi xuống vực thẳm Âm giới. Nhưng cô không chết. Chưa phải lúc này.

TỬ PHÁ KÍCH HOẠT! THỜI GIAN THIÊU ĐỐT SINH MỆNH: 70 GIÂY!

Không còn là những viên đạn Quang Tinh, "Thiên Lý Nhãn" giờ đây bắn ra những mũi lao Huyết Hỏa Oxna, mỗi phát bắn đều mang theo tiếng gào thét của hàng ngàn linh hồn phẫn nộ và sức mạnh đủ để xuyên thủng cả những ngọn núi.

Lysa không còn là một xạ thủ bắn tỉa. Cô là một Nữ thần Báo Thù, một cơn bão hủy diệt. Cô lao vào giữa những tên NOMED còn lại, thân hình mảnh mai di chuyển với một tốc độ không thể nắm bắt, mỗi cú đá, mỗi cú đấm bằng báng súng được cường hóa bởi Tử Phá đều khiến xương cốt kẻ địch vỡ vụn, nội tạng nát bấy. Máu đen và những mảnh thịt văng tung tóe, nhuộm đỏ cả một góc rừng. Tiếng la hét kinh hoàng, tiếng vũ khí va chạm, tiếng xương gãy răng rắc, tiếng Mana hắc ám gầm gừ trong tuyệt vọng.

Môi trường xung quanh như bị xé nát bởi cuộc chiến. Cây cối đổ rạp, mặt đất nứt toác, không khí đặc quánh mùi máu, mùi cháy khét của Mana và mùi lưu huỳnh từ Hắc Ám Phép thuật. Lysa, như một vũ công tử thần, lướt đi giữa sự hỗn loạn, mỗi động tác đều toát lên vẻ đẹp tàn khốc. Những vết thương trên người cô không ngừng rỉ máu, nhưng ngọn lửa trong mắt cô chỉ càng thêm cháy bỏng.

Cứ mỗi mười giây trôi qua, một hiệu ứng bất lợi lại giáng xuống cơ thể cô, một cơn đau xé rách tâm can, một phần thị lực mất đi, một chi dần trở nên tê liệt. Nhưng cô không dừng lại. Cô phải trả thù. Cho Alex. Cho Marcus. Cho Elara. Cho Ren, Zara, Kai... Cho tất cả Sói Bạc.

MƯỜI GIÂY CUỐI CÙNG!

Tất cả những tên NOMED đã bị tiêu diệt. Chỉ còn lại Lysa, đứng giữa một biển máu và xác chết, hơi thở của cô nặng nề như tiếng bễ lò rèn. Toàn thân cô là những vết thương chằng chịt, máu tươi nhuộm đỏ bộ chiến giáp vốn màu xám tro. Đôi mắt cô, dù gần như đã mất đi ánh sáng, vẫn hướng về phía con Lợn Quỷ đang nằm thoi thóp, nhưng... có gì đó không ổn.

Con Lợn Quỷ, tưởng chừng đã chết, đang từ từ ngóc đầu dậy. Những vết thương trên người nó đang khép lại với một tốc độ kinh hoàng. Nó đang... ăn! Nó đang ngấu nghiến xác của những tên NOMED, hấp thụ Hắc Ám Mana còn sót lại từ chúng, thậm chí cả những mảnh vỡ từ cơ thể chính nó. Lớp da của nó trở nên đen kịt hơn, những chiếc gai xương gãy nát đang mọc lại, sắc nhọn và đáng sợ hơn trước. Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây ánh lên một sự khôn ngoan ma quỷ. Nồng độ ma quỷ của nó đã tăng vọt lên 6%. Nó không chỉ hồi phục, nó đã tiến hóa. Nó có thể sử dụng những kỹ năng Mana phức tạp hơn, những lời nguyền hắc ám, những đòn tấn công tầm xa.

Lysa gượng cười, một nụ cười cay đắng và tuyệt vọng. "Lẽ ra… Tao nên nhắm vào đầu của mày…"

KHÔNG CÒN GIÂY NÀO NỮA. TỬ PHÁ KẾT THÚC.

Ngọn lửa sinh mệnh cuối cùng của Lysa vụt tắt. Cô ngã xuống, nhẹ nhàng như một chiếc lá mùa thu. Khẩu "Thiên Lý Nhãn" rơi bên cạnh, vẫn còn vương hơi ấm.

Con Lợn Quỷ, giờ đây mạnh mẽ hơn bao giờ hết, gầm lên một tiếng cuồng loạn, rồi quay ánh mắt đỏ ngầu về phía bìa rừng, nơi một luồng Mana mới, trong trẻo nhưng đầy tiềm năng, vừa xuất hiện.

(Dưới đây là minh hoạ Lysandra trạng thái Tử Phá)

--------------------------

Một ngày sau, trong sự tĩnh lặng đến rợn người của nông trại bị lãng quên…

Ace từ từ mở mắt, ý thức quay trở lại sau một khoảng thời gian dài tựa như cả một thiên niên kỷ chìm trong vũ điệu sinh tử của tiềm thức. Cơn đau từ "món quà" của Ascender vẫn còn âm ỉ, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự thay đổi vi diệu đang diễn ra. Cậu cảm nhận được Mana, không chỉ là nguồn năng lượng nội tại ít ỏi của mình, mà là cả một đại dương năng lượng bao la xung quanh, đang thì thầm, đang mời gọi.

"Tỉnh rồi à, chàng trai trẻ?" Giọng nói trầm ấm của Ascender Wright vang lên bên tai. Ông vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ, nhấp một ngụm cacao nóng, vẻ mặt bình thản như thể cuộc huấn luyện kinh thiên động địa vừa rồi chỉ là một giấc mơ thoảng qua. "Cảm giác thế nào?"

Ace gắng gượng ngồi dậy, toàn thân ê ẩm, nhưng tâm trí lại tỉnh táo một cách lạ thường. "Tôi... tôi không biết nữa. Giống như... vừa chết đi sống lại... vô số lần." Cậu nhìn xuống đôi bàn tay, khẽ nắm lại. "Nhưng... có một thứ gì đó đã khác."

"Đó là sự kết nối," Ascender mỉm cười. "Sợi dây liên kết giữa linh hồn ngươi và Mana của vũ trụ đã được tái tạo, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. Bí thuật Ngoại Lực Mana giờ đây đã là một phần của ngươi. Hãy nhớ lấy cảm giác đó, cảm giác của 0.7 giây định mệnh. Nó sẽ là ranh giới giữa sự sống và cái chết của ngươi."

Ông dừng lại, ánh mắt nhìn Ace đầy thâm ý. "Ta đã làm những gì cần làm. Phần còn lại, tùy thuộc vào ngươi. Con đường phía trước còn rất dài, và thế giới này... không hề đơn giản như những gì ngươi từng 'viết'.

"

Một chút ngạc nhiên thoáng qua trên mặt Ace. "Ngài biết cả chuyện đó?"

"Như ta đã nói, Mana thì thầm với ta nhiều điều." Ascender nhún vai. "Một linh hồn đến từ một 'trang giấy' khác, cố gắng tìm kiếm vị trí của mình trong một 'thực tại' vay mượn. Một câu chuyện thú vị đấy. Nhưng hãy cẩn thận, chàng trai trẻ. Đôi khi, biết trước 'cốt truyện' không phải lúc nào cũng là một lợi thế. Và 'tác giả' cũng có thể bị chính 'nhân vật' của mình làm cho bất ngờ."

Nói rồi, Ascender khẽ phẩy tay. Không gian xung quanh Ace bắt đầu gợn sóng, rồi tan biến. Cậu cảm thấy mình bị một lực hút vô hình kéo đi.

Khi Ace mở mắt ra lần nữa, cậu thấy mình đang đứng giữa một khu rừng quen thuộc – chính là nơi cậu đã lạc lối một ngày trước. Nông trại của Ascender đã biến mất không một dấu vết, như thể nó chưa từng tồn ต้น. Chỉ còn lại cảm giác về sức mạnh mới đang cuộn trào trong huyết quản và những lời dặn dò đầy ẩn ý của vị Tuyệt Trí Nhân.

‘Vậy là... ông ta thực sự chỉ xuất hiện để 'khai mở' cho mình thôi sao?’ Ace thầm nghĩ, một chút cảm kích xen lẫn sự kính nể. ‘Một huyền thoại bị lãng quên, nhưng vẫn âm thầm bảo vệ nhân loại theo cách riêng của mình.’

Đang mải mê suy nghĩ, một mùi tanh tưởi nồng nặc của máu tươi và tử khí đột ngột xộc vào mũi, kéo Ace trở về thực tại. Mùi hương này, nó còn đậm đặc và ghê rợn hơn bất kỳ thứ gì cậu từng ngửi thấy, kể cả trong những vụ hỏa hoạn kinh hoàng nhất.

‘Chuyện gì... đã xảy ra ở đây?’

Lý trí của Chí, ý chí sắt đá được tôi luyện qua vô vàn khổ đau, giúp cậu giữ được sự bình tĩnh. Nhưng thân xác Ace Oliver này, dù cường tráng, lại đang run rẩy một cách bản năng trước một nỗi kinh hoàng vô hình. Cậu chưa từng trải qua điều này bằng chính cơ thể này.

Theo bản năng của một "tác giả" từng mô tả vô số hiện trường vụ án, Ace thận trọng lần theo mùi hương và những dấu vết hỗn loạn trên mặt đất. Cây cối đổ rạp, mặt đất chi chít những hố sâu như bị thiên thạch va phải, và rồi... những cái xác.

Từng thi thể của các thành viên Đội 6 Liên Minh nằm rải rác trên một quãng đường dài, mỗi người một vẻ bi thảm. Ace, dù tâm trí đã chai sạn với cái chết trong tiềm thức, vẫn không khỏi rùng mình trước sự tàn khốc của thực tại. Cậu phân tích từng vết thương, từng vị trí ngã xuống, cố gắng tái hiện lại diễn biến của cuộc thảm sát. Đây không phải là một cuộc đột kích thông thường. Đây là một cuộc săn đuổi, một màn tra tấn kéo dài.

Càng đến gần trung tâm của bãi chiến trường, nồng độ Mana Hắc ám càng trở nên rõ rệt hơn, dù vẫn rất mỏng manh, gần như vô hình đối với những giác quan thông thường. Nhưng trực giác của Ace, trực giác của một linh hồn đã từng "chết" dưới tay một thực thể sử dụng thứ năng lượng tương tự, lại đang gào thét một sự cảnh báo.

‘NOMED... và Giọt máu ác ma...’ Những thông tin cậu từng "viết", từng "biết", giờ đây hiện về rõ mồn một, không còn là những dòng chữ vô tri, mà là một mối đe dọa hiện hữu.

Và rồi, cậu nhìn thấy nó.

Dưới một gốc cây cổ thụ khổng lồ đã bị bật tung cả rễ, là thủ phạm của cuộc tàn sát. Con Lợn Quỷ. Một bên mắt của nó đã bị hủy hoại hoàn toàn, máu đen đặc quánh vẫn còn rỉ ra từ hốc mắt trống rỗng. Trên thân mình hộ pháp của nó chi chít những vết thương sâu hoắm, máu thịt bầy nhầy, một vài chiếc gai xương dị dạng đã gãy lìa, cắm ngược vào chính cơ thể nó. Nó thở dốc từng hơi nặng nề, những luồng khói đen kịt, sặc mùi lưu huỳnh phì ra từ lỗ mũi, và đôi mắt còn lại vẫn sục sôi một sự cuồng loạn không thể kiềm chế.

Dù bị trọng thương, dù đang hấp hối, nhưng khí tức hung tàn và áp lực Mana hắc ám tỏa ra từ nó vẫn khiến Ace cảm thấy một sự ngột ngạt đến nghẹt thở. Con quái vật này, nó mạnh hơn cậu gấp nhiều lần, một sự chênh lệch không thể đong đếm nổi, ngay cả khi nó chỉ còn chút hơi tàn.

Trong khoảnh khắc, mọi tế bào trong cơ thể Ace gào thét một mệnh lệnh: Chạy! Đây không phải là một cuộc chiến cậu có thể thắng. Đây là tự sát.

Nhưng rồi, hình ảnh những người lính Liên Minh đã hy sinh, hình ảnh cô bé khóc tìm cha mẹ trong biển lửa, và cả những ký ức về sự bất lực của chính mình trong quá khứ, lại trỗi dậy. Và hơn hết, là cảm giác về những dòng Ngoại Lực Mana đang cuộn trào trong không khí, một lời mời gọi, một bản giao hưởng của năng lượng đang chờ được điều khiển.

‘0.7 giây...’ Ace nghiến chặt răng, đôi mắt xanh lục ánh lên một sự quyết đoán lạnh lùng. ‘Đây không phải là máy giả lập yếu đuối của Frontline nữa. Đây là thực tại. Và ta... không còn là Chí yếu đuối, cũng không phải là Ace Oliver của những bài kiểm tra nữa. Ta là kẻ đã khiêu vũ với tử thần bảy tỷ lần!’

Con Lợn Quỷ gầm lên một tiếng trầm đục, âm thanh tựa như tiếng rên rỉ từ địa ngục, rồi nó khó khăn đứng dậy, đôi mắt còn lại khóa chặt vào Ace, như thể cậu là tia hy vọng cuối cùng để nó thỏa mãn cơn đói khát máu thịt trước khi gục ngã.

Nó lao tới, mặt đất rung chuyển dưới mỗi bước chân nặng nề.

Ace hít một hơi thật sâu, tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng. Cậu không còn là một kẻ quan sát, một "tác giả" đứng ngoài lề. Cậu là một chiến binh, một vũ công trên sàn diễn của sinh tử.

Trong khoảnh khắc con Lợn Quỷ chỉ còn cách vài mét, một luồng Hỏa Mana cuồng bạo, mang theo mùi tử khí và sự tuyệt vọng của những linh hồn đã khuất, ngưng tụ thành một quả cầu lửa đen sì, đặc quánh, bắn thẳng về phía Ace.

Nhanh. Quá nhanh đến tàn nhẫn.

Nhưng Ace đã chờ đợi. Cậu không né tránh.

Hấp thụ.

Luồng Hỏa Mana hắc ám chạm vào cơ thể cậu, một cảm giác bỏng rát quen thuộc đến ám ảnh, nhưng lần này, nó không còn thiêu đốt linh hồn. Nó được kéo vào, được dẫn dắt, xoáy tròn trong tâm thức đang vận hành với một tốc độ không tưởng.

Chuyển hóa.

Trong một phần ngàn của khoảnh khắc định mệnh đó, Ace cảm nhận được sự giận dữ, sự hủy diệt, sự tha hóa trong luồng Mana. Và cậu "lái" nó, uốn nắn nó bằng ý chí sắt đá và sự thấu hiểu được đánh đổi bằng vô vàn thống khổ.

Phản đòn!

XOẸT!

Từ lòng bàn tay phải của Ace, không phải một lưỡi hái, mà là một thanh trường thương bằng Hỏa Mana đen tuyền, sắc bén và cô đọng hơn gấp bội, mang theo chính năng lượng hủy diệt của con Lợn Quỷ, được phóng xuất với một tốc độ vượt qua cả âm thanh, găm thẳng vào hốc mắt còn lại của con quái vật.

GRÀOOOOOOOOOOO!!!

Con Lợn Quỷ rú lên một tiếng đau đớn và tức giận tột cùng, một tiếng gầm có thể làm rung chuyển cả núi rừng. Máu đen và dịch não phun ra tung tóe. Nó điên cuồng lao về phía trước, những chiếc gai xương còn lại trên lưng nó dựng đứng, sẵn sàng nghiền nát mọi thứ.

Ace không cho nó cơ hội. Cậu lao tới, cơ thể di chuyển với một sự linh hoạt và tốc độ mà trước đây cậu không bao giờ dám mơ tới. Mỗi cú táp, mỗi cú húc của con Lợn Quỷ điên cuồng đều tạo ra những luồng Mana hỗn loạn, những cơn gió năng lượng tàn phá. Ace, tựa như một vũ công điêu luyện giữa tâm bão, cảm nhận từng dòng chảy, hấp thụ từng mảnh vỡ năng lượng, chuyển hóa chúng trong tích tắc, rồi lại phản đòn bằng những kỹ thuật mà cậu chưa từng nghĩ mình có thể thực hiện. Những tia Thủy Mana từ Ái Lực của cậu không còn là những mũi giáo băng đơn thuần, mà biến thành những sợi xích nước linh hoạt, trói buộc những chi trước đang cào cấu của con quái vật, làm chậm đi những cú tấn công chí mạng. Cậu thậm chí còn cảm nhận được cả những luồng Thổ Mana từ mặt đất rung chuyển dưới chân con Lợn Quỷ, mượn lực của nó để tăng thêm sức bật cho những cú nhảy, những pha né tránh tựa như lá liễu trước gió.

Đây không còn là những đòn đánh vụng về, những phản xạ chậm chạp của một Kiếm Sĩ nghiệp dư trong chiếc máy giả lập lạnh lẽo. Đây là vũ điệu của kẻ đã từng khiêu vũ với tử thần hàng tỷ lần. Mỗi cử động đều toát lên một vẻ đẹp lạnh lùng, một sự chính xác đến kinh hoàng, một sự thấu hiểu bản năng về dòng chảy của sự sống và cái chết. Cậu không hoàn mỹ, những cú "parry" không phải lúc nào cũng chuyển hóa được toàn bộ năng lượng, cơ thể cậu vẫn hứng chịu những vết cắt, những cú va đập tóe máu. Nhưng cậu đang chiến đấu, đang sống sót, đang làm chủ một nghệ thuật mà ngay cả Tuyệt Trí Nhân Ascender Wright cũng phải thừa nhận là "điên rồ".

Con Lợn Quỷ, dù bị thương chí mạng, dù đang đứng trên bờ vực của cái chết, vẫn là một con quái vật được tạo ra từ huyết thống Ác Ma. Nó gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm mang theo tất cả sự tuyệt vọng và cuồng nộ. Toàn bộ cơ thể nó bùng lên một ngọn lửa đen kịt, những chiếc gai xương còn lại trên lưng nó bắn ra tứ phía như một cơn mưa tên độc, và một luồng tử khí cực đại, một quả bom năng lượng hắc ám, bắt đầu ngưng tụ trong cái bụng trương phình của nó – một đòn tấn công tự hủy, một nỗ lực cuối cùng để kéo theo kẻ thù xuống địa ngục.

Không còn thời gian.

Ace nhắm mắt lại, dồn toàn bộ ý thức, cảm nhận tất cả những dòng chảy Mana đang điên cuồng gào thét xung quanh – Hỏa Mana cuồng nộ của con quái vật, Ám Mana đặc quánh của tử khí, Thổ Mana rung chuyển của mặt đất, và cả chút Quang Mana yếu ớt, le lói nhưng không bao giờ tắt, còn sót lại từ linh hồn của những người lính Liên Minh đã hy sinh, như một lời nguyện cầu, một sự phó thác cuối cùng.

0.7 giây. Giới hạn của sinh tử.

Hấp thụ tất cả!

Chuyển hóa tất cả!

Một cảm giác như linh hồn sắp vỡ tan thành từng mảnh, như thể tâm trí cậu đang cố gắng ôm trọn cả một vũ trụ năng lượng hỗn loạn. Nhưng Ace nghiến chặt răng, ý chí của Chí, của kẻ đã từng đối mặt với biển lửa, giờ đây bùng lên mãnh liệt.

Và rồi, cậu mở mắt. Từ cơ thể cậu, không phải một luồng sáng đa sắc đơn thuần, mà là một cơn lốc năng lượng thuần khiết, một vũ điệu của bảy thuộc tính Mana hòa quyện, xoáy tròn, ngưng tụ, rồi bùng nổ ra bên ngoài. Nó không tấn công, mà tạo thành một mái vòm bảo vệ hoàn hảo, một kết giới ánh sáng mang theo sự kiên cố của Thổ, sự linh hoạt của Thủy, sự sinh sôi của Mộc, sự thanh tẩy của Quang, sự sắc bén của Kim, sự cuồng nộ được kiểm soát của Hỏa, và cả sự hư vô tĩnh lặng của Ám.

Một sự cân bằng hoàn hảo trong hỗn loạn.

BÙMMMMMMMMMMMMMMM!!!!

Con Lợn Quỷ tự bạo. Một vụ nổ kinh hoàng, một cơn sóng thần năng lượng hắc ám san phẳng cả một vùng rừng rộng lớn, dư chấn của nó lan tỏa hàng chục cây số, khiến mặt đất rung chuyển như ngày tận thế.

Khi bụi mù tan đi, chỉ còn lại một cái hố sâu hoắm, đen ngòm, bốc lên mùi khét lẹt của sự hủy diệt. Và Ace, đứng giữa trung tâm của sự tàn phá đó, toàn thân bê bết máu và bụi đất, chiếc áo rách bươm tả tơi, nhưng đôi mắt xanh lục của cậu lại sáng rực một ý chí không thể nào khuất phục, một sự kiêu hãnh của kẻ vừa bước qua cửa tử.

Mái vòm năng lượng đa sắc đã tan biến, nhưng dư âm của nó vẫn còn đó, bảo vệ cậu một cách trọn vẹn.

Cậu đã thắng. Một mình. Trước một con quái vật mang trong mình huyết thống Ác Ma, một thực thể mà có lẽ, ngay cả một đội quân tinh nhuệ cũng phải trả một cái giá không thể tưởng tượng nổi.

Sự tương phản với trận chiến giả lập yếu đuối, vụng về ngày nào ở Học viện, giờ đây rõ ràng như ngày và đêm.

Ace ngã khuỵu xuống, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện nở trên môi.

‘Làm nhân vật chính... hay ít nhất, một nhân vật có thể tự quyết định số phận của mình... có lẽ cũng không tệ đến thế.’

(Phân Đoạn Độc Thoại Của Ascender Wright)

Tại một góc khuất nào đó của Khu Ngoại Ô Light, nơi nông trại của Ascender Wright vẫn ẩn mình giữa những dòng chảy thời gian và ký ức bị lãng quên, vị Tuyệt Trí Nhân đang khoan thai ngồi bên hiên nhà gỗ cũ kỹ. Một làn khói mỏng manh, thơm dịu của loại thảo dược quý hiếm nào đó, tỏa ra từ chiếc tẩu gốm cổ mà ông đang hờ hững cầm trên tay. Bên cạnh, Bạch Kê – con gà trắng muốt với bộ lông mượt như tơ và đôi mắt đen láy thông tuệ – đang khoan thai mổ những hạt thóc vàng óng trên một chiếc đĩa sứ nhỏ.

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió khẽ xào xạc qua những tán cây cổ thụ bao quanh nông trại, hay tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong vòm lá. Nhưng đối với Ascender, sự tĩnh lặng này không hề đơn điệu. Qua những sợi Mana vô hình, qua con mắt của tâm thức đã chạm đến ngưỡng cửa của sự toàn tri, ông đã "chứng kiến" toàn bộ vở kịch đẫm máu vừa hạ màn trong khu rừng già.

"Ha..." Ascender khẽ thở ra một làn khói trắng, nụ cười nửa miệng quen thuộc thoáng hiện. "Một bầy sói non, dũng mãnh đấy, quả cảm đấy, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là những con thiêu thân lao đầu vào ngọn lửa định mệnh được sắp đặt bởi những kẻ ngu muội hơn."

Bạch Kê khẽ cục tác một tiếng, ngẩng đầu nhìn ông, đôi mắt nó như có điều muốn hỏi.

"Đúng vậy, Kê ạ," Ascender gật gù, như thể hiểu được ý của con vật. "Bọn chúng, những chiến binh tự cho mình là tinh nhuệ của Liên Minh, cũng chỉ là những quân cờ được tạo ra bởi một hệ thống sức mạnh mà chính họ cũng không thực sự thấu hiểu. Kỹ năng của họ, sự phối hợp của họ, không tệ. Thậm chí, cái gọi là 'Hồn Giáp' của tên chỉ huy kia, hay 'Tử Phá Thạch' mà cô xạ thủ trẻ cuối cùng kích hoạt, cũng có chút ý vị, một sự vùng vẫy đáng khen trong tuyệt vọng."

Ông đưa mắt nhìn về phía xa xăm, nơi khu rừng vẫn còn phảng phất mùi máu tanh và tử khí. "Nhưng chúng thiếu đi sự linh hoạt, sự thấu suốt bản chất của Mana. Chúng dựa dẫm quá nhiều vào những khuôn khổ định sẵn, những kỹ năng được truyền dạy một cách máy móc, mà quên mất rằng Mana, tựa như một dòng sông vũ trụ, luôn biến ảo khôn lường. Chúng cố gắng dùng những chiếc gàu nhỏ bé để tát cạn đại dương, thay vì học cách cưỡi lên những con sóng."

Một thoáng im lặng. Ascender rít một hơi thuốc nữa, làn khói trắng hòa vào sương sớm.

"Lũ NOMED kia, cũng chẳng khá hơn. Một lũ ô hợp, những linh hồn mục ruỗng bị tha hóa bởi thứ năng lượng hắc ám rẻ tiền, cố gắng bắt chước quyền năng của Ác Ma thực thụ. Mặt nạ đầu dê Axasen, áo choàng lòe loẹt, những mánh khóe ẩn giấu... tất cả chỉ là trò hề của những kẻ cố gắng khoác lên mình chiếc áo quá rộng. Sức mạnh của chúng, sự tàn độc của chúng, không thể phủ nhận. Nhưng chúng thiếu đi cái 'chất' của sự hủy diệt thuần túy, cái 'ngông' của những thực thể sinh ra từ hỗn mang."

Ông khẽ lắc đầu, một chút thất vọng thoáng qua trong đôi mắt màu lam ngọc. "Ngay cả con Lợn Quỷ kia, một sản phẩm lỗi của những thí nghiệm bệnh hoạn, dù được 'buff' thêm chút năng lượng từ những kẻ bại trận, cũng chỉ là một con thú hoang được ban cho sức mạnh vượt quá tầm kiểm soát của nó. Hung tợn, khó đoán, nhưng vẫn còn đó sự sơ hở, sự thiếu sót trong việc vận dụng nguồn năng lượng mới."

Bạch Kê lại cục tác, rồi dùng mỏ gõ nhẹ vào chiếc đĩa sứ, như muốn nhắc nhở điều gì đó.

"Phải rồi, phải rồi," Ascender mỉm cười, nụ cười lần này có phần ấm áp hơn. "Nhân vật chính của chúng ta, 'Kẻ Lạc Lối mang linh hồn dị biệt'. Hắn, mới thực sự là điểm sáng duy nhất trong vở kịch nhạt nhẽo vừa rồi."

Ông nhớ lại từng khoảnh khắc trong trận chiến của Ace. Cái cách cậu bé đó, dù ban đầu còn chút bỡ ngỡ, sợ hãi, nhưng đã nhanh chóng nắm bắt được bản chất của Ngoại Lực Mana. Cái cách cậu ta "nhảy múa" giữa những đòn tấn công của Lợn Quỷ, không phải bằng sức mạnh thuần túy, mà bằng sự thấu hiểu, bằng trực giác được mài giũa qua hàng tỷ lần "chết" trong không gian tiềm thức.

"0.7 giây," Ascender lẩm bẩm, một sự thích thú ánh lên trong mắt. "Cái giới hạn mong manh giữa sự sống và sự hủy diệt, giữa việc làm chủ năng lượng và bị chính nó thiêu đốt. Thằng nhóc đó, nó không chỉ học được cách 'parry', nó đã bắt đầu 'cảm' được nhịp điệu của vũ trụ, cảm nhận được tiếng thì thầm của Mana."

Ông đặc biệt ấn tượng với khoảnh khắc Ace tạo ra mái vòm năng lượng đa sắc từ việc hấp thụ và chuyển hóa vô số các luồng Mana hỗn loạn, bao gồm cả chút Quang Mana còn sót lại từ linh hồn của những người lính Sói Bạc. "Một sự cân bằng hoàn hảo trong hỗn loạn," Ascender gật gù. "Không chỉ là kỹ năng, đó còn là một sự đồng cảm, một sự kết nối vượt trên cả những quy tắc thông thường của ma thuật. Hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn chiến đấu cho những linh hồn đã khuất, dù có lẽ chính hắn cũng không nhận ra điều đó."

Bạch Kê khẽ nghiêng đầu, bộ dạng đáng yêu.

"Mặc dù ta hoàn toàn có thể chỉnh sửa lại cách cậu ta nhìn nhận về hệ thống sức mạnh hiện tại, nhưng chắc là từ từ thôi, vì đằng nào nó cũng phải quay lại. Ngoài ra, không nên để những thực thể đọc dòng này bị ngộp chứ nhỉ? Kê Đần?" Ascender bật cười, đưa tay khẽ gãi nhẹ chiếc mào nhỏ của con gà. Con gà dường như hiểu ý, cũng rúc đầu vào lòng bàn tay ông một cách thân quen.

Vị Tuyệt Trí Nhân đứng dậy, đi đi lại lại trên hiên nhà, đôi mắt nhìn xa xăm về phía khu rừng, nơi Ace có lẽ đang phải vật lộn với những dư chấn của trận chiến và những khám phá mới mẻ về thế giới này.

"Linh hồn của thằng nhóc đó quả thực rất đặc biệt," ông trầm ngâm. "Nó không bị ràng buộc bởi Lời Nguyền Của Sự Dĩ Vãng Hóa như những kẻ khác. Nó có thể nhớ đến ta, có thể 'thấy' được những gì đã bị xóa sổ khỏi ký ức của thế giới này. Phải chăng, việc nó đến từ một 'trang giấy' khác, một 'thực tại' nơi những quy luật của nơi đây không hoàn toàn chi phối, đã tạo nên sự khác biệt đó?"

Ông nhớ lại cảm giác khi chạm vào tiềm thức của Ace, một sự hỗn loạn có trật tự, một bản thảo còn dang dở với vô vàn khả năng chưa được khai phá. "Một Biến Số," Ascender thì thầm. "Trong ván cờ vũ trụ này, nơi Eden và những thực thể cổ xưa khác đang cố gắng thao túng mọi quân cờ, sự xuất hiện của một Biến Số như hắn có thể là chìa khóa để phá vỡ thế bế tắc, hoặc cũng có thể là mầm mống cho một sự hỗn loạn còn khủng khiếp hơn."

Nụ cười trên môi Ascender có chút bí ẩn. Ông đã sống quá lâu, đã chứng kiến quá nhiều sự hưng vong, quá nhiều anh hùng trỗi dậy rồi lại gục ngã. Ông không còn dễ dàng đặt niềm tin vào bất cứ điều gì, kể cả những "nhân vật chính" được định mệnh ưu ái.

"Cái gọi là 'cốt truyện' mà thằng nhóc đó biết, có lẽ cũng chỉ là một phiên bản, một khả năng trong vô vàn những dòng chảy của thực tại. Tên 'tác giả đạo nhái' kia, có lẽ cũng chỉ là một con rối khác, vô tình hay hữu ý, đã tạo ra một sân khấu mới, một vở kịch với những tình tiết bất ngờ."

Ascender nhìn lên bầu trời, nơi những áng mây trắng vẫn lững lờ trôi. "Bí thuật Ngoại Lực Mana mà ta trao cho hắn, đó không chỉ là một công cụ, mà còn là một phép thử. Liệu hắn có đủ trí tuệ để làm chủ nó, đủ bản lĩnh để không bị nó nuốt chửng? Liệu hắn có thể viết lại 'cốt truyện' của chính mình, hay sẽ mãi mãi chỉ là một nhân vật bị điều khiển bởi những dòng chữ vô hình?"

Ông quay lại nhìn Bạch Kê, con gà vẫn đang ung dung tận hưởng những hạt thóc cuối cùng. "Ngươi nghĩ sao, Kê Đần? Thằng nhóc đó, liệu có đủ 'chất' để trở thành một huyền thoại thực sự, hay cũng chỉ là một ngôi sao băng vụt sáng rồi lại chìm vào quên lãng, giống như vô số những kẻ mà ta đã từng gặp?"

Bạch Kê chỉ khẽ cục tác một tiếng đáp lại, rồi lại tiếp tục công việc của mình, dường như không mấy bận tâm đến những trăn trở của vị Tuyệt Trí Nhân.

Ascender mỉm cười. Có lẽ, sự đơn giản của con gà này lại là một lời nhắc nhở. Mọi thứ rồi sẽ có câu trả lời của nó. Việc của ông, kẻ bị giam cầm trong ốc đảo của sự lãng quên này, có lẽ chỉ là quan sát, và thỉnh thoảng, gieo một vài hạt giống hy vọng – hoặc hỗn loạn – vào dòng chảy của định mệnh.

"Dù sao thì," ông lẩm bẩm, ánh mắt lại hướng về phía khu rừng, "vở kịch này, xem ra sẽ còn nhiều điều thú vị phía trước. Và ta, sẽ là khán giả trung thành nhất." Làn khói từ chiếc tẩu gốm lại một lần nữa hòa vào không gian, mang theo những suy tư của một huyền thoại cô độc, một người thầy bất đắc dĩ, và một kẻ gác cổng của những bí mật vũ trụ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...