“Cuối cùng cũng xong!”
Nagi dằn mạnh phím Enter rồi mệt mỏi gục xuống bàn.
“Làm tốt lắm, Hội trưởng. Giờ chúng ta có thể nghỉ hè rồi!”
Tôi đã hoàn thành công việc của mình được một lúc. Nhìn dáng vẻ rã rời ấy, tôi lặng lẽ đặt lên bàn cô cốc trà sữa như để cảm ơn cho những nỗ lực làm việc không ngừng nghỉ.
Hôm nay là ngày cuối cùng của học kì một.
Chúng tôi đã ở lại văn phòng Hội học sinh sau buổi lễ bế giảng để hoàn thành những công việc cuối cùng trước kì nghỉ hè.
“Cảm ơn nhé Kurusu-kun. Ugh…tớ chưa bao giờ nghĩ rằng việc trở thành Hội trưởng Hội học sinh lại mệt mỏi đến vậy…”
Nhấp một ngụm trà sữa, Nagi khẽ thở dài.
Với mái tóc dài óng ả và làn da trắng mịn, Nagi mang vẻ đẹp tinh tế, mong manh—gần như siêu thực. Ấy vậy mà lúc này, khí chất toát ra từ cô chẳng khác gì một nhân viên công sở kiệt quệ vì phải lao lực trong một công ty đen.
Đây là số phận của cô gái đã dâng hiến những tháng ngày quý giá của tuổi trẻ cho việc phải xử lý cả núi công việc mỗi ngày khi trở thành Hội trưởng Hội học sinh.
Việc số hóa những văn bản giấy của Hội học sinh, một truyền thống đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ, là một nhiệm vụ không hề dễ dàng. Lượng công việc đồ sộ của nó là minh chứng rõ nhất cho điều đấy.
“Nhưng, có vẻ như Kurusu-kun vẫn cảm thấy ổn dù phải làm việc nhiều hơn tớ nhỉ.”
Nagi tò mò nhìn tôi.
Tôi ưỡn ngực ra với một nụ cười đắc ý.
“Tất nhiên, tớ đã được trui rèn bởi những yêu cầu vô lý không ngừng từ Mea mà. So với việc bị yêu cầu thẳng mặt phải nghĩ ra các “chính sách” để phát triển “Thế giới bóng tối” thì chuyện này chẳng là gì cả.”
“Lẽ ra tớ không nên hỏi cậu câu này mới phải! Tớ đã quá mệt mỏi để hồi tưởng lại cái quá khứ đen tối ấy rồi!”
Nagi che mặt bằng cả hai tay, đôi vai cô run cầm cập.
“Cái gọi là thế giới bóng tối thậm chí còn chẳng có lấy một cư dân nào…! Rốt cuộc lúc đó tớ đã nghĩ cái quái gì thế, quá ảo tưởng về một thế giới chỉ tồn tại trong đầu mình thôi…?”
“Này này, cậu đã từng nghe câu ‘Chúa ẩn mình trong từng chi tiết’ chưa? Ơ mà khoan… chẳng phải thế giới bóng tối là thiên đường của lũ ác quỷ chống lại Chúa sao? Thế thì chắc kèo Chúa không có ở đó rồi.”
“Aaagh! Mình đúng là ngu ngốc mà!!!”
Nagi quằn quại trong sự xấu hổ. Thật lòng thì, hôm nay vẫn là một ngày yên bình như bao ngày.
Khi tôi đang tận hưởng nó thì của phòng đột nhiên bật mở.
“Có vẻ như hai em đều đã giải quyết công việc ổn thỏa nhỉ, làm tốt lắm.”
Kèm theo giọng nói đó là một nữ sinh với dáng vẻ trưởng thành cùng mái tóc dài gợn sóng màu đỏ nâu.
Đó là phó chủ tịch Hội học sinh, Mutsu-senpai.
“T-Tốt sao… à vâng, bằng một cách nào đó mà tụi em đã làm xong việc.”
Đang lúc còn xấu hổ đến mức không biết giấu mặt đi đâu, Nagi lúng túng co người lại rồi rụt rè cúi đầu chào.
“Bên đấy cũng xong rồi à, Senpai?”
“Ừm, chị cũng vừa mới xong việc đây thôi.”
Với một nụ cười tự tin, Senpai đặt lên bàn một chiếc túi mua từ cửa hàng tiện lợi.
Bên trong là một lượng lớn snack và thức uống trông rất ngon mắt.
“Phần thưởng từ giáo viên đấy. Nếu các em đều rảnh thì sao chúng ta không tổ chức một buổi tiệc cuối kỳ nho nhỏ nhỉ?"
“Ngon! Em tham gia!”
“Um, em cũng vậy…”
Ý kiến của senpai không nhận bất kỳ sự phản đối nào.
Dù vẫn còn hơi uể oải, chúng tôi vẫn bày biện snack ra bàn và rót nước vào cốc giấy.
“ Nào, giờ thì, Chủ tịch-san, em nên nói đôi lời chứ nhỉ~?" [note79885]
“E-Em á?”
Nagi chớp mắt đầy hoang mang trước lời nhắc nhở của senpai.
Cô ấy nhìn tôi cầu cứu, nhưng tôi hoàn toàn phớt lờ nó và ra dấu khích lệ cô.
“Đúng vậy. Đó là nhiệm vụ của người đứng đầu Hội học sinh. Làm đi nào, Hội trưởng-san~”
Thu mình lại, Nagi khẽ thở dài lo lắng, rồi mở lời.
“Ưm… Đ-được rồi… Vì nhiệm kỳ đầu tiên của hội học sinh mới—mọi người đã làm rất tốt! Cùng cố gắng vào năm tới nào! C-cạn ly!”
“Cạn ly!”
Hưởng ứng lời của Nagi, tôi và senpai cùng nâng cốc nước ép.
…Nagi của ngày xưa sẽ hoàn toàn “hóa đá” trong những tình huống như thế này.
Tôi nhấp một ngụm nước cam trong cốc, trong lòng thầm vui mừng về sự trưởng thành của cô ấy.
—Ngày xưa, đã từng có một thần tượng được biết đến với cái tên “Ác Mộng Tai Ương”.
Với vẻ ngoài nổi bật cùng những trò chuunibyou ngớ ngẩn, cô đã khuấy đảo cả thế giới, khiến người ta say mê còn nhiều hơn cả ngỡ ngàng. Cô suýt chút nữa đã chinh phục cả ngành giải trí, nhưng rồi lại đột ngột biến mất khỏi mắt công chúng.
Cô gái ấy đã từng là bạn thân nhất của tôi thời cấp hai.
Và tôi đã gặp lại cô ấy không lâu sau khi tôi bước chân vào cấp ba.
... Lẽ ra, tôi nên nhận ra cô ấy ngay từ lễ nhập học, nhưng tôi đã không thể làm điều đó trong suốt 2 tháng trời. Sau cùng thì, cô ấy đã hoàn toàn trút bỏ thân phận chuunibyou để khoác lên mình hình tượng của một lớp trưởng gương mẫu.
Cô gái đó, không ai khác, chính là Nagi Kanagi.
Tôi đã giúp đỡ Nagi giành lấy cái ghế Hội trưởng Hội học sinh từ tay Mutsu-senpai, từ đó, chúng tôi đã bắt đầu chuỗi ngày thường nhật với tư cách là những thành viên của Hội học sinh.
Đã 2 tháng trôi qua kể từ cái ngày định mệnh đó.
Mùa hè đầu tiên kể từ ngày chúng tôi gặp lại nhau đã đến.
Trên đường về nhà, những tia nắng chiều nhẹ nhàng ôm lấy chúng tôi.
Được bao bọc trong sự mệt mỏi mà dễ chịu sau khi hoàn tất công việc và buổi ăn mừng, tôi thẫn thờ ngắm nhìn mặt trời lặn.
Đối với tôi, sắc đỏ của hoàng hôn luôn làm tôi nhớ tới những mảnh ký ức cùng Mea.
Đó là khoảng thời gian mà chúng tôi thường xuyên ở bên nhau dưới bầu trời như thế này, ngay trước khi mặt trời khuất bóng nơi đường chân trời.
“Giờ thì không phải đến trường trong một khoảng thời gian rồi, chắc chúng ta cũng sắp phải nghĩ đến chuyện chọn trường đại học nhỉ…?”
Đi trước vài bước, Mutsu-senpai khẽ thở dài khi chúng tôi cùng nhau về nhà.
“Chị đã tính đến chuyện đó rồi sao? Nhưng còn hơn một năm nữa mới thi vào đại học mà.” Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
Senpai nhún vai. “Một năm sẽ qua nhanh như một cái chớp mắt vậy. Ngày này năm sau các em cũng sẽ giống như chị thôi, vậy nên chuẩn bị từ bây giờ sẽ tốt hơn, đúng chứ?”
“Ugh, phiền chết đi được,” Tôi nhăn nhó rên lên.
“Tương lai sao…”
Bên cạnh tôi, Nagi khẽ cúi đầu lẩm bẩm. Một thoáng sau, cô ngẩng đầu nhìn Mutsu-senpai.
“Senpai, chị đã quyết định sẽ làm gì trong tương lai chưa?”
“Ừ, chị sẽ trở thành giáo viên.” Mutsu-senpai tự tin tuyên bố, giọng đầy quyết tâm.
...Lời nói của chị ấy khiến tôi nhớ lại một câu chuyện đã từng nghe—về vụ bắt nạt ở ngôi trường này và những hệ lụy sau đó.
Có vẻ như sự kiện đó đã tác động đến quyết định chọn …của chị ấy.
Nhưng xem ra hỏi thẳng thì quá đường đột, nên tôi đành nuốt câu hỏi ấy vào lòng.
“Em cá là chị sẽ trở thành một giáo viên giỏi, senpai.”
“Hehe, chị cảm ơn nhé.”
Senpai đón nhận lời khen của tôi với một nụ cười dịu dàng.
“Chỉ là, anh trai chị lại không mấy vui vẻ về chuyện đó.”
“Ể? Thật sao?” Tôi có chút ngạc nhiên trước thông tin bất ngờ đó.
Tôi chỉ biết về anh trai của Mutsu-senpai qua lời đồn, nhưng không nghĩ anh ta lại ngốc đến mức không nhận ra năng khiếu dạy học của em gái mình.
“Ừm. Anh ấy có ý định mở một công ty vào một ngày nào đó. Tất nhiên, anh ấy muốn chị làm việc với ảnh.”
“Wow, có vẻ như ảnh có tham vọng khá lớn nhỉ.”
“Đúng chứ? Thật tình, mới vào đại học chưa được bao lâu mà ảnh đã lo xa đến vậy rồi.”
Ẩn trong giọng nói của senpai là sự bực bội xen lẫn niềm tự hào, khiến cô trông có phần ngây ngô cứ như trẻ con ấy. Tuy vậy, nó cũng làm bộc lộ một nét cuốn hút khác hẳn với dáng vẻ thường ngày của cô.
“Anh ấy thậm chí còn kết nối với Hội cựu thành viên Hội học sinh để chuẩn bị cho kế hoạch tương lai nữa cơ. À mà nè, Nagi-chan, có thể em sẽ được mời tham gia hội đó đấy, nên nếu gặp anh trai chị thì nhớ đối xử tử tế với anh ấy nhé~?”
“V-Vâng…Cơ mà, em cũng không chắc rằng em sẽ nói chuyện suôn sẻ với ảnh đâu…”
Tưởng tượng đến việc gặp một vị tiền bối nổi danh như thế, Nagi gật đầu gượng gạo, trông rõ căng thẳng.
Nhưng có một chi tiết trong lời nói của Mutsumi-senpai khiến tôi bận tâm hơn.
“Được mời vào Hội cựu thành viên Hội học sinh sao…? Senpai, chẳng phải cái hội này vốn mở cho tất cả những ai từng làm hội trưởng sao?”
Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi, như thể có vách đá cheo leo bỗng chốc xuất hiện ngay sau lưng vậy.
“Không phải vậy đâu. Ừm, ngày xưa thì có thể ai cũng được mời, nhưng… bây giờ Suihou vốn chẳng còn được coi là một ngôi trường danh nữa rồi, nên họ chỉ mời những Hội trưởng có thành tích đáng kể trong suốt nhiệm kỳ của mình thôi.”
Câu nói hờ hững của chị ấy khiến tôi giật mình, bất giác đưa mắt nhìn về phía Nagi.
Cái éo gì vậy? Không một ai nói với chúng tôi điều này cả!
“...Điều đó nghĩa là sao?”
Nagi không nhận ra ánh mắt tôi, khe khẽ lẩm bẩm điều gì đó… rồi bỗng cứng đờ người.
…Có vẻ như chuyện đó cũng khá mới mẻ đối với cô.
Sau khi chia tay Mutsu-senpai, chúng tôi ghé vào một quán cà phê khá ấm cúng - chính là quán mà chúng tôi trò chuyện trong ngày hội ngộ.
Chaporia
Bình Luận (0)