Trans + edit: Yuuki
———————————————————————
Căn phòng bao trùm bởi bầu không khí yên ắng.
Tôi và Nagi ngồi đối diện nhau, thở dài.
“Hỏi cho chắc thôi, cậu biết gì về hội cựu thành viên hội học sinh mà Mutsu-senpai vừa nhắc tới không?” - Tôi lên tiếng hỏi, phá vỡ bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.
“Tớ cũng có nghe qua rồi.” - Nagi đáp bằng giọng đầy gượng ép, như thể không còn chút sức lực nào.
Mệt mỏi cũng phải. Bọn tôi ai cũng đều đã kiệt sức sau ngày làm việc vất vả, đã thế còn bị cái vụ hội cựu thành viên hội học sinh làm cho đau hết cả đầu nữa chứ.
“Hình như mẹ đã kể với tớ rồi, nhưng vì thông tin khá cũ nên không chắc có còn đúng hay không... Tớ có thể khẳng định hội cựu thành viên hội học sinh vẫn tồn tại, cơ mà vụ chỉ tiêu chọn học sinh thay đổi thì tớ mù tịt.”
Hẳn là cô ấy không còn nhớ rõ nữa.
Nhưng thôi, cứ để tâm chuyện này cũng đâu giải quyết được gì. So với những lần phải vắt não để tìm chính sách cho “thế giới bóng tối” thì xử lí việc này vẫn còn dễ chán.
“Đừng ủ rũ thế chứ. Cứ nghĩ đơn giản là bọn mình lại có thêm một vấn đề phải giải quyết thôi mà. Chắc chắn bọn mình sẽ vượt qua khó khăn. Hãy cùng tớ gặt hái thật nhiều thành tựu để được mời vào hội cựu thành viên hội học sinh, nhé?”
“Kurusu-kun… Ừm, cảm ơn nhiều.”
Lời động viên của tôi dường như đã phần nào giúp cho Nagi cảm thấy thoải mái hơn. Cô vươn vai lấy lại năng lượng.
“Câu hỏi đặt ra là: bọn mình phải làm gì thì mới đủ tiêu chuẩn? Dựa trên thông tin về các nhiệm kì trước, có lẽ sắp xếp và tổ chức sự kiện đặc biệt thường được đánh giá cao.”
May mắn - cũng có thể là không may - bọn tôi đang chuyển các tài liệu của hội học sinh sang bản điện tử, nên có thể thoải mái xem thành tựu của các anh chị khóa trước.
Nhờ có danh sách này của Mutsu-senpai mà bọn tôi đã có được “gợi ý”.
“Tổ chức sự kiện…” - Nagi lẩm bẩm, rồi lại gật gật.
“Đúng thế. Những người trong suốt nhiệm kì chỉ biết làm việc mà không chủ động đưa ra các đề xuất đặc sắc sẽ lập tức bị “đào thải”. Để đạt đủ chỉ tiêu, hội trưởng hội học sinh cần phải lên kế hoạch, dự đoán các vấn đề tiềm tàng, chuẩn bị phương pháp ứng phó rồi thực hiện hóa kế hoạch đó. Đơn giản thì đây giống như một bài kiểm tra về khả năng lãnh đạo cũng như kĩ năng sống.”
Những phẩm chất ấy chính là biểu tượng của hội học sinh trường Suihou, cũng có thể là cách mà họ tìm ra những tài năng tương lai.
“Chắc… đây là lĩnh vực mà tớ yếu nhất.” - Nagi nói nhỏ giọng, khuôn mặt nhăn lại như thể vừa cắn phải thứ gì đó đắng ngắt.
Nhưng tôi có thể tự tin phủ nhận quan điểm ấy.
“Không phải đâu. Cậu đã chủ động ứng cử vào hội học sinh, đúng chứ? Đó là bằng chứng cho khả năng làm việc độc lập của cậu.”
Trên lí thuyết, bất cứ ai đủ khả năng vào hội học sinh đều sẽ phải đối mặt với vấn đề tương tự, nhằm loại bỏ những người trở nên tự mãn sau khi chiến thắng trong cuộc bầu cử.
“Ờm… tớ tranh cử vì tớ không còn lựa chọn nào khác thôi. Và tớ đã dựa dẫm vào cậu trong hầu hết mọi việc luôn.” - Nagi đáp, trông có vẻ như vẫn còn lo lắng.
“Ổn mà. Cậu không nhất thiết phải làm tất cả một mình. Nhận ra được điểm yếu của bản thân, rồi hợp tác với người khác để khỏa lấp điểm yếu đó - đây là biểu hiện của kĩ năng sống đấy. Miễn cậu đạt được thành tựu, sẽ chẳng có ai có thể phàn nàn đâu.”
Kết quả là quan trọng nhất.
Quả là một sự thật nghiệt ngã, nhưng cũng rất đỗi tử tế.
Tức là không quan trọng bằng cách nào, miễn là có được thành tựu, công sức của chúng tôi sẽ được ghi nhận.
“Có thật… là vậy không?”
“Chuẩn rồi đấy.”
Lời khẳng định đanh thép của tôi dường như đã xoa dịu nỗi lo của Nagi. Bờ vai cô nàng thoải mái giãn ra.
“Ok. Tớ tin cậu.”
“Tốt rồi. Giờ thì, bọn mình cần có một project để chứng minh khả năng của bọn mình.”
“Hmmm… Nếu ý cậu là sự kiện gì đó sắp tới, thì chắc là lễ hội văn hóa đấy.”
Sau vài giây nghĩ ngợi, Nagi đề xuất một sự kiện có quy mô rất lớn.
Tuy nhiên, tôi không nghĩ đây là ý hay.
“Khó lắm, tại năm nào cũng có lễ hội văn hóa mà. Nếu chỉ tổ chức thành công thì chẳng thể nào đạt đủ điều kiện đâu.
”
Nếu mọi chuyện đơn giản như Nagi nghĩ thì tất cả hội trưởng đều đã được mời vào hội cựu thành viên hội học sinh rồi.
“Thế nếu bọn mình làm cho lễ hội nổi bật và khác biệt hơn những năm trước thì sao?”
Đề xuất này không phải không có lí.
Nhưng tôi một lần nữa lại phải lắc đầu.
“Thế cũng chưa được. Đã từng có anh chị tăng ngân sách cho lễ hội nhưng cũng chả thành công. Điều đó đồng nghĩa với việc các thành tựu đạt được bằng tiền nong không được tính.”
Nghe vậy, da mặt Nagi cứng lại.
“Ugh… Ừ, sử dụng tiền bạc đúng là không thể phản ánh năng lực của hội học sinh thật.”
Chính xác. Tất cả đều từ quỹ của trường mà ra, trừ khi hội học sinh tự bỏ tiền túi.
“Vậy tổ chức lễ hội văn hóa hoành tráng sẽ là lựa chọn cuối cùng nếu bọn mình không nghĩ ra được project nào xuất sắc hơn. Nhưng khi tổ chức mà vô tình để mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, rồi gây ra rắc rối thì có thể ảnh hưởng tới mối quan hệ với người dân quanh đây đó.” - Nagi cảnh báo.
Cư dân nơi đây gần như chẳng thay đổi gì suốt hàng thập kỉ qua. Một khi mà đã trở thành “kẻ thù” của họ, hậu quả sẽ rất khó giải quyết. Trường cũng không muốn mạo hiểm tổ chức đâu.
“Ugh… Thế bọn mình nên làm gì đây?”
Nagi uể oải hỏi, và đen đủi thay, tôi cũng chưa có giải pháp.
Sự yên ắng bao trùm khắp không gian.
Lúc này, bọn tôi mới để ý tới những âm thanh trong quán.
Những giai điệu du dương hoà quyện với giọng hát của idol rót thẳng vào tai tôi, sôi động, tươi sáng, nổi bật trong không gian sang trọng, yên ắng, trưởng thành của quán.
Phải chăng chính sự đối lập này khiến từng câu ca của bài đều trở nên cực kì bắt tai? Rốt cuộc đây là nhạc của ai thế?
“Bài này là của Eva…”
Nagi dường như cũng có suy nghĩ tương tự. Cô dán chặt mắt vào dàn loa trên trần nhà, miệng mấp máy.
Lời nói của cô gợi lại những kí ức...
Phải rồi, là idol đó, Evangeline Fushima - cô gái lai mang nửa dòng máu Anh quốc, sở hữu vẻ ngoài xinh như búp bê. Nhưng đối lập với ngoại xinh đó, cô lại rất hoạt bát, năng động.
Với cả, nếu tôi nhớ không nhầm thì…
“Em ấy là hậu bối của Mea đúng không? Cô gái trong bài hát ý.”
Tôi nhớ mình đã xem em ấy biểu diễn với Mea trong vài buổi hòa nhạc.
“Ừm. Em ấy debut sau tớ sáu tháng… Vì là người đồng hương nên tớ thường để mắt tới em ấy.”
“Chờ đã, quê hương của Mea là “thế giới bóng tối” đúng không? Thế, không lẽ em ấy cũng đến thế giới đó sao? Em ấy có phải quỷ không?”
“Không phải đâu! Có mỗi tớ là quỷ thôi - nhầm, tớ cũng không phải!”
Nagi hét lớn, thu hút ánh nhìn của tất cả khách hàng trong quán.
Nhận ra những gì mình vừa làm, cô lập tức thu mình lại vì ngượng. Cô nàng hắng giọng:
“Ahem. Dù sao thì, đấy là lí do mà tớ khá thân với Eva. Bọn tớ đã hứa là một ngày nào đó sẽ cùng nhau tổ chức “buổi hòa nhạc khải hoàn”[note84270] tại quê nhà… dù tớ biết tương lai ấy sẽ không bao giờ tới.” - Giọng Nagi đeo nặng màu sắc của sự u ám, cô đơn.
“Mà, hồi đó Mea nổi tiếng lắm, đến mức chả có chỗ nào quanh đây đủ sức chứa, tớ nói có đúng không?.”
Nagi gật đầu đồng ý, nở nụ cười gượng gạo.
“Ừ, tớ đã tìm hiểu, thử mọi cách rồi nhưng không được. Các bác trong hội đồng thị trấn có tuổi hết rồi, nên tổ chức sự kiện khó lắm.”
“Ra là vậy. Mà nói đến sự kiện âm nhạc, tớ không nghĩ là mình đã từng thấy sự kiện giáng sinh hoặc sự kiện hè ở đây—”
… Gượm đã.
Thắng lớn rồi!
“Tớ biết rồi!!! Project mà bọn mình cần đây rồi!!!!!”
Sự phấn khích tột độ của tôi khiến Nagi giật bắn mình.
“G-Gì cơ? Đùa à, một “buổi hòa nhạc khải hoàn”? Không thể nào!!”
Nagi hoảng loạn, bối rối, loạn cào cào hết cả lên.
“Không tệ mà! Tổ chức sự kiện hè! Hồi nãy cậu bảo rằng nên tránh ảnh hưởng tới cư dân, đúng không? Thế nếu bọn mình làm ngược lại thì sao?”
Trước câu hỏi của tôi, đôi mắt Nagi mở to như thể đã hiểu.
“Ý cậu là… tổ chức sự kiện để thắt chặt mối quan hệ với cư dân?”
“Chính xác!”
Và thế là bọn tôi đã xác định được sự kiện phải tổ chức.
Chaporia
Bình Luận (0)