Chiến Ký Hồ Vương — Mùa 1: Tân Sử Ký/Chapter 1: Trang đầu của câu chuyệnChapter 1: Trang đầu của câu chuyện
20px

Từ vùng nông thôn hẻo lánh. Đến thành đô Shivytophia, nơi được bao quanh bởi bức tường thành vững trải cùng những ngọn cờ đỏ bay phất phới. Tại Fenronica, người lớn và trẻ con vẫn luôn truyền tai nhau về một truyền thuyết rằng:

Khi tròn 1000 năm, Thiên Giới sẽ cất gọi. Chín chiếc đuôi xòe ra dưới ánh trăng tròn. Cửu Vĩ Hồ thức giấc, là hy vọng của nhân loại và mang sức mạnh của Thiên Giới. Kẻ duy nhất có thể đối đầu với Seberent. Một thực thể ma thú cổ xưa đang ngủ say, chờ ngày thức giấc và gieo rắc đại họa lên khắp cõi Fenronica.

Có người tin vào truyền thuyết. Có kẻ thì lại không. Họ sống trong lo sợ. Không biết ngày ấy sẽ đến trước, hay nhân loại sẽ diệt vong. Chính vì sự mơ hồ ấy đã khiến nhiều kẻ mất niềm tin. Chiến tranh nổ ra, vì tài nguyên, vì đất đai, vì muốn tìm đường sống.

Tiếng những lưỡi gươm sắc lạnh vang lên đầy chói tai, máu tanh nhuộm màu mảnh đất khô cằn. Những bộ giáp, cái xác không toàn thây nằm la liệt, lạnh lẽo trên nền đất. Các cuộc chiến ngày càng vô nghĩa, bị cưỡng ép bởi những gã vua.

Nhiều người từ bỏ quê hương chạy vào Shyvitophia, được đức vua Kaishin bảo hộ, đa phần là những người khuyết người thân, tàn tật hay suy sụp do chiến tranh. Dẫu vậy, họ vẫn chờ. Mặc cho chiến tranh, mặc cho sự suy tàn đã cận kệ. 

Và ngày ấy đang đến rất gần, sự cứu rỗi hay diệt vong. Tất cả sắp có câu trả lời...

Một làn gió thổi qua Shivytophia,  để lại thành đô sầm uất cùng tiếng chợ búa, xen lẫn tiếng trò chuyện của bao người phía sau. Ở tận cùng vùng đất phía Đông. Không còn những âm thanh gào rú hay những tiếng keng chói tai lạnh lẽo. Thay vào đó, là một sự tỉnh lặng...

Rừng đại ngàn Zera, nơi tách biệt với mọi nền văn minh loài người. Những dãy núi cao hùng vĩ, tựa như một con quái thú khổng lồ đang ngủ say. Tại đây, chỉ còn nghe thấy tiếng xào xạc của cây cỏ, không khí ẩm ướt nặng mùi đất cùng với tiếng chim Vandot hót vang.

Ở những vùng đất khác, việc nhìn thấy loài chim này gần như là không thể. Chỉ được nghe kể, bất kỳ ai nhìn thấy chúng đều được tận hưởng một tiếng hót du dương, tựa như một thiếu nữ đang thì thầm bên tai. Một loài chim tượng trưng cho sự cao quý, phong thái của một nhạc sĩ. Ấy vậy, ở khu rừng này chúng tồn tại như điều hiển nhiên.

Không riêng gì chúng. Rất nhiều chủng tộc di cư thành đàng về đây sinh sống, trong đó có một tộc đã tồn tại ở đây hơn ngàn năm, gọi là Yêu Hồ. Bước vào rừng Zera, ta có thể cảm nhận một hàm lượng nguyên tố ma pháp rất mạnh mẽ. Một khi đã vào, ta như bị cuốn vào cõi mộng, sẽ nghe văng vẳng đâu đó là tiếng thì thầm của các sinh linh huyền ảo. Cùng những vệt sáng len lỏi khắp khu rừng, uống lượn thành những hình ảnh trừu tượng kỳ bí. Chúng như thế lực vô hình, dẫn dắt con người tiến vào sâu bên trong. Và dẫu chúng chỉ cô đọng trong vài phút, hay chỉ vài giây nhưng cứ ngỡ đã một ngày trôi qua.

Vượt qua những hàng cây um tùm, thác nước đọng hơi sương mờ ảo... một ngọn đồi cao hiện ra, đứng hiên ngang giữa khu rừng. Trên đỉnh đồi, những tán cây to lớn có tuổi đời hàng nghìn năm, chúng đang xen vào nhau tựa như một mái tranh. Ánh nắng chiếu qua từng tán lá chạm đến nền cỏ nơi đây. 

Từ trong rừng sâu một con hồ ly trắng như làn tuyết cùng những hoa văn đỏ rực trên bộ lông, nó chạy nhanh như gió. Mang sự uy nghiêm của sinh vật huyền bí lên ngọn đồi. Những tiếng lộp bộp trên nền đất vang lên. Bụi rậm bị khuấy động, thú vật nhìn theo dáng vẻ của sinh vật ấy.

Cuối cùng nó dừng lại trên đỉnh đồi. Rồi từ từ ngồi xuống nền cỏ. Đôi mắt khép hờ lại cảm nhận làn gió mát thổi qua. "Gió mát thật", nó cảm thán. Đôi tai bỗng dựng lên, như cố bắt lấy âm thanh nào đó xa xăm.

Vandot hót vang, cỏ cây đung đưa, làn gió Đông du dương... 

Một khúc nhạc ngân vang trong khoảng không, như thể vươn đến tận trời xanh. Vandot mở màng cho khúc nhạc.

Hò... hó... ho hò ho...

Hó ho ho hò...

Giai điệu ấy cứ nhịp nhàng như sóng vỗ. Nốt nhạc vươn trên từng chiếc lá, khoảnh khắc nó khẻ lay đưa... tựa như phím đàn đang gãy. Nhóc hồ ly cũng ngân nga góp vui cho bản nhạc diệu kỳ.

Ha... hà... há ha... 

Cơn gió như đáp lại, xuôi theo từng nốt nhạc của cậu...

Hù... hú hu hu... hù...

Cơ thể cậu khẻ lay đưa theo làn gió. Từng cánh lá rơi xuống ngọn đồi, hợp cùng nhạc trưởng nhỏ tạo thành một khung cảnh đầy thiêng liêng. Như tiếng gầm vọng về từ thời cổ xưa của con quái thú Zera... nói rằng nó đang sống.

Nhưng bản nhạc nào rồi cũng đến lúc khép lại. Cơn gió thổi vút qua cùng những cánh lá cuối cùng. Vandot rít lên thanh thót là lời chào kết, trả lại sự thanh tịnh ban đầu cho khu rừng.

Nhạc trưởng nhỏ rùng mình, hai má ửng hồng lên. "Đúng là không uổng phí khi đến đây", cậu nhóc tự hào nói, rồi hướng mắt nhìn khắp khu rừng.

Không ai biết cậu đến từ đâu, ngay cả tên cũng chẳng có. Như một quyển sách bị khóa chặt. Chỉ biết rằng... ông Kaguma, trưởng tộc Yêu Hồ, là người đầu tiên tìm thấy cậu. 

Đó là vào một hôm...

Cậu nằm trong rừng sâu, chìm vào giấc ngủ không biết từ bao giờ. Ông Kaguma tình cờ đi qua.

"Sao lại có đứa trẻ nằm đây?" — Ông từ từ tiến đến.

"Cháu ơi!" — giọng ông dịu dàng — "Nghe ta nói chứ?"

Ánh nắng chiếu xuyên qua vòm lá chiếu thẳng đến nơi cậu nằm. Bộ lông trắng xóa chói lên, cùng những hoa văn đỏ rực như lửa. Cậu từ từ ngồi dậy làm những chiếc lá trên đầu rơi xuống, lộ ra khuôn mặt ngây ngô, nó nghiêng đầu sang rồi giật nhẹ đôi tai, tỏ vẻ ngơ ngác về thế giới xung quanh. 

Hướng về phía phát ra tiếng gọi. Đôi mắt bắt đầu nhìn rõ hơn...

Giữa luồng sáng ấy, một con hồ ly già xuất hiện. Những vết sẹo chằng chịt trên người. Nhìn vào đôi mắt ấy, một cảm giác gì đó khiến cậu phải cúi đầu đầy tôn kính. "Ông là... ai?", cậu hướng mắt nhìn lên và nói chậm rãi. Những chiếc lá cuộn xoáy, rơi xuống quanh ông. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt đứa trẻ trước mặt, bình thản đáp.

"Ta là Kaguma, người đứng đầu tộc Yêu Hồ ở khu rừng Zera này."

Nghe xong cậu lẩm bẩm gì đó, đầu cứ lắc qua lại không ngừng như cố hiểu. Ông nhìn theo cử chỉ của cậu.

"Gì chứ? Cháu không biết à?"

Câu hỏi có phần đột ngột khiến cậu giật mình, nữa phần dè chừng.

"D-dạ không" — cậu lùi lại — "cháu không biết..."

Mặt ông nghiêm lại, chợt ông tiến lại gần. Cậu nhảy ra theo phản xạ.

"À ta xin lỗi... ta không cố ý làm cháu sợ." — Bước chân dừng hẳn lại.

"T-ta chỉ muốn... xem tình hình của cháu thôi!" — Ông luống cuống.

Nhìn thấy hành động có phần hài hước và chân thật của ông, cậu dần cởi mở hơn, chợt cười khẩy một cái. Thấy đứa nhóc cười mỉm, ông phần nào bình tĩnh lại. Chẳng thể đến gần, ông đành quan sát từ xa...

"Cháu nhớ được gì không?" — Ông hỏi nhẹ nhàng, đôi mắt ghim chặt vào cậu.

Cậu nhắm mắt lại, cau mày như cố nhớ ra gì đó. Nhưng...

"Cháu... không nhớ gì hết..."

"Mọi thứ cháu biết" — cậu cúi gầm mặt xuống — "là sự trống rỗng..."

Dù biết trước nhưng khi nghe chính cậu nói, ông vẫn không giấu được sự bất ngờ. Cố quan sát kỹ hơn, ông thu hẹp khoảng cách hết mức có thể.

Đôi tai, màu lông, dáng vẻ ông đều thân thuộc. Đến những hoa văn khác thường kia, ông chợt khựng lại. Sau khi đã chắc chắn, ông đưa ra phán đoán của mình.

"Hình như cháu cùng tộc Yêu Hồ với ta đấy!"

"Dù có một điểm hơi khác..."

"Hả? T-thật sao ông?" — Cậu ngạc nhiên.

Ông khẻ gật đầu... ánh nắng soi dần đến chỗ Kaguma, để lại cậu dưới bóng mát. Sự uy nghiêm của ông lại càng được tôn lên, khiến cậu trào dâng một cảm giác khó tả...

Cả hai ngồi nhìn nhau khi nắng và mây vẫn chầm chậm trôi.

"Dù sao... để cháu ở lại giữa khu rừng này, cũng không ổn. Cháu chẳng có nơi để dung thân phải không?

"Vậy cháu thấy sao... có muốn về làng ta không? Ở đó cũng an toàn hơn." — Ông cười mỉm, nhìn cậu một cách trìu mến.

"Được không ông?"

"Tất nhiên!"

Như muốn có chút khoảng trống, cậu quay đi, ánh mắt lạc vào không gian vô định. Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, có phần đáng sợ, cậu nhìn ông và đáp.

"Không hề!" — Ông cười khẩy.

"Ta cam đoan! Hoàn toàn không có ý xấu. Cả việc cháu cùng là Yêu Hồ với ta cũng là thật!" 

Lặng thinh một lúc, ông hất cằm về phía cậu. Tự mình xem qua bản thân, đối chiếu với những gì ông nói. 

"Ừm... đúng như lời ông nói." — Mặt cậu buồn bã, cuối đầu xuống hối lỗi.

"Vậy cháu sẽ về làng ông!"

"Mong sau này... ông giúp đỡ cháu nhiều hơn."

Ngay sau lời đồng ý đó, ông vui vẻ nở một nụ cười đầy nhân hậu. Đứng trước nụ cười đầy chân thành ấy, lòng tin vào ông mới thực sự được củng cố.

Cậu đáp lại bằng một nụ cười ngây thơ, hai má hồng lên, nó rạng rỡ. Khiến đôi mắt đứa nhóc khép lại, đó cũng chính là cảm xúc đầu tiên cậu cảm nhận được... thật sự rất ấm áp.

Chiếc lá cuối cùng rơi xuống nền đất ấm, như báo hiệu cuộc trò chuyện đã có kết quả. Sau khi dàn xếp ổn thỏa, cả hai tiến về làng...

Đứa nhóc ngây ngô vừa đi vừa dáo dát nhìn xung quanh, muôn thú như chào đón, chúng kêu lên những âm thanh đầy phấn khích và bắt tai. Không biết đã đi bao xa, cuối cùng cũng đến nơi...

Trước mặt cậu là một khu đất khá trống trải, những góc cây to mọc xung quanh, ở dưới chân chúng có một lối vào tự nhiên. Đó là nhà của tộc Yêu Hồ.

Cậu bắt đầu bước vào làng, mọi người lũ lượt nhìn ra, ai nấy đều tò mò. Bởi mọi người đều mang một màu lông trắng đơn điệu, chỉ riêng cậu là có những hoa văn đỏ kỳ lạ kia. Bị nhiều ánh mắt dòm ngó, khiến cậu lại trở nên rụt rè. Gương mặt đỏ ửng lên.

"Có lẽ mọi người thích vẻ ngoài kia của cháu đấy!" — Ông ngoái đầu nhìn cậu.

"Cháu không chắc nữa..." — Cậu co rúm lại và nói.

Bỗng có vài người chạy đến. Một trong số đó mở lời.

"Này!"

"Cậu là thành viên mới hả?"

"Trong cậu lạ quá nhỉ? Cậu tên gì vậy?"

"T-tớ không có tên..." — Cậu bối rối, nhìn quanh cố tìm trưởng làng, nhưng chẳng thấy.

Mọi người xồ tới một cách nhiệt tình. Mặc cho xấu hổ, mặc cho nhút nhát. Họ cười nói và bắt chuyện. Những cái khoác vai đầy ấm áp, chân tình và nụ cười thân thương như kéo cậu ra khỏi rào cản "nhút nhát".

Đấy là lần đầu tiên, cậu cảm thấy có ai đó... như là gia đình của mình, cậu cười mỉm trong lòng. Nỗi lo đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hạnh phúc ngập tràn. Ông Kaguma đứng nhìn bên ngoài, trong lòng thoáng nhẹ đi, vì mọi thứ đã suôn sẻ. Từ ngày cậu đến, cả làng trở nên nhộn nhịp hơn. Mọi người lại càng thêm gắn kết. Phải chăng cậu chính là điềm lành cho họ...

Suốt quãng thời gian sống ở đây, cậu được học rất nhiều điều về ma pháp. Một hôm, Kaguma cùng cậu ngồi tại cổng làng, họ ngắm nhìn cảnh vật. "Cháu biết không... ma thuật rất diệu kỳ đấy!", ông vui vẻ nói. Cậu quay sang nhìn ông với sự tò mò. "Chúng thế nào ạ?". Kaguma nhìn những chiếc lá đung đưa, rơi xuống một cách nhẹ nhàng, nhìn theo chúng đến khi chạm đất. Ông bắt đầu giảng giải.

"Nguyên tố là dạng ma thuật sơ khai cấu thành nên vạn vật. Thứ đã tô vẽ, dệt nên những màu sắc cho thế giới này, có vui, có buồn. Nhưng dù chứa cảm xúc gì... ta vẫn trân trọng chúng, mỗi khi nhìn ngắm vẻ đẹp ấy... ta lại càng có thêm động lực, bước tiếp đến ngày mai."

Từ những nguyên tố sơ khai ấy, con người đã phân tách đặc tính của chúng ra, rồi hình thành hàng trăm, hàng nghìn ma pháp khác.

"Cháu biết nguồn năng lượng cấu thành ma thuật là gì không?" — Ông quay sang nhìn đứa nhóc cạnh mình.

"Nei? Phải không ông?"

"Đúng rồi!" — Ông gật đầu, lộ ra nụ cười nhân hậu của mình.

"Ở con người, Nei không có định dạng, đó chỉ là nguồn năng lượng đơn thuần. Họ phải tự chuyển hóa chúng thành nguyên tố. Ông cha ta đã từng nói như vậy. Thú thật, ta cũng muốn được một lần gặp gỡ con người. Không biết thế giới ngoài kia bao la cỡ nào..." — Ông nhìn đi một cách xa xăm, như hướng về nền văn minh nhân loại.

Cậu cũng ngước nhìn theo như muốn đồng cảm với ông.

Khi vừa được sinh ra con người sẽ được khắc Nguyên Mệnh vào trong linh hồn và tìm thức. Hiểu đơn giản thì nó giúp họ thành thạo một nguyên tố nhất định. Ở một số chủng tộc, Nguyên Mệnh được di truyền qua các thế hệ. 

"Cháu nhìn những cảnh vật quanh khu rừng này đi. Cảm nhận được gì không?" — Ông nhìn khắp xung quanh, kéo cậu nhìn theo như muốn cậu ngộ ra điều gì.

"Chúng... có Nei bên trong, thậm chí còn có màu sắc riêng nữa?" — Cậu bình thản đáp.

Ông lại cười, khen đứa cháu rất biết cách nhìn nhận chúng, theo góc độ ma thuật. "Giỏi lắm!". Sau đó, ông giải thích.

"Ở trong cây cỏ, chúng mang nguyên tố mộc. Là thứ tạo nên màu xanh đầy tinh khiết này đây. Tương tự với sông hồ hay đất đá, là thủy và thổ. Ba nguyên tố chính trong tự nhiên, mà cháu có thể nhìn thấy, ở bất kỳ đâu. Thật tuyệt vời nhỉ?" — Ông nhấn mạnh câu hỏi, muốn cậu chiêm nghiệm về chúng.

Nghĩ đến, cậu bật cười rồi gật đầu đồng ý với những gì ông nói. Nhìn quanh, cảm nhận những thứ mang ba nguyên tố ấy, từ âm thanh, mùi hương cho đến nhiệt độ. Càng cảm nhận, cậu càng chìm sâu vào nó...

Các nguyên tố cơ bản bao gồm:

- Nguyên tố Thủy

- Nguyên tố Hỏa

- Nguyên tố Thổ

- Nguyên tố Mộc

- Nguyên tố Phong

- Nguyên tố Lôi

Không biết đã bao lâu, ông Kaguma vỗ vai đánh thức cậu dậy. "Chìm sâu quá rồi đấy! Cháu à". Cậu đã vô thức ngủ. Mặt trời đã dần khuất sau lưng con quái thú Zera, để lại một hoàng hôn đỏ rực như đốm lửa sắp tàn, tia sáng lên lỏi qua những thân cây và tán lá, rọi đến cổng làng rồi chạm đến đôi mắt cậu, làm sáng lên đầy long lanh. Gió lại mang những cánh lá đi qua, chen vào giữa ánh hoàng hôn như tô vẽ thêm cho bức tranh cuối ngày. "Đẹp thật! Mình yêu khu rừng này", cậu vươn vai, tự hào nói. Kết thúc một ngày đẹp đẽ, trong quá khứ.

Quay về hiện tại...

Đang ngắm nhìn khung cảnh. Thì từ phía xa ngoài bìa rừng. Lũ chim đột nhiên bay đi tán loạn. Kéo theo sau đó là những tiếng động lớn dữ dội đột vang lên.

"Lũ chim sao lại bay tán loạn lên vậy?" — Cậu đứng bật dậy, sững sờ nhìn về phía đó. 

Một cảm giác bất an chạy dọc sống lưng.

"Mình có linh cảm không ổn."

"Nếu không làm gì đó... khu rừng sẽ loạn mất..." 

"Đi thôi!" — Đôi mắt nghiêm túc và sắc lạnh đi.

Vừa dứt lời cậu phi thẳng xuống đồi, cuộn tròn cơ thể xuyên qua những tán cây, chạy một mạch xuyên qua những bụi rậm khiến lá văng tứ tung. Từng bước chân vô cùng gấp rút và liên hồi.

"Phải đi đường tắt thôi!"

Cậu bắt đầu tăng tốc, bước chân ngày càng nhanh hơn. Trên sườn đồi dọc đường đi, ông Kaguma cũng bắt đầu đuổi theo.

"Này nhóc!"

"Có chuyện gì thế?"

"Ta nghe thấy tiếng động lớn ở bìa rừng."

"Ông Kaguma?" — Cậu ngạc nhiên trước sự xuất hiện của ông, đôi chân vẫn phi như gió.

"Cháu không biết, bọn chim bỗng dưng bay đi một cách hỗn loạn. Dường như đang chạy khỏi thứ gì đó."

Sau khi nghe cậu nói, gương mặt ông trở nên nghiêm trọng.

"Vậy sao?" — Ông nhìn xuống, tự hỏi, đôi chân bỗng đạp mạnh xuống đất.

"Không thể chậm trễ được, chạy nhanh lên!!!" — Ông hét lớn.

"Rõ!"

Cả hai liền lao nhanh như tên bắn, xé toạc luồng không khí, bộ lông họ ngã sát về sau xuôi theo chiều gió.

Họ phi một mạch qua các địa hình, tiếng bước chân đạp mạnh có thể nghe rõ mồn một — lạng lách qua những hàng cây, đầy uyển chuyển và mượt mà. Khu rừng bỗng im lặng, như nhường đường cho họ — Tiếng thở dốc, tiếng đạp trên nền đất vang vọng khắp nơi. Ánh sáng mập mờ phía sau những hàng cây, bìa rừng dần hiện ra trước mặt.

Phía xa, một cặp hươu đang bị đàn bò to lớn rượt đuổi — bọn chúng chạy đến đâu mặt đất rung chuyển đến đấy, cây cối bị cuốn theo đổ nát — cứ như một cơn sóng thần.

"Kia rồi trưởng tộc!!!"

"Đ-đừng đùa chứ? Đàn bò Sannotaurus. Bọn chúng làm gì ở đây???" — Cảnh tượng trước mắt làm ông kinh hãi hét lên. 

Đàn bò vẫn đang lao như điên về phía họ.

"Bọn chúng đến tận đây, chỉ có thể là vì—"

"Chúng đã mất đi nơi ở."

Ông vừa chạy vừa thở dốc, họ đã ra khỏi cánh rừng. Mồ hôi bắt đầu túa ra, ông phải chạy và thè lưỡi ra để bơm lại oxy vào cơ thể nhanh hơn.

"Nói đúng hơn, là chúng đang di cư—" Gương mặt ông đầy lo lắng.

"Di cư sao?" — Cậu quay sang nhìn ông.

"Chỉ di cư thôi, có cần phải—"

"Làm đến thế này không?" — Cậu câu mày, tỏ ra vô cùng bức xúc và khó hiểu.

Khoảng cách đang dần thu hẹp.

"Mà để sau đi, chúng ta cứu bọn hươu trước đã!!!" — Gạt phăng những thắc mắc thừa thãi, cậu thôi thúc khẩn trương.

Giờ là cuộc chạy đua với thời gian, nếu không bọn hươu sẽ bị đàn bò điên giẫm nát — âm thanh ngày một lớn dần hơn, như báo hiệu cho hồi chuông tử thần — chỉ mười mét nữa hai bên sẽ chạm mặt nhau.

"Ông Kaguma! Giúp cháu tạo một bức tường gió đi!"

"Cháu định làm gì?" — Ông hoang man hỏi.

"Chỉ cần năm giây thôi—"

"Còn lại để cháu!!!" — Hơi thở vô cùng gấp gáp, ánh mắt của cậu chứa đầy sự quyết tâm.

"Ngăn cách bọn hươu—"

"Hộc... Hộc..."

"Với đàn bò!!!"

Giữa tiếng gọi của cậu cùng với khoảng cách ngày càng thu hẹp, ông lại tỏ ra nghi hoặc về bản thân.

"Ta tuổi này rồi... không chắc làm được đâu..." — Ông tự ti, bước chân cũng bắt đầu ngập ngừng.

Còn bảy mét nữa...

"Cháu tin vào ông!!!" — Cậu thét lên.

"Người ông mà cháu tin tưởng—"

"Hãy chứng minh lòng tin của cháu đặt đúng chỗ đi!!!" — Cậu đặt hết niềm tin vào ông. 

Ba mét...

"Ông Kaguma!!!"

Ông nhắm mắt, tưởng chừng như muốn từ bỏ. Nhưng rồi...

"Được rồi, để ta thử!"

Ngay sau đó ông ấy phóng đến trước mặt chúng. Những cơn gió lớn từ đâu kéo đến, cây cối chao đảo liên hồi, tiếng rít trong không khí xoáy thẳng vào tai — càng lúc mạnh hơn khiến lá cây bay tứ tung. Bộ lông ông dựng lên cùng một luồng hào quang trắng bao bọc lấy cơ thể — những cơn gió ngưng tụ xuống mặt đất tạo thành một vòng xoáy.

"Chân thiên bảo hộ"

Nó bùng lên, tạo thành bức tường gió, sát nút thành công tách chúng khỏi bọn hươu. "Thành công rồi!!!", ông trợn mắt gào to, mồ hôi rơi thành giọt xuống đất.

"Lên đi nhóc con!!!"

Cậu chóp thời cơ, lợi dụng sức gió qua phía bên kia bức tường.

Những đóm lửa đỏ rực bùng lên, tụ lại thành một quả cầu lửa trước mặt — đôi mắt sáng bừng lên dưới ánh lửa thiên, mang nhiệt huyết và quyết tâm trong đó — Những chiếc lá rơi xuống bị sức nóng ngọn lửa thiêu cháy thành tro. Cơn gió mà ông Kaguma tạo ra, càng khiến nó mảnh liệt hơn.

"Bộc Hỏa."

Quả cầu lửa bắn về phía những con tuyến đầu — tiếng nổ lớn vang lên, những tia lửa văng đi khắp nơi. Mùi cháy khét vươn lại trên thân gỗ bốc lên — đòn tấn công đã hạ gục chúng, khiến những con tuyến sau hốt hoảng dừng lại, cậu đáp xuống mặt đất.

"Nhóc con coi chừng!!!" — Ông đột nhiên hét lên, đúng lúc này một con trong đàn bất ngờ lao đến.

(Khỉ thật vẫn còn một tên à?)

Cậu phản xạ rất nhanh, khi chân vừa chạm đất liền nhảy ra để tránh đòn. Những đóm lửa lại bùng lên nhưng không phải chiêu Bộc Hỏa — chúng đang được nén lại thành những viên đạn, một màu đỏ rực bao trùm lấy vùng trời phía trên.

"Hỏa Liên."

Những viên đạn lửa cuộn xoáy, bắn, đi xé toạc luồng gió — tiếng nổ vang lên dồn dập, con bò chìm trong đám lửa, gục tại chỗ. Mọi thứ bấy giờ mới thật sự dừng lại.

Bọn hươu đứng bên cũng thất kinh hồn vía. Ông Kaguma thở dài một hơi.

"Cuối cùng cũng kết thúc." — Cậu thở dài một hơi.

Đám lửa để lại sau trận chiến dần tan đi... cơn gió còn đọng lại cuốn theo chúng rồi tắt lịm. Bọn hươu chứng kiến thì chưa hoàn hôn, Kaguma thì rả rời. Sao một lúc khi hai bên ổn định lại tinh thần, họ đi về phía đàn bò tơi tả. Đứa thì lánh mặt đi, thằng thì gục mặt xuống. Dường như chúng biết tội mình vừa gây ra cho khu rừng.

"Sao các ngươi dám làm loạn cả khu rừng hả? Biết đây là chốn rừng thiêng không?" — Cậu là người mở lời trước, giọng điệu vô cùng tức giận.

"Thành thật xin lỗi" — một con trong đàn nói — "bọn ta bất ngờ bị một đám người mặc đồ đen tấn công, hoảng quá nên chạy lạc đến đây."

Trưởng tộc khi này cũng không kiềm được tức giận liền chen ngang vào.

"Chỉ có vậy mà các ngươi làm chuyện động trời này hả???" — Ông nghiến chặt răng nói, vẫn còn thở không ra hơi.

Thấy ông quát lớn như vậy, cậu liền quay sang hí mắt mà nói.

"Ông ơi, tuổi già rồi coi chừng ảnh hưởng đến sức khỏe đấy~"

"Để cháu lo chuyên này cho..." — Cậu nhắm mắt tự tin nói.

Trưởng tộc nghe xong liền liếc nhìn cậu với ánh mắt sắc bén.

"Này ta còn sung sức lắm đấy, đừng có coi thường ta!" — Ông cau mày.

"Vậy hả? Thế mà nãy cháu nghe ai đấy bảo ta tuổi này rồi, không chắc làm được đâu~" — Cậu nhại giọng của ông.

"Không lẽ cháu nghe nhầm ta..." — Cậu ngước mặt lên giả vờ ngơ ngác.

"Tên nhóc chết bầm, nuôi mi đến tuổi này. Giờ quay sang chọc điên ta hả? Ông cho mi biết tay!"

"Cháu chóng mắt lên coi ông làm gì cháu á..." — Cậu nói một cách đầy mỉa mai, nheo cả hai mắt trong vô cùng khinh bỉ. Thậm chí còn nhe răng cười đầy ác ý.

Bầu không khí căng thẳng giờ lại trở thành sự nhộn nhịp và ầm ĩ của hai ông cháu. Không một chút gió, không một chút tiếng động, dường chẳng thứ gì muốn can vào.

"C-Chúng tôi có thể cắt ngang cuộc trò chuyện của cả hai không..." — Một tên ngơ ngác hỏi.

"Im lặng để bọn ta giải quyết!!!" — Cả hai đồng thanh nói. Thằng cháu liếc nhìn đểu ông rồi cười mép.

"Thôi... không chấp đứa như mi nữa." — Ông thở dài, ngoảnh mặt đi.

"Hả? Ông chịu thua à?"

"Còn trêu nữa là ta cho mi đi bụi đấy đồ láu cá, ta ghét mi!!!"

"Vâng vâng hết vui rồi, không đùa nữa." — Cậu tỏ ra chán nản, thở dài một hơi rồi quay sang đàn bò.

Thấy thằng cháu đã hết nhây. Ông mới quay lại chuyện chính.

"Mà giờ nhóc tính sao với bọn này?" — Ông nhìn chúng một cách khinh bỉ.

Cậu ngước lên suy ngẫm. Đầu cứ lắc qua lại, miệng thì lẩm bẩm. Chợt cậu mở to mắt ra, dường như có giải pháp.

"Họ cũng vì mất đi nơi ở nên mới đến đây nhỉ?"

"Chuyện đã lỡ... hơn nữa họ cũng xin lỗi rồi."

"Nhưng chúng ta rất hiếu khách mà... đúng không ông?"

Trưởng tộc nghe xong thấy có lý, ông quyết định để đứa cháu tự giải quyết. Cậu đi đến chỗ con đầu đàn.

"Được! Thế này đi... có một đồng cỏ ở phía bên kia khu rừng."

"Các ngươi có thể lấy đó làm nơi ở mới."

Cả bầy nghe xong thì nhìn nhau. Gật đầu thỏa thuận rồi nhìn cậu.

"Chúng tôi cảm ơn cậu... hãy tha lỗi cho chúng tôi."

"Rồi rồi đi dùm đi..." — Cậu gật đầu đuổi khéo.

Bọn chúng bắt đầu di chuyển, từng con đi qua cậu, để lại những dấu chân lún sâu dưới đất. Cậu nhìn theo bóng lưng chúng, ánh mắt lộ rõ sự chán ngấy. "Đừng có mà gây chuyện nữa! Không là ta nướng chín hết đấy nhé!", cậu nhe răng cười đầy đe dọa. Chúng sợ hãi, liền cụp đuôi chạy thục mạng.

Mọi thứ đã được giải quyết. Ông tự hào vì đứa cháu ngày nào còn thơ ngây giờ lại trưởng thành thế này. "Thằng nhóc này... đã lớn thật rồi". Nhưng nghĩ lại vụ bị chọc tức, ông cau có trong lòng, tự nhủ lát về phải cho nó một trận.

Cậu khi này vươn vai, cả người rung lên. "Ây cha... thế là xong chuyện. Thoải mái quá đi!". Nhìn khắp bãi chiến trường, cậu bơ vơ đang không biết phải làm gì, thì bỗng có tiếng gọi...

"Này!!! Yukai!!!" — Giọng ai đó hét lớn.

"Giọng ai nghe quen vậy???" — Cậu nhìn xung quanh tìm nơi phát ra tiếng gọi.

"À phải rồi!" — Mặt cậu bỗng chán nản.

"Hèn chi mình thấy thiếu ai đó... hóa ra là tên này."

Cậu ngước lên rồi hét lớn.

"Kuro đấy à?"

"Đứng đấy làm gì vậy tên ngốc?"

Từ trên sườn đồi một con Hắc Lang xuất hiện. Ánh nắng chiếu xuyên qua hình bóng ấy tôn lên bộ lông màu đen huyền ảo, như vừa bước ra từ màn đêm. Kuro là tên của cậu ta mà nhóc hồ ly đã đặt cho.

"Tên Yukai kia, gọi ai là tên ngốc đấy hả???"

Yukai, tên của người đang đứng dưới đồi liền nổi cáu.

"Mới có chuyện lớn xảy ra mà cậu lại ở đâu vậy tên ngốc? Kuro là tên ngốc ngốc ngốc ngốc!!!" — Cậu lại chửi rủa.

Trước những lời nói chọc thẳng vào tim đen, Kuro chỉ biết lặng im quay đi.

"Chuyện đó..." — Cậu nói một cách e dè.

"Mà này cứ bảo người ta ngốc này ngốc nọ vậy?"

"Đứng yên đấy tớ sẽ cho cậu một trận." — Vừa dứt lời Kuro phi từ trên đồi xuống. 

Từ chỗ Yukai đang đứng Kuro lao xuống. Chẳng kịp tránh, cả thân hình đen ngòm của gã sói đè lên cậu.

"Ặc! tên khốn định đè chết tớ đấy à?"

"Đáng đời cậu lắm~" — Kuro liếc sang tỏ vẻ đắc chí.

"Được... chuẩn bị đi tên đáng ghét!"

Trưởng tộc đứng bên chỉ biết nhìn. Ông nheo mắt lại tỏ vẻ bất lực. "Hai cái đứa này... cứ gặp nhau là lại ồn ào". Sau bao nhiêu chuyện diễn ra, khu rừng cuối cùng cũng quay về bình yên vốn có. Dưới những bóng cây, hai người bạn của chúng ta đang đùa giỡn một cách đầy hăng hái. Cơn gió lại thổi lên như muốn hòa chung niềm vui nhỏ bé ấy.

Nhưng trưởng tộc lại không như vậy. 

(Chuyện ngày hôm nay nhất định không bình thường. Đã vậy, lại còn trước ngày cận kề 1000 năm.)

(Những kẻ đã tấn công đàn bò Sannotaurus... rốt cuộc bọn chúng muốn gì?)

(Một cuộc tấn công ngẫu nhiên ư?)

Ông Kaguma nhìn về miền đất phía xa ngoài khu rừng. Trong lòng dáy một lên một cảm giác bất an lạ thường.

Hết Chương 01

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...