Chiến Ký Hồ Vương — Mùa 1: Tân Sử Ký/Chapter 2: Điềm báo trước bình yênChapter 2: Điềm báo trước bình yên
20px

Kuro và Yukai, họ đang hội ngộ ở bìa rừng. Bóng cây khẻ đung đưa trong gió, làm bầu không khí dịu mát, xóa tan mộ mệt mỏi trong người đi họ đi. Kaguma màng đến điều đó, mắt vẫn hướng về phía xa xăm. Ông cảm nhận được, cơn gió hôm nay, mang theo điều gì đó...

"Này Yukai, cậu cản được chúng thật à?" — Kuro nheo mắt tỏ vẻ nghi ngờ.

"Không phải tớ thì còn ai?"

"Chứ đâu như ai kia, trốn đâu mất chẳng đến giúp đấy thôi~" — Cậu liếc nhìn lại gã sói.

"Ặc... có phải tớ, cố ý đâu..."

Kuro đánh trống lãng tiếp tục trêu chọc.

"Mà tớ không tin chuyện đó đâu, cậu gà thế mà~"

"Haiz vẫn như mọi khi, chả công nhận tớ tẹo nào..." — Cậu gục mặt xuống tỏ vẻ thất vọng.

Yukai nhắm mắt rồi quay đi tỏ vẻ giận hờn. Kuro liếc nhìn theo cười nhếch mép. "Haha tớ mà công nhận cậu, chắc khu rừng này cháy rụi mất". Kaguma nghe thấy, liền quay sang Kuro, gương mặt không mấy dễ chịu.

"Này Kuro! Đây không phải nơi muốn đùa là đùa đâu!" — Ông gằn giọng.

"Cháu xin lỗi, cháu quen mồm."

Yukai đứng bên cũng tỏ ra chán nản. Bỗng cậu ngẩng đầu lên, nghiệm một lúc. Nắng vàng chiếu thẳng vào mắt cậu, chói lóa, liền nhắm nghiền lại. Rồi một cánh lá rơi lên mặt cậu, lắc đầu liên hồi khiến nó rơi xuống. Nhìn lại cánh lá đang rơi một cách lặng lẽ, cậu nhớ ra. "Phải rồi!". Quay sang định nói, cậu thấy tên sói ngốc đang bị trách vấn, không khỏi khinh bỉ. Chỉ đành đợi họ giải quyết. Trong lúc đó, cậu lại nhìn cảnh vật xung quanh, nó đã khá tan hoang bởi trận chiến khi nãy. Mặt thoáng lên sự thương xót. "Xin lỗi... Zera!", cậu nói thầm. Như nghe thấy tiếng gọi, khu rừng huyền ảo gửi đến lời an ủi, một làn gió ấm thổi ngang qua tựa bàn tay phụ nữ dịu dàng xoa đầu đứa trẻ. Mang theo một cánh hoa Kisa. 

Nhìn thấy cánh hoa đó, cậu nhớ lại ý nghĩa của nó. Kaguma từng kể với cậu...

Đó một lần hai ông cháu đang dạo quanh trong khu rừng. Yukai vẫn đang chạy tung tăng đầy hăng hái, mãi mê đến nổi đã bị vấp phải một hòn đá trên đường. May mắn có nền cỏ đỡ lấy, cậu mở mắt ra nhìn trước mặt. Giữa nền cỏ xanh mướt ấy một bông hoa màu tím sặc sỡ đập vào mắt cậu, nó có tổng cộng năm cánh hoa khá dài cong nhẹ ngược vào trong, ở đầu các cánh hoa có ba điểm tròn nhô ra như sóng vỗ về. Không biết vì sao, cậu lại rất chăm chú nhìn ngắm bông hoa ấy, cơ thể thì vẫn nằm bẹp trên nền đất.

Kaguma đi tới và nhìn thấy bông hoa ấy, ông cười thầm. "Đã bảo cháu chạy từ từ thôi mà...", mặt ông hơi cau có như không hài lòng với đứa cháu ngổ nghịch của mình. Nghe thấy vậy, cậu liền ngồi dậy, ngó nhìn sang bông hóa ấy lần nữa rồi quay qua cuối đầu trước ông. "Cháu xin lỗi... ông Kaguma.", thái độ rất hối lỗi. Thấy đứa cháu có vẻ rất thích bông hoa bên cạnh, trùng hợp thay cậu vừa xin lỗi. Tha thứ cho đứa cháu, ông nhìn vào cánh hoa sắc tím đượm buồm mà cuốn hút ấy bắt đầu dạy cho cậu. 

"Cháu có biết ý nghĩa của loài hoa này là gì không?"

Nhìn theo hướng mắt của ông. "Dạ không ạ...". Ông cười mỉm, nói tiếp.

"Đó là hoa Kisa, một loài hoa mang sự u buồn, nó mang ý nghĩa là sự thành tâm hối lỗi khi cháu làm sai điều gì đó. Lời xin lỗi vừa rồi của cháu đã đáp lại ý nghĩa của loài hoa này. Cháu giỏi lắm!"

"Vậy ạ..." — Đôi mắt đỏ ngọc ánh lên đầy long lanh, gương mặt rạng rỡ có phần rùng mình trước ý nghĩa trầm lắng của loài hoa nhot nhoi cạnh mình. Cậu càng thêm yêu quý thiên nhiên, yêu quý Zera.

Nhìn lại hiện tại, cành hoa ấy đang nằm ngay trước mặt, như chấp nhận lời xin lỗi của cậu. Hiểu được, đứa trẻ liền vui vẻ hẳn lên, không còn gương mặt đau buồn khi nãy nữa. Rồi lại nhìn về phía người ông của mình, thầm cảm ơn những lời dạy dỗ. Bấy giờ, gã sói đen đã thấm thía những lời quát mắng. Cậu tiến đến...

"Ờm... mấy hôm trước tớ vô tình đi ngang một nơi rất thú vị!"

"Giờ tớ định đến đó. Hai người đi chung không?" — Cậu nhìn họ với đầy sự phấn khởi.

Cả hai quay sang nhìn nhau tỏ vẻ khó hiểu. Họ ngập ngừng, rồi đồng ý đi theo. 

"Được! Đi ngay thôi!"

Cậu quay lưng, chân bắt đầu bước nhịp nhàng như diễu hành. Vừa đi vừa ngân nga, phát lại bản nhạc diệu kỳ đã nghe trên đỉnh đồi. "Cậu hát cái gì vậy?", Kuro thắc mắc hỏi. Nhóc hồ ly ngẩng cao đầu và đáp.

"À! Một bản nhạc mà tớ đã nghe khi nãy thôi!".

"Tên ngốc như cậu sao hiểu được... he he!" — Cậu nhe răng cười, liếc nhìn lại phía sau.

Chàng sói bỗng phình má, mắt nheo lại, như kế hoạch của mình vừa đổ vỡ. Biết chẳng thể châm chọc được chủ đề này, gã liền đổi kế hoạch.

"Nơi đó có thật sự thú vị không đấy?" — Đôi mắt nới lỏng ra, chuyển sang vẻ gian xảo.

"Im lặng và đi theo đi..." — Giọng cậu nói trầm, không muốn tốn hơi với cậu ta.

Họ đi khuất khỏi bìa rừng. Cảnh vật dần bị bỏ lại phía sau, cuối cùng khuất khỏi tầm mắt. Cả ba tiếng sâu vào rừng, chậm rãi đi qua từng tán cây, nghe con suối chảy nhẹ nhàng, tia nắng chiếu xen kẽ giữa những tán lá, trải thành một con đường dài, như dang dẫn cả bọn đến nơi cần đến. Các sinh linh huyền ảo bay dọc theo những lùm cây, dõi theo cuộc hành trình. Khi đang trên đường đi, Yukai nhớ lại về lần đầu tiên cậu và Kuro gặp nhau. 

Chuyện bắt đầu vào một hôm... khi Yukai đang dạo quanh khu rừng thì phát hiện ra một con hồ.  Ban đầu cũng chẳng mấy để ý, nhưng sắc xanh đầy tinh khiết ấy chợt sa vào đôi mắt đỏ như ngọc của cậu, không thể rời mắt khỏi nó. Cậu tiến đến gần, nép sau tán cây, vô thức đắm chìm vào vẻ đẹp ấy.

Xung quanh con hồ là những cái cây to lớn, bao trùm lấy không gian nơi đây. Hơi sương từ thác nước làm bầu không khí tựa như một chốn tiên cảnh, nó trôi nổi nhẹ nhàng dưới nền cỏ ẩm ướt. Mọi vật xung quanh in hằng lên mặt hồ. Thậm chí còn đẹp và lung linh hơn cả bản thực. Cứ như được khoác lên một chiếc áo được dệt từ nền trời xanh vậy.

Mặt hồ sắc xanh cùng thiên nhiên sắc lục, tạo nên một khung cảnh vô cùng sinh động và huyền bí. Ngỡ như bầu trời đã nhập làm một với khu rừng. Nó lại càng được tôn lên khi mặt hồ bắt đầu lay động, ánh sáng chiếu rọi khắp xung quanh bao trùm lấy vạn vật, uống lượn theo nhịp sóng. Cứ như bức tranh tịnh hồn được chạm khắc trên nền không gian.

Đang chìm đắm vào đó, một dáng hình với bộ lông đen huyền đứng cạnh con hồ, cậu tròn mắt chuyển ánh nhìn sang. Nó như được tạo ra từ màn đêm sâu thẩm, hút lấy tất cả những gì đẹp đẽ và tinh khiết nhất. Tựa một vì sao đen đang nhảy múa giữa thiên hà bao la. Nhịp sóng càng làm vũ điệu ấy trở nên mảnh liệt và lôi cuốn hơn. Mọi sự thu hút bấy giờ đỗ dồn về phía đó...

Đứng nhìn hồi lâu nhóc hồ ly vô thức bước đến, giẫm phải cành cây gây tiếng động. Chàng sói liền cảnh giác. Cậu ấy giật mình quay sang, đồng tử co thắt lại, tiến về phía phát ra âm thanh.

"Ai vậy?" — Chân vẫn chầm chậm bước.

Yukai giật mình, gương mặt lúc này trở nên lo lắng. Bản năng của loài sói. Từng bước chân mang sự cảnh giác cao độ, nhịp nhàng và tĩnh lặng. Không một chút tiếng động. Nghẹt thở, cơ thể cứng đờ nhìn khoảng cách cả hai dần thu hẹp. Không gian như đông cứng lại, chỉ còn tiếng đập khe khẽ từ tim Yukai.

"Ai ở đấy vậy? Ra mặt đi!"

Yukai từ từ bước ra với vẻ mặt lo sợ. Kuro vẫn lặng thinh, nhìn theo từng cử động của nhóc hồ ly, bản năng mách bảo kẻ trước mặt không có sát khí.

"C-chào cậu." — Yukai vừa bước vừa ngập ngừng nói.

"Cậu là ai?" — Kuro nghiêng đầu hỏi.

"Trông cậu lạ quá, trước đây tôi chưa thấy bao giờ."

Trái ngược với suy nghĩ của Yukai, Kuro tỏ ra rất bình thản. "Cậu thuộc tộc Yêu Hồ nhỉ?", cậu ta cười mỉm hỏi. Vẫn còn đang sợ hãi, đảo mắt nhìn quanh như cố tránh mặt đối phương. Mồ hôi túa ra, toàn thân như bị một sợi xích vô hình siết chặt lấy. Biết chẳng thể trốn, cậu ngập ngừng đáp.

"Đ-đúng vậy... tớ thuộc tộc Yêu Hồ..."

Kuro đột nhiên tiến tới. "Khịt khịt...". Trước hành động đột ngột của Kuro, Yukai đỏ mặt và bối rối. Bộ lông trắng xù lên, cảm giác rợn gáy chạy khắp người. Mặt hồ lay động, như kẻ vô hình đứng bên lặng cười.

"C-cậu làm gì vậy?" 

"À! tớ ngửi mùi cậu thử ấy mà..."

"Cậu là người mới đến đây đúng không?" — Đôi mắt cậu ấy khác hẳn ban đầu.

"Qua mùi của cậu với cách nói ấp úng thế kia... tôi đoán thế!". Yukai cũng ngạc nhiên trước sự phán đoán chính xác của Kuro, có thể thấy khả năng nhìn người của cậu ta rất tốt. Cậu há mồm, gương mặt không khỏi ngưỡng mộ. "Ừ đúng rồi!", vội đáp lại câu hỏi thể hiện sự tôn trọng.

"Trông cậu có vẻ thú vị đó... vẻ ngoài của cậu, mấy cái hoa văn màu đỏ ấy..." — Mắt Kuro nhìn dọc theo những hoa văn, không giấu nổi sự tò mò.

Có lẽ vẻ ngoài độc lạ của Yukai cũng không lọt khỏi cặp mắt của Kuro. Ánh mắt hai người nhìn chằm chằm vào nhau. Chỉ còn nghe thấy tiếng chảy của thác nước và cỏ cây lay đưa. Mặt hồ khi này chiếu lên bao trùm lấy họ, nó chuyển động từng chút một như cái khoác vai để trấn an. Hai người bạn của chúng ta như hòa chung vào khung cảnh huyền ảo xung quanh. Người thì mang vẻ ngoài độc lạ, bên thì tựa một vì sao đen. Thiên hà nhỏ bé này bỗng trở thành sân chơi cho cả hai.

Một giọt sương trên lá bỗng rơi xuống mặt hồ, phát ra tiếng —

*Tách*

"Cậu thú vị thật đấy! Hay hai ta làm bạn đi, tôi đến từ tộc Hắc Lang, ở phía Bắc của rừng Zera!" — Kuro là người mở lời trước phá tan bầu không khí yên tĩnh. Cười phá lên đầy thích thú với người bạn mới của mình.

"Mọi người trong tộc tôi chả ai thân thiện cả, người nào cũng lạnh nhạt." — Kuro tỏ ra buồn chán.

"Lạ vậy? Làng tớ ai nấy cũng hòa đồng và cởi mở lắm!" — Yukai đáp lại với sự ngạc nhiên trên khuôn mặt. Chân vô thức bước lên.

Thấy đối phương bắt đầu cởi mở hơn. Kuro từ tốn hỏi lại. "Vậy cậu có đồng ý làm bạn với tớ không?". Yukai lấy lại bình tĩnh, đôi mắt nghiêm túc nhìn và đáp. "Được thôi! Tớ đồng ý!", cậu gật đầu, giọng đầy trìu mến.

"Mà tớ tưởng trong rừng Zera này... chỉ có mỗi tộc của tớ thôi chứ?"

"Cậu là người mới nên không biết, trong khu rừng này ngoài tộc của cậu ra, còn nhiều tộc khác nữa!"

"Ra là thế! Mà... cậu có tên không?" 

"Tộc Hắc Lang chúng tôi không có tên, vì có thể nhận diện nhau qua mùi hương. Còn cậu?"

"Tớ cũng không!"

Nghe thấy lời hồi đáp, Kuro như có sáng kiến. Đôi mắt sáng lên trong sắc xanh. Cậu ấy bước đến. Khoảng cách giữa họ đã rất gần.

"Này! Hay là vậy đi, cậu sẽ đặt tên cho tớ và tớ sẽ đặt tên lại cho cậu. Coi như đây là minh chứng cho tình bạn của chúng ta?" — Kuro nói đầy phấn khích, gương mặt có chút ngượng ngùng về ý kiến của mình.

"Ý hay đó!"

Thấy ý kiến của mình được ủng hộ, chàng sói càng rạo rực hơn. Đuôi bắt đầu ngoe nguẩy.

"Vậy tớ đặt cho cậu trước nhé!" — Kuro giành quyền đi trước.

Yukai vội gật đầu. Đôi tai dựng đứng lên. Ngay khi tim đang đập thình thịch, không biết mình sẽ được đặt tên gì. "Yukai!", cái tên chợt thốt lên từ miệng Kuro. Người vừa nhận được cái tên ấy, bấy giờ đơ người, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cậu ta nghĩ ra quá nhanh, như đã ấp ủ, chờ đến tận khoảnh khắc này vậy. Mặt hồ lại cười khẩy, nó dao động liên hồi. Kuro thấy người bạn của mình đơ, gương mặt đỏ lên, quay đi nơi khác. 

"Tớ nghĩ đại á... c-có kì thì đừng chê nha." — Giọng cậu ta ấp úng.

Không biết phải làm gì tiếp theo, đối phương vẫn đơ ngay ra. Chàng sói đen cứ nhìn vào khoảng không vô định. Lâu lâu lại liếc nhìn sang Yukai, mặt vẫn đỏ, rồi quay đi. Ba bốn lần như vậy. "Được á!", nhóc hồ ly bất ngờ đáp lại. Kuro "hả" một tiếng, phản ứng tương tự Yukai, cậu ấy đơ người. Xem họ giống nhau chưa kìa!

Yukai nhìn biểu cảm đơ cứng của chàng sói thì bắt đầu cười, lăn lộn dưới nền cỏ. "Ha ha! Mặt cậu sao thế? T-trong buồn cười quá ha ha!", cậu cười như được mùa, ôm bụng như cố ngăn nó nổ tung, cả người rung lên từng nhịp. Kuro há mồm. Đang chìm trong trận cười mất nhân tính của đối phương, phải mất một hồi lâu cậu ấy tỉnh hồn lại. Nhìn Yukai, Kuro phụng phịu. "Cậu cười gì thế?", chàng sói ngơ ngác hỏi. Tên nhóc hồ ly vẫn cười lăn cười bò, đến khi nghe câu hỏi, mới chịu mở mắt ra và nói. "À xin lỗi... ha ha mặt cậu trông hài chết đi được á! Há há há!". Kuro nhảy đến vả vào đầu tên đáng ghét. "Đau! Sao cậu đánh tớ?", cậu vội bật dậy, nhìn Kuro đầy bức xúc. Cậu ấy quay đi như không biết.

"Haiz... mà cậu chịu cái tên ban nãy chứ?" — Kuro thở dài, quay sang ngượng ngùng hỏi.

"Ừm! Tớ thích cái tên đó rồi đấy!" — Yukai đáp lại đầy vui vẻ.

"Thật sao? Cậu nói thế thì tớ vui rồi..." — Kuro lúc này cảm thấy nhẹ nhỏm.

"Được rồi giờ đến được tớ!" — Yukai khì ra hai làn khói mỏng từ mũi như bếp lửa sắp phun trào, mặt đỏ bừng lên.

Nhắm mắt lại, cặp mày rung lên liên hồi. Ầm ừ kéo dài, khiến chàng sói bắt đầu hồi hộp. Mặt Yukai dần cau có, đầu quay một cách điên cuồng. Miệng lẩm bẩm gì đó. Chợt một giọt sương khác rơi xuống mặt hồ.

"Kuro? Nghe thế nào?" — Cậu nói ra, mở một mắt hé nhìn đối phương.

"Kuro à... nghe tệ vậy?" — Kuro với giọng điệu chán nản.

"Sao cơ, nghe tệ lắm hả? T-tớ xin lỗi cậu..." — Yukai tỏ ra hốt hoảng.

Đôi tai liền cụp xuống, đôi mắt dần tối sầm lại.

(Tệ rồi mình phải làm sao đây?)

Đúng lúc này, Kuro nhìn Yukai với điệu cười đầy gian xảo.

"Ha ha tớ đùa đấy! Làm gì hốt hoảng vậy?" — Cậu ấy cười phá lên như vừa lừa được ai đó.

"Cái tên này, giỡn gì kỳ vậy?" — Yukai đáp lại đầy cáu gắt.

Cả hai nhìn nhau rồi cười phá lên vì sự trẻ con của mình. Mặt hồ chợt dao động mạnh mẽ, nhịp sóng liên hồi, làm ánh sáng phát ra như những vũ công tự do, nhảy múa xung quanh hai người. Cơn gió tứ phương len lỏi vào chốn tiên cảnh, cuốn theo những cánh lá hợp thành một vòng xoáy bao quanh bọn họ. Như một buổi lễ kết nạp, tình bạn đầy thiêng liêng. Đứng giữa vòng xoáy ấy, Yukai và Kuro, họ cười với nhau rạng rỡ. "Có một người bạn như cậu quả là vui thật đó!", Kuro hạnh phúc nói. Một cảm xúc mới mẻ khác đã được khắc sâu vào quyển sách ký ức mà cậu nhận được sau ngày hôm ấy. Thế là hồ ly và sói đã kết nghĩa với nhau.

"Tớ cũng nghĩ như cậu đấy! Từ giờ giúp đỡ nhau nhé Kuro!"

Đó là một trong những kỷ niệm đẹp cậu có, suốt thời gian ở đây. Quay trở lại hiện tại. Và cũng chính vì cái tính hay trêu chọc nên nó đã trở thành một phần in sâu vào trong tâm trí cậu mỗi khi nghĩ về Kuro.

Yukai đột nhiên quay sang nhìn người bạn, rồi cười vô cùng nham hiểm.

"Cậu nhìn gì vậy? Lại còn cười nữa chứ?" — Kuro đỏ mặt.

"À! Không có gì đâu, chỉ là tớ nhớ lại vài kỷ niệm thôi ấy mà!"

"Vậy à? Làm cứ tưởng cậu định làm gì mờ ám chứ?"

"Cái tên này, chả bao giờ nghĩ tốt về tớ cả!" — Cậu bất ngờ nhảy đến dùng chân gõ vào đầu Kuro. 

"Cho chừa này còn dám trêu tớ nữa không?" 

"Dám đánh tớ à? Được lắm, đến lượt tớ nhận lấy này!"

" Hai cái đứa nhóc này, lại thế rồi..." — Trưởng tộc đứng ngoài nhìn hai đứa nhóc tràn đầy năng lượng. Riêng ông vẫn giữ nỗi bất an của mình.

Choảng nhau một trận đã đời, hai đứa nhóc mệt rả người. "Đi tiếp được rồi chứ?", Kaguma nhắm mắt nói. Yukai thở dài, nhìn Kuro đầy mãn nguyện, sau đó quay sang người ông và nói. "Dạ... được rồi!". Rồi cả bọn lại tiếp tục lên đường. Kaguma liếc nhìn lại hai đứa nhóc vẫn đang ung dung, lòng ông càn thêm bất an. Yukai dường như đã nhận ra, nhưng không nói gì. Không biết đã đi bao lâu, cuối cùng họ cũng đến.

"Đến nơi rồi!" — Cậu ngoái nhìn lại Kuro và Kaguma.

"Nơi này là?" — Cả hai đồng thanh nói, miệng ồ lên một tiếng.

***

Ở vùng đất phía xa, một nhóm người đang chậm rãi đi về phía khu rừng. Bọn chúng mặc một áo choàng màu đen trùm đầu, được kẻ viền và tô điểm bằng những hoa văn màu vàng đầy kỳ dị. Dẫn đầu là một gã đeo bịt mặt, đôi mắt tím đen vô hồn, tay cầm một cây trượng cũng màu đen, được khảm vài viên đá ma thuật. Mỗi nhịp hắn bước, những viên đá cũng lắc theo khiến chúng va đập vào nhau phát ra âm thanh.

"Thưa ngài Blakomori, liệu làm vậy có tìm được khu rừng ấy không?" — Một tên thuộc hạ hắn khẻ hỏi.

"Tất nhiên... bộ ngươi không tin ta ư?" — Gã chỉ huy cau mày, liếc nhìn lại phía sau đầy sát khí.

"Dạ không thưa ngài..." — Tên hỏi liền co rúm sợ hãi.

"Đàn bò sannotaurus đấy, chúng có thể cảm nhận được nguồn năng lượng nguyên tố mộc và thủy rất cao. Và ở phía Đông, chưa tên con người ngu ngốc nào khai phá, chắc chắn Zera nằm ở vùng đất này." — Blakomori tự tin nói.

Gã đã yểm một thuật chú lên một trong những con bỏ chạy. Và bây giờ, hắn đang theo dấu vết ma lực do nó để lại. Hắn đưa tay ra, một vòng tròn ma thuật xuất hiện bao quanh lấy cổ tay, rồi một dòng ma lực từ đâu nối đến rất xa. Bản thân biết nó là gì, kẻ thi triển thuật chú cười nhếch mép, càng thêm tự tin. Blakomori thu tay lại, siết chặt lấy, như kế hoạch đang đi đúng hướng.

Sau đó, bọn chúng tiếp tục lên đường. Bỗng một con Vandot từ đâu bay đến, dọc theo nhóm người bên cạnh. Tiếng đập cánh nghe rất êm tai, bộ lông rung lên liên hồi bởi luồng không khí, vừa bay vừa hót say mê. Nó vượt qua mặt tên chỉ huy. Hắn liếc nhìn sang, vẻ mặt vô cùng khó chịu. Con chim đột nhiên rơi xuống mặt đất khiến đám thuộc hạ nhìn sang. Vandot đã bị cắt mất đầu từ lúc nào, vết cắt ngọt đến nỗi bản thân nó còn không biết, đôi cánh vẫn đang đập khe khẻ. Từ miệng vết thương, một luồng khí đen bốc lên dày đặc. Mặc cho chuyện vừa làm, hắn vẫn bước đi ung dung.

Cơn gió ấm cuốn theo luồng khí đen kia, vụt qua Blakomori, nó bỗng trở nên lạnh lẽo. Rồi bay thẳng về phía rừng Zera.

Trở lại nhóm của Yukai...

Cậu quay lại phía sau, ánh sáng chói lóa hòa cùng biểu cảm đầy hào hứng. Kuro và Kaguma nheo mắt, ánh sáng dần phai đi, họ mới nhìn rõ khung cảnh.

"Đây là..." — Trưởng tộc mở to mắt .

"Một ngôi đền sao? Nhìn trong nó thật uy nghiêm!" — Kuro cũng tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

Nơi cả ba đang đứng là một ngôi đền cổ, nó tỏa ra một bầu không khí đầy linh thiêng, tránh lệ và thanh tịnh. Lối vào đã bị bịt kín bởi rêu và dây leo. Trên những viên gạch được dùng để dựng nên ngôi đền, có những văn tự cổ kỳ lạ.

"Thấy chưa! Ông với Kuro kiểu gì cũng sẽ thích thú với nơi này mà!" — Yukai đáp lại một cách đầy tự hào.

"Công nhận ở nơi đây... cảm giác thật dễ chịu và thanh tịnh làm sao!" — Kuro không kiềm được, cũng bắt đầu tán dương ngôi đền.

"Theo phỏng đoán của ta, dựa trên kiến trúc và những văn tự này, có lẽ ngôi đền được ai đó xây dựng nên vào thời Cổ Nguyên sơ khai." 

Ông bước lên đứng cùng với Yukai, nhìn ngắm tổng quan ngôi đền. Đôi mắt mờ đục bỗng long lanh lạ thường, ông như quên đi nỗi lo trong mình. 

"Này Yukai, sao cháu tìm được chỗ này vậy?" — Ông từ tốn quay sang hỏi.

"Cháu chỉ vô tình đi ngang qua và phát hiện thôi. Sống ở đây lâu rồi, nhưng không hiểu sao đến hôm ấy cháu mới biết đến nơi này."

"Lần đầu nhìn thấy nó... cháu đã vô thức dừng lại lúc lâu."

Nghe xong, Kaguma càng thêm hứng thú, quyết định đi sâu vào ngôi đền. Đứa cháu nhìn theo từng bước chân của ông. Đến trước cửa đền, ông gạt đám rêu dày đặc chắn lối vào. "Ồ! Thú vị thật!", thấy thứ bên trong, ông lộ vẻ ngạc nhiên, không ngừng cảm thán. Hai đứa nhóc đứng ngoài tò mò.

"Có gì trong đó vậy ông?", Yukai tiến đến hỏi.

"Cháu tự vào xem thử đi!" — Ông đứng bên trong vọng ra.

Cả hai nghe vậy không kìm nổi tò mò, bắt đầu đi vào. Bên trong, một bức tượng Hồ Ly với chín đuôi đập vào mắt Yukai, nó uy nghiêm một cách lạ thường. Sự rạo rực bỗng trào dâng bên trong. Kaguma nhìn sang cười mỉm. "Tuyệt thật nhỉ? Yukai?". Cậu chỉ biết gật đầu, không biết phải nói gì. Kuro nhìn chỉ thấy nó là một bức tượng đơn thuần, chẳng có tí cảm giác gì.

"Nhìn bức tượng này... ta càng mong đêm nay sớm đến thật..."

"Cháu cũng nghĩ vậy đấy!" — Đứa cháu đồng tình.

Kuro thì chỉ nghiêng đầu nhìn hai ông cháu đang vô cùng hào hứng, lòng cũng chút vui khi thấy người bạn của mình hạnh phúc. Ngắm nhìn xong, bọn họ cũng đi ra ngoài, đám rêu chắn và cọ sát vào mặt Kaguma khiến ông đầy khó chịu. "Để một nơi linh thiêng bê bối thế này... Yukai cháu nghĩ sao?", ông cau mày nhìn ngôi đền đang phủ đầy rêu và bụi bậm, quay sang thằng cháu nhìn với ánh mắt không cam. Như hiểu được ý ông, cậu gật đầu. "Được! Vậy làm ngay thôi!", ông gật đầu đáp lại. Tên sói thì vẫn ngơ ngác, không biết là phải làm gì. 

Ngay sau đó, Kaguma liền nổi gió lên, tạo thành những phi đao, khéo léo cắt đám rêu, dây leo và rễ cây đang mọc dày đặt. Chúng bị hất lên cao, nhìn chúng chầm chậm bay lên, đến độ cao phù hơp, cậu cười mỉm rồi dùng ngọn lửa thiêu cháy toàn bộ. Tên sói thì đứng dưới một góc cây phía xa nhìn hai người họ dọn dẹp miệt mài. "Này... cậu không giúp tớ với ông một tay à?", cậu quay sang nheo mắt nói giọng trầm. Kuro lánh mặt sang chỗ khác. "Ngôi đền này có ý nghĩa với cậu và ông Kaguma, tớ chẳng liên quan nên không có nghĩa vụ dọn dẹp đâu à nha!", cậu ta nhắm mắt và đáp.

Thấy câu nói ấy cũng có lý, lòng có chút bức xúc nhưng đành. Cậu lại bắt tay vào dọn dẹp. Kaguma tạo ra dòng nước mạnh tạt lên ngôi đền, chúng chảy róc rách len vào những khe được đúc thành văn tự cổ. Bụi bẩn theo đó bị cuốn theo, làm dòng nước từ xanh tinh khiết chuyển hẳn sang đen. Chứng kiến điều đó, cổ họng Yukai bỗng nhợn lên. Sau đó, hai ông cháu lại dùng gió nâng đám lá cây khô, đặt vào một góc và chất thành đống, tiếng lá cây xào xạc vào nhau mỗi khi đổ xuống như tiếp thêm động lực để họ có thể tiếp tục công việc. Cứ lặp lại việc đó. Không biết đã bao lâu, cuối cùng ngôi đền cũng được dọn dẹp sạch sẽ. 

"Ây cha, xong rồi nhỉ? Ông Kaguma?" — Yukai mệt rã người, mắt nhắm nghiền, ngồi bệt xuống đất với mồ hôi ướt đẫm.

"Ừm... nhưng thành quả đáng thật đấy!" — Ông đáp lại với luồng hơi nóng toát ra từ miệng, quay sang nhìn công trình linh thiêng vừa được dọn dẹp.

Kuro tỉnh dậy, cậu ta đã ngủ thiếp đi từ bao giờ. "Xong rồi à!". Yukai quay sang gật đầu, gương mặt vô cùng mãn nguyện rồi cũng nhìn qua ngôi đền. Gã sói hướng mắt theo, chứng kiến khung cảnh trước mặt cơn buồn ngủ của cậu ta như tan mất. Kuro vô thức bước đến cạnh người bạn của mình rồi nhìn ngắm nó.

Không còn đán rêu và dây leo chằng chịt nữa, ngôi đền như lộ thiên, những viên gạch nâu vàng được dùng để xây nên nhìn y như mới. Những văn tự cổ trải dài trên các viên gạch ấy giờ đã hiện rõ, đứng ngoài nhìn thẳng vào ngôi đền, bức tượng Hồ Ly Chín Đuôi đập thẳng vào mắt ta càng làm tăng kích thích về mặt thị giác. Sự cân xứng trong thiết kế hoàn hảo đến kinh ngạc, một công trình lâu đời mà lại đạt được độ chính xác cao như vậy, không khỏi khiến người nhìn tò mò về nguồn gốc của nó.

Chợt một làn gió nhẹ thổi qua, cây cỏ theo đó lay đưa, âm thanh giao hòa của gió và thiên nhiên quyện vào cảnh sắc nơi này như chạm đến tâm hồn của cả ba. Cánh lá rơi và cuộn xoáy, trôi nổi nhẹ nhàng qua mặt Yukai. Chầm chậm rơi qua tầm nhìn cậu, đôi mắt đỏ như ngọc đầy long lanh tận hưởng cảm giác thăng hoa khó tả. Nó lãng mạn mà khiến lòng ta như dần được nhấc bay lên. Không chỉ mỗi cậu cảm nhận được điều đó, Kuro và Kaguma hay muôn loài nơi đây cũng đang chìm đắm.

Đến tận khi hoàng hôn dần len lỏi vào ngõ ngách của cánh rừng. Rồi chiếu đến ngôi đền, sau cùng hướng đến đôi mắt bọn họ. Trải nghiệm tuyệt vời ấy bấy giờ mới kết thúc. Kaguma ngẩng cao mình lên, nhìn thẳng về phía hoàng hôn, gương mặt bỗng trầm xuống. Không phải vì buồn bã, đó là sự mãn nguyện. "Sống đến tận bây giờ... quả là không uổng phí...", ông thở ra một hơi, nhắm mắt mỉm cười hạnh phúc. Đứa cháu đứng cạnh cuối mặt xuống, nhìn những cánh lá trên nền đất rồi cũng gật đầu đồng ý.

Kuro chỉ nghe cho qua, cậu chẳng mặn mà gì về những thứ này. Nhưng cũng không khỏi công nhận sự linh thiêng mà nơi này mang lại...

"Về thôi! Yukai!" — Kaguma đứng dậy, quay lưng đi.

"Chúng ta còn phải chuẩn bị cho đêm nay nữa."

Nói rồi, cả ba dần bước đi để lại ngôi đền phía sau.

***

Bên ngoài bìa rừng, bọn chúng đang đến. Những kẻ mặc áo choàng đen. Blakomori cho đám thuộc hạ chia quân ra bao vây tứ phương Zera. Đang đứng trên một con đồi cao, một tín hiệu bỗng truyền tới trong đầu hắn. "Báo cáo ngài! Chúng tôi đã chuẩn bị xong!", truyền tin bằng ma thuật. Nó lặp lại với ba giọng khác nhau, báo hiệu kế hoạch nào đó đã được dựng xong.

Blakomori gật đầu, hắn giơ quyền trượng trên tay mình lên cao, một luồng sáng tím đặc lóe lên. Những sinh vật xung quanh thấy hay cảm nhận được đều co rúm và bỏ chạy. Luồng sáng ấy chiếu đi, cùng lúc đó ba luồng sáng khác cũng đồng loạt nối theo. Đến một độ cao nhất định, chúng giao nhau tại một điểm. Một bức màn dần trải dài xuống xuôi theo khung hình đã dựng sẵn. Cuối cùng bao bọc lấy khu rừng.

"Báo cáo ngài! Kết giới đã hoàn tất." — Ba tên đồng loạt báo cáo.

Nghe thấy, tên chỉ huy cười mỉm làm toát lên sát khí kinh người của hắn. Cây trượng được thu lại, một vòng tròn ma pháp kỳ dị xuất hiện dưới chân gã, dùng cây trượng vẫn đang phát ra luồng sáng tím đặc của mình chạm vào tâm vòng tròn. Luồng sáng ấy tách rời khỏi cây trượng rồi kết nối với vòng tròn ma pháp dưới chân Blakomori.

***

(Hả? Cảm giác gì đây?) — Cơn lạnh gáy chợt truyền đến khắp cơ thể Yukai. Chân bước dần ngập ngừng.

"Sao thế Yukai? Sắc mặt cậu lạ vậy?" — Kuro hỏi.

"K-không có gì đâu... tớ ngủ gật nên giật mình chút thôi." — Yukai cũng ngập ngừng đáp lại. Cậu không dám nhìn thẳng vào Kuro, sắc mặt trở nên tái hơn.

Kaguma đi phía trước cũng toát mồ hôi, liếc nhìn lại đứa cháu của mình. Nỗi lo ngại trong lòng ông ngày một lớn hơn.

"Vậy à? Hay lại thức khuya nghĩ ba cái chuyện gì tàm phào đúng không?" — Kuro giả vờ đùa nhầm trấn an Yukai. Dù không nói, nhưng bản thân cũng bắt đầu lo lắng cho người bạn của mình.

"Lại trêu người ta nữa rồi..." — Yukai cố đáp lại cáu gắt như mọi khi để tránh sự nghi ngờ. Nhưng giọng điệu không hề đúng với tâm trạng hiện tại.

(Không có gì đâu... chắc mình thức khuya thật nên suy nghĩ hơi quá rồi.)

Màn đêm dần buông xuống. Hoàng hôn cũng vụt tắt, nó đã đến rất gần. Chỉ còn vài giờ nữa, hy vọng hay lụi tàn sẽ có câu trả lời…

Hết chương 02

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...