Chỉ lặng lẽ ngồi đối diện, vụng về hỏi chúng học hành thế nào, thích ăn gì, có cần gì không.
Thẩm Dương là người đầu tiên gọi anh là “chú Hạ”.
Hạ Văn Châu nghe xong, tay cầm ly nước khựng lại rất lâu.
Sau đó anh mỉm cười.
“Ừ, chú đây.”
Không ai biết tối hôm đó anh ngồi trong xe khóc bao lâu.
Tôi biết.
Nhưng tôi không xuống xe an ủi.
Đó là cái giá anh nên chịu.
Có vài lỗi lầm không thể dùng nửa đời sau để đổi lại nguyên vẹn.
Chỉ có thể dùng nửa đời sau để nhớ.
Năm Thẩm An mười lăm tuổi, con bé hỏi tôi.
“Mẹ, nếu ngày đó chú Hạ không làm sai, mẹ có còn yêu chú ấy không?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
Sau đó đáp.
“Có lẽ có.”
“Vậy mẹ tiếc không?”
Tôi nhìn con gái.
Cô bé có đôi mắt rất giống tôi.
Trong veo, cứng cỏi.
Tôi mỉm cười.
“Không tiếc.”
“Vì nếu không có ngày đó, mẹ sẽ không trở thành mẹ của bây giờ.”
“Cũng không gặp được ba đứa.”
Thẩm An ôm lấy tôi.
“Mẹ là người lợi hại nhất thế giới.”
Tôi bật cười.
“Không.”
“Mẹ chỉ là người từng rất đau, nhưng không chịu ch/ế/t trong nỗi đau đó.”
Sau này, trong một buổi phỏng vấn, có người hỏi tôi.
“Thẩm luật sư, nếu được quay lại ngày ở b/ệnh viện năm ấy, chị có thay đổi quyết định không?”
Ống kính hướng về phía tôi.
Tôi mặc bộ vest trắng, trên ngực cài huy hiệu của quỹ “Lê Minh”.
Phía dưới sân khấu, ba đứa con tôi ngồi cạnh nhau.
Thẩm Triều chững chạc.
Thẩm Dương cười rạng rỡ.
Thẩm An giơ điện thoại quay lại khoảnh khắc của tôi.
Tôi nhìn chúng.
Rồi nhìn vào ống kính.
“Không.”
“Tôi sẽ không thay đổi.”
“Ngày đó tôi bước vào b/ệnh viện, là để kết thúc một sai lầm.”
“Nhưng cuối cùng tôi bước ra khỏi đó, là để bắt đầu cuộc đời của chính mình.”
“Tôi từng nghĩ mình mất tất cả.”
“Sau này mới hiểu.”
“Khi một người phụ nữ quyết định không cúi đầu nữa.”
“Thứ cô ấy lấy lại không chỉ là tự do.”
“Mà là cả thế giới.”
Buổi phỏng vấn kết thúc trong tiếng vỗ tay.
Tôi bước xuống sân khấu.
Ba đứa trẻ chạy về phía tôi.
“Mẹ!”
Tôi dang tay ôm chúng.
Ánh nắng ngoài cửa kính rơi xuống vai tôi, ấm áp và rực rỡ.
Điện thoại trong túi khẽ rung.
Là một tin nhắn từ Hạ Văn Châu.
“Chúc mừng em.”
Tôi nhìn hai chữ ấy.
Rất lâu sau, bình thản trả lời.
“Cảm ơn.”
Không oán.
Không hận.
Không quay đầu.
Vậy là đủ.
Ở một nơi khác, Hạ Văn Châu nhìn màn hình điện thoại sáng lên.
Chỉ hai chữ.
Nhưng anh nhìn rất lâu.
Thư ký đứng bên cạnh nhỏ giọng nhắc.
“Hạ tổng, cuộc họp sắp bắt đầu rồi.”
Anh tắt màn hình.
Đứng dậy.
Trên bàn làm việc của anh đặt một khung ảnh.
Trong ảnh không có tôi.
Chỉ có ba đứa trẻ chụp trong lễ tốt nghiệp tiểu học.
Đó là bức ảnh duy nhất tôi từng cho phép luật sư Tống chuyển cho anh.
Anh giữ nó suốt nhiều năm.
Như giữ một phần cuộc đời mà mình vĩnh viễn không thể bước vào.
Có người từng hỏi anh vì sao không tái hôn.
Anh chỉ cười.
“Có vài người, lỡ một lần là lỡ cả đời.”
Câu chuyện của tôi và Hạ Văn Châu, trong miệng người ngoài có rất nhiều phiên bản.
Có người nói tôi nhẫn tâm.
Có người nói anh đáng thương.
Có người nói Cố Minh Yên tự làm tự chịu.
Có người nói nhà họ Hạ mất cả chì lẫn chài.
Nhưng với tôi, tất cả chỉ gói gọn trong một câu.
Tôi từng yêu sai người.
Nhưng tôi không sống sai đời mình.
Ngày Hạ Văn Châu đưa bạch nguyệt quang đi thử váy cưới, tôi lặng lẽ đến b/ệnh viện.
Anh tưởng anh xông vào kịp.
Thật ra đã muộn.
Muộn không phải vì ca ph/ẫ/u th/u/ật đã bắt đầu.
Mà vì tình yêu của tôi dành cho anh đã kết thúc từ khoảnh khắc ấy.
Muộn vì người phụ nữ từng vì anh mà chịu đựng tất cả, cuối cùng đã tỉnh rồi.
Muộn vì từ ngày đó trở đi.
Thẩm Thanh Lê không còn là vợ cũ đáng thương của Hạ Văn Châu.
Mà là chính Thẩm Thanh Lê.
Một người mẹ.
Một luật sư.
Một người phụ nữ tự tay kéo mình ra khỏi bùn lầy, phủi sạch bụi đất, rồi bước về phía ánh sáng.
Không cần ai cứu.
Không cần ai thương hại.
Càng không cần ai quay đầu.
Bởi vì con đường phía trước của tôi.
Từ lâu đã không còn bóng dáng anh nữa.
Hoàn.
Chaporia
Bình Luận (0)