Không trả lời.

Có những lời xin lỗi đến quá muộn.

Người nghe đã không còn cần nữa.

18

Tôi gặp lại Hạ Văn Châu trong một buổi tiệc từ thiện.

Hôm đó, “Lê Minh” nhận được khoản tài trợ lớn.

Tôi mặc váy đen, tóc búi thấp, đứng trên sân khấu phát biểu.

Dưới ánh đèn, tôi nhìn thấy anh ngồi ở hàng ghế cuối.

So với năm năm trước, anh trầm hơn rất nhiều.

Không còn vẻ kiêu ngạo lạnh lùng của Hạ tổng khi xưa.

Sau buổi tiệc, anh chờ tôi ở hành lang.

“Thanh Lê.”

Tôi dừng lại.

“Anh Hạ.”

Ánh mắt anh khẽ run vì cách xưng hô xa lạ ấy.

Nhưng rất nhanh lại bình tĩnh.

“Bọn trẻ khỏe không?”

“Rất khỏe.”

“An An còn thích vẽ không?”

Tôi hơi ngạc nhiên.

Anh giải thích.

“Luật sư Tống nói lần trước con bé nhận được bộ màu nước, rất thích.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

Anh mỉm cười rất nhẹ.

“Vậy tốt.”

Không khí rơi vào im lặng.

Một lát sau, anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ.

“Tôi biết cô sẽ không nhận đồ quá đắt.”

“Cái này không đáng bao nhiêu.”

“Là ba chiếc bùa bình an tôi xin ở chùa.”

“Không ghi họ Hạ.”

“Cũng không có ý gì khác.”

“Chỉ mong bọn trẻ khỏe mạnh.”

Tôi nhìn chiếc hộp.

Không nhận ngay.

Nếu là trước đây, Hạ Văn Châu sẽ lập tức nhíu mày, dùng giọng ra lệnh bảo tôi cầm lấy.

Nhưng bây giờ anh chỉ đứng yên.

Kiên nhẫn chờ tôi quyết định.

Rất lâu sau, tôi nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Ánh mắt anh sáng lên trong khoảnh khắc.

Chỉ một tiếng cảm ơn.

Vậy mà khiến anh vui đến mức giống như được tha thứ.

Nhưng tôi biết.

Đó không phải tha thứ.

Chỉ là tôi đã thật sự buông xuống.

Buông xuống nên không còn hận.

Không hận nên có thể bình thản nhận một món quà bình thường cho con.

Anh nhìn tôi.

“Thanh Lê, mấy năm nay cô sống tốt không?”

Tôi cười.

“Rất tốt.”

Anh gật đầu.

“Vậy là tốt rồi.”

Rồi anh nói.

“Tôi từng nghĩ rất nhiều lần.”

“Nếu ngày đó tôi không đi thử váy cưới với Minh Yên.”

“Nếu ngày đó tôi đến b/ệnh viện sớm hơn.”

“Nếu trong ba năm hôn nhân, tôi đối xử với cô tốt hơn một chút.”

“Có lẽ mọi chuyện đã khác.”

Tôi nhìn anh.

“Không có nếu.”

Anh cười khổ.

“Ừ.”

“Không có nếu.”

Tôi quay người định đi.

Anh bỗng gọi tôi lại.

“Thanh Lê.”

“Cô từng yêu tôi thật lòng, đúng không?”

Tôi dừng một chút.

Sau đó đáp.

“Đúng.”

Mắt anh lập tức đỏ lên.

Nhưng câu tiếp theo của tôi lại rất nhẹ.

“Nhưng đó là chuyện của rất lâu trước kia rồi.”

Tôi bước đi.

Lần này, Hạ Văn Châu không đuổi theo.

Anh chỉ đứng sau lưng tôi.

Nhìn người phụ nữ từng yêu anh bằng cả sinh mệnh, cuối cùng biến mất khỏi thế giới của anh bằng dáng vẻ rực rỡ nhất.

19

Một năm sau.

Hạ Văn Châu chuyển phần lớn cổ phần cá nhân vào quỹ tín thác đứng tên ba đứa trẻ.

Tôi nhận được thông báo từ luật sư Tống.

Anh ấy hỏi.

“Cô định xử lý thế nào?”

Tôi xem qua văn bản.

Điều khoản rất sạch sẽ.

Không yêu cầu gặp mặt.

Không yêu cầu đổi họ.

Không yêu cầu quyền giám hộ.

Chỉ là tài sản tặng cho không điều kiện.

Tôi ký nhận thay bọn trẻ.

Không phải vì tôi tham tiền.

Mà vì đó là thứ chúng nên có.

Cha có thể không tham gia vào đời sống của chúng.

Nhưng nghĩa vụ thì không được thiếu.

Tối đó, tôi nói chuyện này với ba đứa.

Thẩm Dương hỏi.

“Vậy chú Hạ là ba tụi con hả mẹ?”

Tôi xoa đầu con.

“Về mặt huyết thống, đúng vậy.”

Thẩm Triều hỏi.

“Vậy tụi con cần gặp chú ấy không?”

Tôi đáp.

“Khi các con đủ lớn để tự quyết định, mẹ sẽ tôn trọng.”

Thẩm An ôm cổ tôi.

“Con chỉ cần mẹ thôi.”

Tôi bật cười.

“Không được.”

“Mấy đứa còn cần chính mình nữa.”

“Trên đời này, dù yêu ai, cũng không được đánh mất bản thân.”

Ba đứa nhỏ nghe không hiểu hết.

Nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Tôi ôm chúng vào lòng.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố sáng rực.

Tôi bỗng nhớ đến ngày mình nằm trên bàn ph/ẫ/u th/u/ật năm ấy.

Khi đó tôi tưởng mình đã đi đến đường cùng.

Nhưng hóa ra không phải.

Đó không phải vực sâu.

Mà là lối rẽ.

Chỉ cần tôi dám bước qua nỗi đau, phía trước thật sự có bình minh.

20

Mười năm sau.

Thẩm Triều, Thẩm Dương và Thẩm An đều đã lớn.

Ba đứa biết sự tồn tại của Hạ Văn Châu.

Cũng từng gặp anh vài lần.

Anh không ép chúng gọi ba.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...