Bóng lưng cao lớn ấy lần đầu tiên trông có vẻ chật vật.
Luật sư Tống quay lại.
“Cô ổn chứ?”
Tôi gật đầu.
“Ổn.”
Bác sĩ nhìn tôi.
“Cô Thẩm, vì tình trạng của cô khá đặc biệt, chúng tôi vẫn khuyên cô cân nhắc kỹ.”
Tôi im lặng một lúc.
Sau đó thấp giọng hỏi.
“Nếu tôi giữ lại, nguy hiểm có cao không?”
Bác sĩ nói rất thận trọng.
“Thai ba vốn là thai kỳ nguy cơ cao.”
“Cơ thể cô lại hơi yếu, cần theo dõi sát.”
“Dù cô quyết định thế nào, chúng tôi đều tôn trọng.”
Tôi đặt tay lên bụng.
Trong lòng không hề nhẹ nhõm.
Người ngoài đều nghĩ tôi đến đây vì hận Hạ Văn Châu.
Thật ra không phải.
Tôi đến đây vì sợ.
Tôi sợ mình sinh con ra rồi lại mềm lòng.
Sợ ba đứa bé trở thành sợi dây trói tôi với nhà họ Hạ cả đời.
Sợ một ngày nào đó, chúng nhìn tôi hỏi.
“Mẹ ơi, tại sao ba không yêu mẹ?”
Tôi từng là đứa trẻ như vậy.
Mẹ tôi cũng từng ôm tôi khóc trong căn nhà lạnh lẽo, nói rằng chỉ cần có con, người đàn ông ấy sẽ quay về.
Nhưng ba tôi không quay về.
Ông chỉ mang theo người phụ nữ khác, lấy sạch tài sản trong nhà, để lại mẹ con tôi sống trong nợ nần.
Từ nhỏ tôi đã hiểu.
Đứa trẻ không cứu được một cuộc hôn nhân đã mục ruỗng.
Nó chỉ khiến người mẹ đau thêm.
Vì vậy khi nhìn thấy kết quả kiểm tra, phản ứng đầu tiên của tôi là muốn kết thúc tất cả.
Nhưng rồi Hạ Văn Châu xông vào.
Hạ phu nhân xông vào.
Cố Minh Yên cũng xông vào.
Bọn họ càng muốn cướp quyền quyết định của tôi, tôi càng nhận ra một chuyện.
Đứa bé có thể giữ hay không, phải do tôi chọn.
Không phải vì Hạ Văn Châu cầu xin.
Không phải vì Hạ phu nhân ép buộc.
Cũng không phải vì Cố Minh Yên sợ mất vị trí.
Mà là vì tôi.
Chỉ vì tôi.
Tôi nhắm mắt.
Một lúc sau mới nói.
“Hôm nay tạm dừng.”
Bác sĩ gật đầu.
“Được.”
Luật sư Tống nhìn tôi.
“Cần tôi sắp xếp nơi ở mới không?”
“Cần.”
Tôi ngồi dậy, giọng đã bình tĩnh lại.
“Trong vòng hôm nay chuyển hết đồ khỏi căn hộ hiện tại.”
“Đổi số điện thoại phụ.”
“Gửi thư cảnh cáo cho Hạ Văn Châu, Hạ phu nhân và Cố Minh Yên.
”
“Đồng thời chuẩn bị hồ sơ kiện nhà họ Hạ vi phạm thỏa thuận l/y h/ôn.”
Luật sư Tống lập tức ghi lại.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng cuối chiều rơi xuống bậu cửa.
Rực rỡ đến chói mắt.
“Từ hôm nay trở đi.”
“Không ai được phép quyết định cuộc đời tôi thay tôi nữa.”
07
Tôi biến mất khỏi tầm mắt nhà họ Hạ ngay trong đêm đó.
Căn hộ cũ bị trả lại.
Số điện thoại cũ tắt máy.
Toàn bộ tài khoản mạng xã hội chuyển sang chế độ riêng tư.
Luật sư Tống giúp tôi thuê một căn hộ nhỏ ở thành phố bên cạnh, bảo mật thông tin rất kỹ.
Ba ngày đầu, Hạ Văn Châu gần như phát điên tìm tôi.
Anh gọi điện cho toàn bộ bạn bè chung.
Đến công ty cũ của tôi.
Tới cả nhà họ Thẩm đã lâu không qua lại.
Nhưng anh không tìm được.
Mà trong ba ngày ấy, Cố Minh Yên cũng không nhàn rỗi.
Cô ta đăng một bài viết đầy ẩn ý.
“Có những người đã rời đi rồi vẫn không chịu buông tha. Nhưng tôi tin, thứ không thuộc về mình thì cưỡng cầu cũng vô ích.”
Bên dưới toàn là bạn bè cô ta an ủi.
“Yên Yên đừng buồn, Hạ tổng yêu cậu là thật.”
“Có người làm vợ cũ rồi còn dùng con để níu kéo, đúng là đáng sợ.”
“Thai ba á? Ai biết thật giả thế nào.”
Tôi đọc được bài viết ấy từ tài khoản phụ.
Không tức giận.
Chỉ chụp màn hình gửi cho luật sư Tống.
Nửa tiếng sau.
Cố Minh Yên nhận được thư cảnh cáo.
Tội bịa đặt, bôi nhọ danh dự, dẫn dắt dư luận công kích người khác.
Bài viết lập tức bị xóa.
Nhưng xóa thì có ích gì?
Tôi đã lưu hết rồi.
Ngày thứ tư.
Hạ thị xảy ra chuyện.
Không phải chuyện lớn.
Chỉ là một tài khoản marketing đột nhiên đăng một bài viết.
Tiêu đề rất giật.
“Thiếu gia hào môn vừa l/y h/ôn đã chuẩn bị cưới bạch nguyệt quang, không ngờ vợ cũ mang thai ba.”
Bài viết không nêu tên.
Nhưng từng chi tiết đều đủ để người trong giới nhận ra là nhà họ Hạ.
Nào là tập đoàn bất động sản lâu năm.
Nào là con trai độc nhất.
Nào là bạch nguyệt quang họ Cố.
Nào là vợ cũ từng âm thầm chăm sóc mẹ chồng ba năm.
Bình luận nhanh chóng bùng nổ.
“Ủa vừa l/y h/ôn 16 ngày đã cưới người mới? Tốc độ ánh sáng à?”
“Thai ba mà nhà chồng còn để vợ cũ đi b/ệnh viện một mình?”
Chaporia
Bình Luận (0)