“Bạch nguyệt quang là cái gì vậy? Tên gọi khác của tiểu tam à?”
“Nhà giàu ghê thật, vợ như công cụ sinh con.”
Đến tối, cổ phiếu Hạ thị bắt đầu biến động.
Bộ phận quan hệ công chúng của Hạ thị vội vàng đè tin.
Nhưng càng đè càng lộ.
Bởi vì ngay sau đó, có người tung ra ảnh Hạ Văn Châu đưa Cố Minh Yên đi thử váy cưới.
Thời gian chụp.
Đúng ngày tôi vào b/ệnh viện.
Một bên là vợ cũ mang thai ba nằm trên bàn ph/ẫ/u th/u/ật.
Một bên là chồng cũ đưa bạch nguyệt quang thử váy cưới.
Độ đối lập quá mạnh.
Cư dân mạng lập tức nổi giận.
Hạ phu nhân gọi điện cho luật sư Tống, yêu cầu tôi lập tức đứng ra làm rõ.
Luật sư Tống chuyển lời cho tôi.
Tôi chỉ đáp một câu.
“Bảo bà ta q/u/ỳ xuống cầu xin.”
Luật sư Tống im lặng ba giây.
Sau đó bật cười.
“Cô Thẩm, câu này rất hợp hoàn cảnh.”
Tôi cũng cười.
Đúng vậy.
Không phải Hạ Văn Châu từng nói sao?
Nếu tôi dám b/ỏ con, anh sẽ khiến cả nhà họ Hạ q/u/ỳ xuống cầu xin tôi sinh.
Bây giờ tôi chưa cần làm gì cả.
Bọn họ đã sắp phải q/u/ỳ rồi.
08
Đêm hôm đó, Hạ Văn Châu tìm được luật sư Tống.
Anh chặn người ngay dưới tầng công ty luật.
Luật sư Tống không tránh.
Chỉ bình tĩnh hỏi.
“Anh Hạ có việc gì?”
Hạ Văn Châu mắt đầy tia m/á/u.
“Cô ấy ở đâu?”
“Xin lỗi, tôi không thể tiết lộ thông tin thân chủ.”
“Cô ấy có ổn không?”
“Không tiện trả lời.”
“Đứa bé…”
Luật sư Tống ngắt lời.
“Anh Hạ.”
“Anh không có quyền hỏi.”
Hạ Văn Châu cứng đờ.
Luật sư Tống nhìn anh, giọng rất nhạt.
“Trước đây cô Thẩm là vợ anh, anh không quý trọng.”
“Bây giờ cô ấy là thân chủ của tôi, tôi sẽ bảo vệ cô ấy theo pháp luật.”
“Nếu anh tiếp tục quấy rối, tôi sẽ báo cảnh sát.”
Hạ Văn Châu đứng dưới màn đêm.
Lần đầu tiên anh cảm nhận được cảm giác bị chặn ngoài thế giới của tôi.
Trước đây tôi muốn bước vào lòng anh.
Nhưng cửa luôn đóng.
Bây giờ anh muốn tìm tôi.
Cánh cửa ấy cũng đã khóa lại.
Ngày thứ năm.
Hạ phu nhân đích thân đến công ty luật.
Lần này bà ta không còn vẻ kiêu ngạo như hôm ở b/ệnh viện.
Nhưng giọng điệu vẫn cứng.
“Bảo Thẩm Thanh Lê ra gặp tôi.
”
Luật sư Tống mỉm cười.
“Cô Thẩm không muốn gặp bà.”
Hạ phu nhân đập túi xuống bàn.
“Tôi là bà nội của ba đứa trẻ!”
Luật sư Tống đẩy một văn bản đến trước mặt bà.
“Về mặt pháp lý, hiện tại bà không có bất kỳ quan hệ trực tiếp nào với thai nhi trong bụng thân chủ tôi.”
“Thậm chí con trai bà cũng chỉ có quyền yêu cầu xác nhận quan hệ cha con sau khi trẻ được sinh ra, trong điều kiện không xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của người mẹ.”
Mặt Hạ phu nhân xanh mét.
“Tôi không nghe mấy thứ đó.”
“Các người nói thẳng đi.”
“Thẩm Thanh Lê muốn bao nhiêu?”
Luật sư Tống vẫn mỉm cười.
“Cô Thẩm nói, tiền của nhà họ Hạ bẩn.”
Hạ phu nhân tức đến suýt đứng bật dậy.
Nhưng bà ta vẫn nhịn.
Bởi vì Hạ thị đang thật sự gặp rắc rối.
Đối tác hủy lịch ký hợp đồng.
Truyền thông bao vây trước cửa công ty.
Một vài cổ đông lâu năm gọi điện chất vấn.
Dư luận có thể không đánh sập một tập đoàn lớn trong một đêm.
Nhưng đủ để khiến dự án đang gọi vốn của Hạ thị bị đình trệ.
Dự án đó là quân bài sống còn của Hạ Văn Châu trong hội đồng quản trị.
Nếu hỏng.
Vị trí tổng giám đốc của anh cũng lung lay.
Hạ phu nhân hít sâu.
“Vậy rốt cuộc cô ta muốn gì?”
Luật sư Tống mở điện thoại.
Phát đoạn ghi âm của tôi.
Giọng tôi vang lên rất rõ.
“Hạ phu nhân muốn tôi làm rõ cũng được.”
“Ba điều kiện.”
“Một, Hạ Văn Châu công khai xin lỗi vì đã để Cố Minh Yên chen vào cuộc hôn nhân của chúng tôi.”
“Hai, Cố Minh Yên công khai xin lỗi vì đăng bài ám chỉ tôi dùng con níu kéo.”
“Ba, Hạ phu nhân công khai xin lỗi vì xông vào b/ệnh viện ép buộc tôi.”
“Nếu thiếu một điều.”
“Miễn bàn.”
Nghe xong, mặt Hạ phu nhân gần như méo mó.
“Cô ta nằm mơ!”
Luật sư Tống tắt ghi âm.
“Vậy bà có thể về.”
Hạ phu nhân đứng dậy.
Đi được hai bước, bà ta lại quay đầu.
“Cậu nói với cô ta.”
“Nếu cô ta thật sự muốn trở về nhà họ Hạ, tôi có thể cho cô ta một danh phận.”
Luật sư Tống nhìn bà bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Bà Hạ.”
“Có lẽ bà hiểu nhầm rồi.”
“Cô Thẩm không muốn trở về.”
“Cô ấy muốn các người cúi đầu.”
Câu này giống như cái tát quất thẳng lên mặt Hạ phu nhân.
Chaporia
Bình Luận (0)