Chỉ cần anh nói một câu mệt, tôi có thể nấu cháo cả đêm.
Chỉ cần anh gọi tên tôi, tôi có thể tha thứ cho mọi ấm ức.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ kéo rèm lại.
Đêm đó, Hạ Văn Châu gửi cho luật sư Tống một bản thỏa thuận.
Anh đồng ý tất cả điều kiện.
Chỉ thêm một dòng.
“Xin cô Thẩm cho phép tôi được biết tình trạng sức khỏe của cô ấy định kỳ.”
Tôi gạch bỏ dòng đó.
Sửa thành.
“Thông tin sức khỏe của cô Thẩm chỉ được tiết lộ khi cô Thẩm tự nguyện đồng ý.”
Ngày ký thỏa thuận, tôi không xuất hiện.
Luật sư Tống thay tôi xử lý toàn bộ.
Hạ Văn Châu ký tên xong, ngồi trong phòng họp rất lâu.
Anh hỏi luật sư Tống.
“Cô ấy còn giữ con không?”
Luật sư Tống đáp.
“Không thể tiết lộ.”
Anh lại hỏi.
“Cô ấy có nhắc gì đến tôi không?”
Luật sư Tống nhìn anh một cái.
“Không.”
Một chữ.
Đủ tàn nhẫn.
Sau khi thỏa thuận được ký, Hạ thị lập tức tổ chức họp báo.
Trước ống kính, Hạ phu nhân mặc đồ đen, gương mặt tiều tụy hơn rất nhiều.
Bà ta cúi đầu xin lỗi.
“Về những tổn thương mà tôi và gia đình đã gây ra cho cô Thẩm Thanh Lê, tôi thành thật xin lỗi.”
“Tôi đã dùng thân phận trưởng bối can thiệp quá mức vào đời sống riêng tư của cô ấy.”
“Đây là hành vi sai trái.”
Ngay sau đó là Hạ Văn Châu.
Anh đứng trước micro.
Mắt đỏ nhưng giọng rất rõ.
“Tôi xin lỗi vợ cũ của mình, cô Thẩm Thanh Lê.”
“Trong thời kỳ hôn nhân, tôi không làm tròn trách nhiệm của một người chồng.”
“Tôi đã để người khác ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của chúng tôi.”
“Tôi đã khiến cô ấy chịu nhiều tổn thương.”
“Việc l/y h/ôn là lỗi của tôi.”
“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ tôn trọng mọi quyết định của cô ấy, không quấy rầy, không ép buộc.”
Câu cuối cùng, anh dừng rất lâu.
Sau đó mới nói tiếp.
“Thanh Lê.”
“Xin lỗi.”
Video họp báo nhanh chóng lên hot search.
Bình luận nổ tung.
“Trời ơi, lần đầu thấy hào môn cúi đầu thật.”
“Vợ cũ thắng đẹp.”
“Câu không quấy rầy không ép buộc nghe đã thật sự.”
“Bạch nguyệt quang đâu rồi? Sao không xin lỗi?”
Tất nhiên Cố Minh Yên không xin lỗi.
Cô ta không cam lòng.
Cô ta còn muốn lật ngược thế cờ.
Nhưng cô ta quên mất.
Người nóng vội thường dễ để lộ sơ hở nhất.
13
Ba ngày sau họp báo.
Cố Minh Yên đăng một đoạn video khóc lóc.
Trong video, cô ta mặc váy trắng, gương mặt tái nhợt.
“Tôi không biết mình đã làm sai điều gì.”
“Tôi và Văn Châu quen biết từ nhỏ.”
“Chúng tôi từng bỏ lỡ nhau vì nhiều lý do.”
“Khi tôi trở về, anh ấy nói cuộc hôn nhân của anh ấy vốn không hạnh phúc.”
“Tôi chưa từng muốn làm tổn thương ai.”
“Tôi chỉ yêu một người mà thôi.”
Đoạn video đó khiến một bộ phận cư dân mạng đổi chiều.
Có người bắt đầu thương cô ta.
“Thanh mai trúc mã cũng đáng tiếc mà.”
“Nếu hôn nhân không hạnh phúc thì l/y h/ôn là đúng, sao cứ mắng cô ấy?”
“Cố Minh Yên nhìn yếu quá, có khi bị Hạ gia đem ra chắn đạn.”
Tôi xem xong, không hề bất ngờ.
Cố Minh Yên giỏi nhất là biến mình thành nạn nhân.
Đáng tiếc.
Lần này cô ta gặp phải tôi của hiện tại.
Không còn là Thẩm Thanh Lê chỉ biết im lặng nuốt ấm ức.
Một tiếng sau.
Luật sư Tống đại diện tôi đăng tuyên bố.
Không dài.
Chỉ có ba phần.
Phần một, ảnh chụp màn hình Cố Minh Yên gửi váy cưới cho tôi khi tôi và Hạ Văn Châu chưa l/y h/ôn.
Phần hai, ghi âm cô ta gọi điện lúc nửa đêm, cố ý nói.
“Chị Thanh Lê, xin lỗi nha, Văn Châu đang tắm ở chỗ em, lát nữa em bảo anh ấy gọi lại.”
Phần ba, hóa đơn khách sạn của Hạ Văn Châu và Cố Minh Yên trong chuyến công tác, thời gian trùng với ngày giỗ mẹ tôi, ngày mà anh hứa sẽ đi cùng tôi ra nghĩa trang.
Tất cả đều là chứng cứ tôi từng âm thầm giữ lại.
Không phải để trả thù.
Mà là để nhắc mình tỉnh táo.
Khi đó tôi từng đau đến mức muốn hỏi anh.
Nhưng cuối cùng tôi không hỏi.
Bởi vì đáp án đã nằm ngay trước mắt.
Tuyên bố đăng chưa đầy mười phút, mạng xã hội nổ tung.
Cố Minh Yên bị mắng đến mức phải khóa bình luận.
Nhà họ Cố cũng lập tức bị kéo vào.
Cổ phiếu công ty Cố gia rơi theo.
Hạ Văn Châu gọi cho luật sư Tống, chỉ nói một câu.
“Chuyển lời cho cô ấy.”
“Tôi sẽ xử lý Cố Minh Yên.”
Nhưng tôi không cần nữa.
Bởi vì lần này, người muốn xử lý Cố Minh Yên không chỉ có anh.
Mà còn có nhà họ Cố.
Chaporia
Bình Luận (0)