Chiều hôm đó, Cố Minh Yên bị cha mình gọi về.
Nghe nói Cố lão gia tức đến mức đập vỡ cả bộ ấm trà cổ.
Cố gia vốn muốn dựa vào hôn sự với Hạ gia để mở rộng dự án.
Không ngờ hôn sự không thành, danh tiếng còn bị cô ta kéo xuống bùn.
Tối ấy, Cố Minh Yên đến tìm tôi.
Cô ta đứng dưới tầng căn hộ, gào đến khản giọng.
“Thẩm Thanh Lê!”
“Chị ra đây!”
“Chị thắng rồi, chị hài lòng chưa?”
Tôi không xuống.
Chỉ báo bảo vệ.
Năm phút sau, cô ta bị mời ra ngoài.
Nhưng trước khi đi, cô ta ngẩng đầu hét lên.
“Chị tưởng Hạ Văn Châu thật sự yêu chị sao?”
“Anh ấy chỉ vì ba đứa con trong bụng chị thôi!”
“Không có chúng, chị chẳng là gì cả!”
Tôi đứng sau rèm cửa.
Nghe rất rõ.
Nhưng trong lòng lại bình tĩnh đến kỳ lạ.
Cố Minh Yên vẫn nghĩ tôi muốn giành Hạ Văn Châu.
Vẫn nghĩ tình yêu của anh là chiến lợi phẩm.
Cô ta không hiểu.
Từ lúc tôi rời khỏi bàn ph/ẫ/u th/u/ật hôm ấy, chiến lợi phẩm tôi muốn đã không còn là đàn ông nữa.
Mà là tự do.
14
Một tháng sau.
Tình hình Hạ thị tạm thời ổn định.
Nhưng Hạ Văn Châu bị hội đồng quản trị tước một phần quyền lực.
Hạ phu nhân vì áp lực dư luận phải rút khỏi quỹ từ thiện mà bà ta làm chủ tịch nhiều năm.
Cố Minh Yên bị Cố gia đưa ra nước ngoài.
Nói là dưỡng bệnh.
Thực ra là tránh đầu sóng ngọn gió.
Trước khi đi, cô ta gửi cho tôi một tin nhắn.
“Thẩm Thanh Lê, chị đừng đắc ý quá sớm. Chỉ cần chị sinh con ra, cả đời chị vẫn không thoát khỏi nhà họ Hạ.”
Tôi đọc xong, chuyển tiếp cho luật sư Tống.
Anh ấy lập tức bổ sung vào hồ sơ quấy rối.
Sau đó tôi xóa tin nhắn.
Không để lại chút cảm xúc nào.
Cơ thể tôi dần ổn định hơn.
Bác sĩ nói nếu chăm sóc kỹ, vẫn có hy vọng.
Tôi suy nghĩ suốt rất lâu.
Cuối cùng vẫn quyết định giữ lại.
Không phải vì nhà họ Hạ.
Không phải vì Hạ Văn Châu.
Mà vì lần đầu tiên nghe thấy nhịp tim rất nhỏ trong phòng siêu âm, tôi bỗng nhận ra.
Tôi sợ chúng trở thành xiềng xích.
Nhưng chúng cũng có thể là món quà.
Quan trọng không phải chúng đến từ ai.
Mà là tôi có đủ mạnh để làm mẹ của chúng hay không.
Tôi không còn là Thẩm Thanh Lê của ba năm trước.
Người phụ nữ ấy vì tình yêu mà chịu đựng.
Còn tôi bây giờ vì bản thân mà sống.
Vì vậy tôi quyết định sinh.
Nhưng tôi không nói cho Hạ Văn Châu.
Anh chỉ có thể nhận được thông báo định kỳ qua luật sư.
Nội dung rất ngắn.
“Cô Thẩm khỏe.”
“Không cần liên hệ.”
Lần nào cũng vậy.
Nghe nói anh giữ tất cả những dòng đó trong một tập tài liệu riêng.
Mỗi tuần đều mở ra xem.
Nhưng điều đó liên quan gì đến tôi?
Tôi bắt đầu học lại những thứ từng bỏ dở.
Trước khi kết hôn, tôi từng muốn mở một văn phòng tư vấn pháp lý cho phụ nữ sau l/y h/ôn.
Sau khi gả vào nhà họ Hạ, Hạ phu nhân nói công việc ấy không đủ thể diện.
Hạ Văn Châu cũng nói.
“Nhà họ Hạ không thiếu tiền, em không cần vất vả.”
Thế là tôi bỏ.
Bỏ sự nghiệp.
Bỏ bạn bè.
Bỏ cả chính mình.
Bây giờ tôi nhặt lại từng thứ một.
Tôi dùng khoản bồi thường từ nhà họ Hạ, cộng thêm tài sản được chia lại sau khi phát hiện Hạ Văn Châu che giấu, thành lập một quỹ nhỏ.
Tên là “Lê Minh”.
Luật sư Tống hỏi tôi vì sao chọn cái tên này.
Tôi nói.
“Sau đêm dài, trời sẽ sáng.”
Anh ấy cười.
“Rất hợp với cô.”
15
Bảy tháng sau.
Tôi sinh ba đứa bé.
Hai trai một gái.
Vì sinh non nên cả ba phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt một thời gian.
Ngày tôi tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy là luật sư Tống và dì giúp việc tôi thuê.
Không có Hạ Văn Châu.
Tôi đã dặn b/ệnh viện từ trước.
Ngoài danh sách cho phép, không ai được vào.
Luật sư Tống đưa cho tôi xem ảnh ba đứa nhỏ.
Nhỏ xíu.
Đỏ hỏn.
Mắt còn chưa mở.
Nhưng sống rất mạnh mẽ.
Tôi nhìn ảnh rất lâu.
Nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Không phải vì đau.
Mà vì tôi biết.
Từ hôm nay, tôi không còn một mình nữa.
Tin tức tôi sinh con vẫn truyền đến tai nhà họ Hạ.
Hạ Văn Châu chạy đến b/ệnh viện ngay trong đêm.
Anh đứng ngoài hành lang, bị bảo vệ chặn lại.
“Xin lỗi anh, cô Thẩm không cho phép anh vào.”
Anh nhìn qua ô cửa kính.
Không nhìn thấy tôi.
Cũng không nhìn thấy con.
Chỉ nhìn thấy hành lang trắng lạnh.
Anh nói.
“Tôi là cha của bọn trẻ.”
Chaporia
Bình Luận (0)