Thẩm Nghiễn ngồi đối diện tôi, giọng khàn khàn:
“Vãn Vãn, tiền anh sẽ trả.”
“Nhưng em có thể đừng ly hôn không?”
Tôi nhìn anh ta.
“Không thể.”
“Anh không đồng ý cũng không sao.”
“Tôi có đủ chứng cứ chứng minh tình cảm vợ chồng đã rạn nứt nghiêm trọng.”
“Chúng ta chỉ là vấn đề thời gian.”
Anh ta siết chặt tay.
“Em thật sự hận anh đến vậy?”
Tôi lắc đầu.
“Tôi không hận anh.”
“Hận cũng cần tình cảm.”
“Thẩm Nghiễn, tôi chỉ không cần anh nữa.”
Có đôi khi, câu “không cần” còn tàn nhẫn hơn “hận”.
Vì hận ít nhất chứng minh trong lòng vẫn còn vướng bận.
Còn không cần, nghĩa là người đó đã hoàn toàn bị dọn ra khỏi đời mình.
Phiên hòa giải thất bại.
Nhưng đó vốn nằm trong dự đoán của tôi.
Hai tháng sau, vụ kiện tài sản có kết quả bước đầu.
Thẩm Tình buộc phải hoàn trả số tiền đã nhận.
Vì cô ta không có khả năng trả ngay, tài sản đứng tên cô ta bị xử lý theo quy định.
Chiếc xe bán lại.
Nội thất mới tháo dỡ.
Trang sức và túi xách đem đấu giá.
Căn hộ tân hôn biến thành công trình bỏ dở đầy bụi.
Nhà trai không chỉ hủy hôn, còn yêu cầu nhà họ Thẩm hoàn trả toàn bộ quà tặng giá trị lớn.
Triệu Quế Phương phải bán căn nhà cũ để bù vào khoản nợ.
Căn nhà mà bà ta từng nói “Lâm Vãn không có phần” cuối cùng lại dùng để trả tiền cho Lâm Vãn.
Ngày nhận được khoản tiền đầu tiên chuyển về tài khoản, tôi đang ở xưởng gốm.
Thông báo ngân hàng vang lên.
1,56 tỷ đồng.
Tôi nhìn con số ấy rất lâu.
Không phải vì vui mừng.
Mà vì cảm thấy hoang đường.
Tôi từng nghĩ muốn lấy lại tiền từ nhà họ Thẩm là chuyện rất khó.
Nhưng hóa ra khó nhất không phải là đòi tiền.
Khó nhất là thừa nhận người mình từng yêu thật sự không đáng.
Tối đó, tôi tự nấu một bữa cơm.
Không quá cầu kỳ.
Một bát canh nóng.
Một đĩa rau.
Một phần cá hấp.
Tôi ngồi một mình bên bàn ăn, ăn rất chậm.
Không còn ai chê tôi nấu nhạt.
Không còn ai vừa ăn vừa nhắc tôi chuyển tiền cho mẹ.
Không còn ai nói Thẩm Tình thích món này, lần sau nhớ làm thêm.
Căn hộ yên tĩnh đến mức nghe được tiếng mưa ngoài cửa sổ.
Nhưng tôi không thấy cô đơn.
Tôi thấy tự do.
Nửa năm sau, bản án ly hôn có hiệu lực.
Tôi và Thẩm Nghiễn chính thức không còn quan hệ vợ chồng.
Hôm nhận giấy, anh ta chờ tôi trước cổng tòa.
Mùa đông năm ấy rất lạnh.
Anh ta mặc áo khoác đen, cả người gầy đi nhiều.
Nhìn thấy tôi, anh ta bước tới.
“Vãn Vãn.”
Tôi dừng lại.
“Có việc?”
Anh ta nhìn tờ giấy trong tay tôi.
Mắt đỏ lên.
“Anh từng nghĩ chúng ta sẽ đi đến cuối đời.”
Tôi không nói gì.
Anh ta cười khổ.
“Căn nhà chúng ta từng muốn mua, anh đi xem rồi.”
“Chủ đầu tư nói căn cuối cùng đã bán.”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Là tôi mua.”
Thẩm Nghiễn sững sờ.
Tôi nhìn anh ta.
“Không phải căn nhà của chúng ta.”
“Là nhà của tôi.”
Anh ta đứng chết lặng tại chỗ.
Tôi nói tiếp:
“Tôi dùng tiền lấy lại từ nhà họ Thẩm, cộng thêm tiền của mình, mua đứt.”
“Không vay.”
“Không đồng sở hữu.”
“Không ghi tên ai khác.”
“Chỉ có tôi.”
Gió thổi qua, mặt Thẩm Nghiễn trắng đến gần như trong suốt.
Anh ta cười rất khó coi.
“Vậy cũng tốt.”
“Em cuối cùng cũng có nhà rồi.”
Tôi nhìn anh ta.
“Đúng.”
“Rời khỏi anh, tôi cái gì cũng có.”
Câu nói đó rất nhẹ.
Nhưng lại khiến Thẩm Nghiễn đỏ mắt.
Anh ta cúi đầu.
“Vãn Vãn, anh xin lỗi.”
Đây là lần đầu tiên anh ta thật sự nói xin lỗi.
Không có “nhưng”.
Không có “em cũng có lỗi”.
Không có “đừng làm loạn”.
Chỉ là xin lỗi.
Nhưng tôi đã không cần nữa.
Tôi nói:
“Tôi nhận.”
“Nhưng không tha thứ.”
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi cất giấy ly hôn vào túi.
“Thẩm Nghiễn, sau này đừng gặp lại.”
Nói xong, tôi bước xuống bậc thang.
Phía trước, trợ lý Trần đang đứng cạnh xe đợi tôi.
Hôm nay tôi phải đi nhận chìa khóa căn nhà mới.
Ánh nắng mùa đông rơi xuống vai tôi.
Không quá ấm.
Nhưng rất sáng.
Tôi không quay đầu.
Vì phía sau đã không còn gì đáng để tôi ngoái lại.
Ngày chuyển vào nhà mới, tôi không mời quá nhiều người.
Chaporia
Bình Luận (0)