Chỉ có vài người bạn thân, luật sư Lục, trợ lý Trần, vài nhân viên xưởng gốm.
Căn nhà nằm ở tầng cao.
Ban công nhìn ra sông.
Tôi đặt bộ gốm đầu tiên mình làm sau ly hôn ở phòng khách.
Tên nó là: Tân Sinh.
Bạn thân nhìn quanh một vòng, ôm vai tôi.
“Cuối cùng bà cũng sống như người rồi.”
Tôi bật cười.
“Trước đây không giống người à?”
Cô ấy nhìn tôi, mắt hơi đỏ.
“Trước đây bà giống cái máy rút tiền của nhà họ Thẩm.”
“Bây giờ mới giống Lâm Vãn.”
Tôi cụng ly với cô ấy.
Ngoài cửa sổ, pháo hoa của một sự kiện nào đó bỗng nở rộ trên bầu trời.
Từng chùm sáng rơi xuống mặt sông.
Rực rỡ.
Lộng lẫy.
Tôi đứng giữa căn nhà chỉ thuộc về mình, nghe tiếng mọi người cười nói, lần đầu tiên sau rất nhiều năm cảm thấy đời mình không còn bị ai kéo xuống nữa.
Vài ngày sau, tôi nhận được một bưu kiện không ghi tên người gửi.
Bên trong là một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Mở ra, là chiếc nhẫn cưới tôi từng trả lại cho Thẩm Nghiễn.
Bên dưới có một tờ giấy.
Chữ của anh ta.
[Vãn Vãn, anh trả lại cho em.] [Anh không xứng giữ nó.]Tôi nhìn chiếc nhẫn ấy.
Rất lâu sau, tôi đem nó đến tiệm kim hoàn.
Không bán.
Tôi nhờ họ nấu chảy, làm thành một mặt dây chuyền nhỏ hình giọt nước.
Bạn tôi hỏi:
“Sao còn giữ?”
Tôi đáp:
“Không phải giữ anh ta.”
“Mà là nhắc tôi nhớ.”
“Có những thứ từng tưởng là cả đời, thật ra chỉ là một đoạn đường sai.”
“Đi qua rồi, nấu chảy rồi, đổi hình dạng rồi.”
“Nó không còn là xiềng xích nữa.”
“Nó là chiến lợi phẩm.”
Một năm sau, triển lãm cá nhân của tôi diễn ra tại trung tâm nghệ thuật thành phố.
Chủ đề: Phá Kén.
Ngày khai mạc, rất đông người đến.
Tác phẩm đặt ở trung tâm là một chiếc bát gốm khổng lồ.
Thành bát có vô số vết nứt.
Nhưng những vết nứt ấy được dát vàng.
Dưới ánh đèn, chúng không còn xấu xí.
Mà giống như những đường sét rực rỡ.
Bảng giới thiệu bên cạnh chỉ có một câu.
“Thứ từng làm bạn vỡ vụn, cuối cùng cũng có thể trở thành nơi ánh sáng đi qua.”
Tôi đứng trong đám đông, nghe tiếng người ta bàn luận về tác phẩm.
Không ai biết chiếc bát ấy lấy cảm hứng từ cuộc hôn nhân bảy năm của tôi.
Cũng không cần biết.
Bởi vì đau khổ sau khi được nung qua lửa, đã không còn là vết thương.
Nó là tác phẩm.
Kết thúc buổi triển lãm, trợ lý Trần đưa cho tôi một phong thư.
“Cô Lâm, có người để lại ở quầy lễ tân.”
Tôi mở ra.
Bên trong là vé vào triển lãm đã bị xé một góc.
Mặt sau có vài dòng chữ.
[Vãn Vãn, anh đã đến.] [Anh thấy em đứng trên sân khấu, rất đẹp.] [Anh từng có được người tốt nhất, nhưng chính tay anh đánh mất.] [Xin lỗi.]Không ký tên.
Nhưng tôi biết là ai.
Tôi gấp tờ giấy lại.
Sau đó ném vào thùng rác bên cạnh.
Trợ lý Trần hỏi:
“Không giữ lại sao?”
Tôi mỉm cười.
“Không cần.”
“Triển lãm của tôi không nhận rác.”
Anh ta sửng sốt một giây.
Rồi cũng bật cười.
Đêm ấy, tôi về nhà rất muộn.
Thành phố sau mưa sạch đến lạ.
Tôi đứng ngoài ban công, nhìn ánh đèn xa xa.
Điện thoại vang lên.
Là tin nhắn từ luật sư Lục.
[Khoản bồi thường cuối cùng đã chuyển đủ.] [Tất cả nghĩa vụ tài sản của nhà họ Thẩm với cô đã hoàn tất.]Tôi nhìn dòng tin ấy.
Rất lâu sau, chỉ trả lời một chữ.
[Được.]Tôi đặt điện thoại xuống.
Gió đêm thổi qua rèm cửa.
Trên bàn, mặt dây chuyền hình giọt nước nằm cạnh chìa khóa nhà mới.
Tôi cầm chìa khóa lên.
Kim loại lạnh trong lòng bàn tay.
Nhưng cảm giác lại vô cùng vững chắc.
Bảy năm trước, tôi từng nghĩ hạnh phúc là có người nói sẽ cho mình một căn nhà.
Bảy năm sau, tôi mới hiểu.
Hạnh phúc là tự mình có chìa khóa.
Tự mình mở cửa.
Tự mình bật đèn.
Tự mình quyết định ai được bước vào.
Và ai vĩnh viễn phải đứng ngoài.
Tôi tắt đèn phòng khách, đi về phía phòng ngủ.
Phía sau, thành phố vẫn sáng.
Còn cuộc đời tôi, từ hôm đó trở đi, cũng vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)