“Ừ.”

Thẩm Nghiễn Chi đáp.

“Quả thật không còn buồn nữa.”

Tôi ngượng ngùng đến mức chỉ biết bấu ngón tay.

“Tối qua về nhà.”

“Ngủ có ngon không?”

Sao tự nhiên anh lại hỏi vậy?

“Cũng được.”

Lưng tôi cứng đờ.

“Chỉ là hơi mệt nên ngủ nhiều hơn một chút.”

“Mệt?”

Trong lời anh như có ẩn ý.

“Là vì đi dự tiệc mệt.”

“Hay là…”

“Tối qua nghĩ quá nhiều nên mệt?”

Tim tôi chợt thắt lại.

Quả nhiên.

Anh biết hết rồi.

Tôi siết góc áo, cố giữ bình tĩnh.

“Chỉ là thức khuya nên ngủ muộn thôi.”

“Vậy sao?”

Anh không vạch trần tôi.

Sau đó đổi chủ đề.

“Bình thường ngoài làm bài tập ra.”

“Cô còn thích làm gì nữa?”

“Lên mạng, trò chuyện với bạn bè.”

Tôi vẫn trả lời theo đúng lời đã chuẩn bị từ trước.

“Vẫn thích trò chuyện trên mạng sao?”

Thẩm Nghiễn Chi giống như chỉ đang tán gẫu.

“Nói chuyện qua màn hình.”

“Có phải sẽ thoải mái hơn nói chuyện trực tiếp không?”

Lúc này.

Toàn thân anh như mang theo oán khí.

Tim tôi lại thắt chặt.

Lại nữa rồi.

Tôi đành cắn răng trả lời.

“Còn tùy người.”

“Với người quen thì gặp mặt trực tiếp cũng rất thoải mái.”

“Ồ?”

“Vậy trong mắt cô.”

“Tôi là người quen.”

“Hay người lạ?”

Thẩm Nhiễm ngồi bên cạnh hóng chuyện đến vô cùng thích thú.

Lúc thì nhìn tôi.

Lúc lại nhìn Thẩm Nghiễn Chi.

Nghe anh hỏi vậy.

Cô ấy lập tức giành trả lời.

“Tất nhiên là người quen rồi! Tri Dư là bạn thân nhất của cháu, mà chú út cũng là trưởng bối của cậu ấy.”

Trong khoảnh khắc ấy.

Hình tượng của Thẩm Nhiễm trong mắt tôi bỗng trở nên vô cùng cao lớn.

Tôi lập tức ném cho cô ấy một ánh mắt đầy biết ơn.

Rồi thuận theo lời cô ấy nói tiếp.

“Đúng vậy.”

“Dù sao chú cũng là chú út của Nhiễm Nhiễm.”

“Cũng xem như trưởng bối.”

Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ trưởng bối.

Nhưng Thẩm Nghiễn Chi hoàn toàn không tiếp lời tôi.

“Chỉ là trưởng bối thôi sao?”

Không khí bỗng chốc yên lặng.

Ngay cả Thẩm Nhiễm cũng nhận ra bầu không khí có gì đó không đúng.

Cô ấy chớp chớp mắt.

Lần lượt nhìn tôi.

Rồi lại nhìn chú út của mình.

Cuối cùng rất thức thời ngậm miệng.

Ngoan ngoãn ngồi một bên hóng chuyện.

Không xen vào nữa.

Bị anh nhìn đến mức toàn thân mất tự nhiên.

Tôi khẽ hỏi.

“Chứ còn có thể là gì nữa?”

“Không có gì.”

Thẩm Nghiễn Chi khẽ thở dài.

“Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Rồi lại khe khẽ thở than.

“Đúng là một con sói mắt trắng.”

09

Đến trưa, trưởng bối nhà họ Thẩm trở về.

Tôi và Thẩm Nhiễm quen nhau từ sớm, hai gia đình cũng có qua lại.

Nên tôi cũng không thấy quá gượng gạo.

Đến giờ ăn trưa.

Người giúp việc lần lượt bưng thức ăn và đồ uống lên.

Ngay giây tiếp theo.

Một ly nước nho có nhiệt độ vừa phải được đẩy đến trước mặt tôi.

Động tác vô cùng tự nhiên, thuần thục.

Như thể đã làm hàng ngàn lần.

Đầu ngón tay tôi khựng lại, theo bản năng nhìn sang Thẩm Nghiễn Chi bên cạnh.

Anh đang cúi đầu dùng bữa, vẻ mặt bình thản.

Như thể chỉ tiện tay làm vậy.

Thẩm Nhiễm ngồi cạnh tôi lại nghi hoặc lên tiếng.

“Chú út, sao chú biết Tri Dư thích uống cái này vậy?”

Trước mắt tôi tối sầm.

Thật sự rất muốn bịt miệng Thẩm Nhiễm lại.

Thẩm Nghiễn Chi gắp một miếng thức ăn, nhàn nhạt đáp.

“Hôm qua thấy cô ấy uống.”

Nói xong.

Anh lại đưa đũa sang.

Chính xác gắp hết hành lá và sợi gừng lẫn trong bát của tôi.

Động tác ấy.

Khiến cả người tôi cứng đờ.

Không ăn hành gừng, thích uống nước nho.

Đều là những thói quen nhỏ.

Tôi từng tiện miệng than phiền với anh khi còn yêu qua mạng.

Ông bà Thẩm nhìn nhau.

Rồi lên tiếng.

“Lần đầu tiên thấy Nghiễn Chi để tâm đến một người như vậy.”

Nghe đến đây.

Tôi như ngồi trên đống lửa.

Chỉ biết cúi đầu ăn cơm.

Đến một câu cũng không dám nói.

Trong bữa ăn.

Có người nhắc đến cuộc sống trên mạng hiện nay.

Lại có người cười nói.

“Giới trẻ bây giờ ấy mà, thích kết bạn trên mạng lắm, trò chuyện thì rôm rả vô cùng, nhưng gặp mặt thật lại trở nên ngại ngùng.”

Vừa nghe câu đó.

Bàn tay cầm đũa của tôi khẽ run lên.

Trong lòng thầm thấy không ổn.

Quả nhiên.

Thẩm Nghiễn Chi lập tức tiếp lời.

Ánh mắt thẳng tắp dừng trên người tôi.

Giọng điệu bình thản.

“Có người ở sau màn hình thì rất to gan, ăn nói lưu loát, thích đùa giỡn, còn luôn đưa ra đủ loại yêu cầu thú vị.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...