“Nhưng một khi gặp mặt.”
“Lại cứ né tránh hết lần này đến lần khác.”
Anh nói bóng nói gió.
Đều đang nhắm vào tôi.
Các trưởng bối nghe vậy đều cười lớn.
Chỉ cho rằng anh đang trêu đùa giới trẻ ngày nay.
Chỉ có tôi biết.
Anh đang nhắc tôi.
Nhắc chuyện tôi từng lừa dối anh.
Thẩm Nghiễn Chi khựng lại.
Rồi nhìn tôi.
“Cô Cố, bên cạnh cô chắc cũng có kiểu bạn như vậy nhỉ?”
Mọi ánh mắt.
Một lần nữa tập trung lên người tôi.
Tôi đành cắn răng ngẩng đầu.
Miễn cưỡng nở nụ cười.
“…Thỉnh thoảng cũng gặp.”
“Vậy cô nghĩ.”
“Kiểu người như vậy.”
“Trong lòng họ đang nghĩ gì?”
“Là chỉ đơn thuần ngại ngùng.”
“Hay trong lòng đang giấu chuyện gì đó?”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Nhất thời không tìm được lời nào thích hợp để trả lời.
Giấu chuyện.
Đúng là trong lòng tôi đang giấu một chuyện động trời.
Đã đá Thẩm Nghiễn Chi.
Lại còn sợ bị anh đưa sang châu Phi đào mỏ.
Thấy tôi mãi không trả lời.
Trong mắt Thẩm Nghiễn Chi thoáng hiện vẻ thất vọng.
Anh không hỏi tiếp nữa.
Nhưng ánh mắt ấy.
Vẫn luôn thỉnh thoảng dừng trên người tôi.
10
Sau bữa cơm.
Tôi và Thẩm Nhiễm đi dạo trong vườn.
Đi được một lúc.
Lại nhìn thấy Thẩm Nghiễn Chi ở đó.
Thẩm Nhiễm đột nhiên ôm bụng.
Nói muốn đi vệ sinh.
Tôi lập tức thấy không ổn.
Cũng định chuồn theo.
Mới đi được một bước.
Đã bị gọi lại.
“Vội đi đâu vậy?”
Anh dừng trước mặt tôi, cách nửa bước chân.
“Đến vậy sao?”
“Rất sợ tôi à?”
“Không có.”
Tôi theo bản năng phản bác.
“Cháu không sợ chú.”
Vẻ mặt Thẩm Nghiễn Chi dịu đi vài phần.
“Vậy sao cứ chạy?”
“Cháu muốn đi xem Nhiễm Nhiễm, cậu ấy đau bụng.”
“Con bé không sao.”
Thẩm Nghiễn Chi kéo tôi ngồi xuống đình nghỉ trong vườn.
“Tôi chỉ tò mò.”
“Rốt cuộc cô vẫn luôn trốn tránh điều gì?”
Tôi mím môi.
Không nói lời nào.
Anh khẽ thở dài.
“Yêu tôi.”
“Lại khiến cô thấy mất mặt đến thế sao?”
Một câu nói.
Như tiếng sét giữa trời quang.
Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn anh.
Đáy mắt tràn ngập hoảng loạn.
“Cháu không hiểu chú đang nói gì.”
“Mấy ngày nay.”
“Tôi không cố ý làm khó cô.”
Anh nhẹ giọng nói.
“Chỉ là nhớ lại chuyện trước đây.
”
“Khó tránh khỏi cảm thấy tiếc nuối.”
“Chuyện trước đây…”
Cuối cùng tôi cũng không nhịn được.
Quay sang nhìn anh.
“Chú út… nhớ người quen trên mạng đó đến vậy sao?”
“Nhớ.”
Anh thẳng thắn thừa nhận.
“Nửa năm ở bên cô ấy.”
“Là khoảng thời gian vui vẻ nhất của tôi.”
“Tính tôi vốn lạnh nhạt, không thích nói nhiều.”
“Bên cạnh cũng chẳng có người bạn nào để đùa giỡn.”
“Chỉ có cô ấy.”
“Rực rỡ, náo nhiệt.”
Anh khựng lại.
Giọng nói trầm thấp hơn.
“Tôi học cách yêu qua mạng.”
“Làm theo ý cô ấy.”
“Thức khuya cùng cô ấy.”
“Đáp ứng mọi yêu cầu kỳ quái của cô ấy.”
“Tôi từng nghĩ.”
“Sự náo nhiệt ấy sẽ kéo dài mãi.”
“Không ngờ.”
“Điều chờ đợi tôi cuối cùng.”
“Chỉ là một câu.”
“Hết cảm giác mới mẻ rồi.”
Nghe xong những lời ấy.
Lồng ngực tôi như bị thứ gì chặn lại.
Vừa chua xót.
Lại vừa ngột ngạt.
Khi đó.
Tôi chỉ mải vui chơi.
Chưa từng nghĩ.
Người ở đầu bên kia màn hình.
Đã ôm tâm trạng như thế nào để chiều theo mọi trò nghịch ngợm của tôi.
“Đừng sợ.”
Nhìn dáng vẻ cố tỏ ra bình tĩnh của tôi.
Giọng anh dịu đi vài phần.
“Mọi người đều nói Thẩm Nghiễn Chi tôi có thù tất báo.”
“Ai đắc tội tôi.”
“Đều không có kết cục tốt.”
“Nên cô vẫn luôn sợ tôi trả thù cô.”
“Đúng không?”
Tâm tư của tôi.
Bị anh lột sạch không còn chút nào.
Tôi không thể gượng nổi nữa.
Cúi mắt.
Khẽ thừa nhận.
“Vâng.”
“Cháu biết lúc trước là cháu sai.”
“Đem chân thành của chú ra làm trò đùa.”
“Hết cảm giác mới mẻ rồi.”
“Lại tùy tiện chia tay.”
“Cháu biết mình sai.”
“Cũng rất áy náy.”
“Nếu chú còn giận.”
“Cứ nhắm vào cháu.”
“Đừng liên lụy đến nhà họ Cố.”
Nói đến câu cuối.
Giọng tôi đã mang theo tiếng nức nở.
Đó là khúc mắc lớn nhất.
Đã đè nặng trong lòng tôi suốt thời gian qua.
Thẩm Nghiễn Chi im lặng rất lâu.
Anh đưa tay lên.
Đầu ngón tay khẽ vuốt qua mái tóc tôi.
Động tác vô cùng dịu dàng.
“Trong mắt cô.”
“Tôi chỉ biết dùng trả thù để giải quyết mọi chuyện thôi sao?”
Giọng anh rất nhẹ.
Trong thoáng chốc.
Tôi bỗng ngẩn người.
Giống như quay trở lại khoảng thời gian yêu qua mạng.
Chaporia
Bình Luận (0)