Nguyễn Đại Nghĩa choàng tỉnh. Cảm giác đầu tiên là một sự bất ngờ: anh còn sống. Trong ký ức cuối cùng, anh đã gục ngã trong phòng tắm sau hai ngày tăng ca triền miên, lẽ ra phải là bóng tối vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, anh đang nằm trên một chiếc giường.
Khi cố gắng cử động, một cảm giác lạ lẫm truyền đến từ cơ thể. Đôi bàn tay vốn từng quen với việc xử lý những chi tiết máy móc, những vật liệu xây dựng thô cứng, giờ đây lại mềm mại và mảnh khảnh đến lạ. Anh đưa tay lên chạm vào gương mặt mình, cảm nhận được làn da mịn màng hơn nhiều so với trước. Đặc biệt, cảm giác về chiều cao hoàn toàn thay đổi. Anh nhận ra mình lùn đi hẳn một cái đầu. Theo bản năng, anh ngồi dậy, cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng nhưng đồng thời cũng yếu ớt đến khó tin. Chiếc chăn mỏng trượt xuống, để lộ vóc dáng nhỏ bé, gầy guộc hoàn toàn không phải thân hình cao lớn của một người đàn ông trưởng thành.
Ánh mắt anh lướt quanh căn phòng. Đây không phải căn hộ nhỏ quen thuộc với quần áo và bản vẽ quăng tứ tung của anh. Căn phòng này rộng rãi một cách bất thường, nhưng lại toát lên vẻ cũ kỹ, lạnh lẽo, cổ kính và tăm tối. Đồ đạc nội thất thưa thớt, hầu hết đều mang một màu sắc u ám, phủ một lớp bụi mờ. Không gian có một sự trống trải đến rợn người.
Đúng lúc đó, một dòng ký ức xa lạ và đau đớn bất ngờ ùa về, không thể kiểm soát. Đó là những mảnh ghép rời rạc về một cuộc đời đầy tủi nhục: sự ghẻ lạnh của gia đình, ánh mắt khinh miệt của người hầu, những bữa ăn nguội lạnh, nỗi cô đơn gặm nhấm, và cả cái chân tật nguyền. Anh nhận ra mình đang ở trong thân xác của Cermia Carolin một tiểu thư bị ruồng bỏ.
Sự đồng cảm trào dâng trong lòng Nguyễn Đại Nghĩa. Anh cũng là một người có gia đình tan vỡ, từng trải qua cảm giác cô độc và bị bỏ rơi. Bố mẹ ly hôn, mẹ và em gái rời đi, bố bặt vô âm tín.
Dù hoàn cảnh khác nhau, nhưng cái cảm giác bị gạt ra ngoài lề, không thuộc về một nơi nào đó, lại hoàn toàn giống nhau. Anh hiểu nỗi đau bị hiểu lầm, bị đối xử bất công, bị tước đoạt cả những điều cơ bản nhất.
Ánh mắt anh vô thức ngước lên trần nhà, và trái tim anh chợt thắt lại. Một sợi vải vẫn còn treo lơ lửng, và một chiếc thòng lọng vẫn còn quấn quanh cổ anh. Khoảnh khắc đó, mọi thứ trở nên rõ ràng. Cermia đã định tự sát, không, coi bé này đã làm thế rồi.
Nghĩ đến việc Cermia đã tuyệt vọng đến mức chọn cái chết. Cô bé này, đã phải chịu đựng một cuộc sống đầy đau khổ đến mức không còn muốn sống nữa. Sự lựa chọn cái chết chủ động đó nói lên mức độ cùng quẫn và tuyệt vọng mà cô bé đã trải qua. Nghĩa có mọi kí ức của Cermia, và anh cảm nhận được toàn bộ bi kịch của cuộc đời cô.
Nỗi đồng cảm sâu sắc nhanh chóng nhường chỗ cho sự chán nản. Nguyễn Đại Nghĩa thở dài. "Chết một lần chưa đủ sao?" Anh lẩm bẩm. Cuộc sống đầu tiên của anh đã đầy rẫy sự cô độc và gánh nặng. Giờ đây, anh lại rơi vào một hoàn cảnh còn tệ hơn, làm một tiểu thư bị ruồng bỏ, bị nhốt trong một căn phòng lạnh lẽo, với một cái chân tật nguyền và những ký ức đau khổ của người khác. Nó không khác gì một phiên bản còn tệ hơn của cuộc đời cũ anh.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống. Mọi thứ chìm trong tĩnh lặng đáng sợ. Anh nhận ra, dù có suy nghĩ bao nhiêu đi nữa, lúc này cũng chẳng giải quyết được gì. "Dù sao thì trời cũng tối rồi," anh nghĩ. Có lẽ, cách tốt nhất là đi ngủ, và anh thầm mong đây chỉ là một cơn ác mộng thật dài, để khi tỉnh dậy, anh sẽ trở lại với cuộc sống cũ của mình, dù nó có tẻ nhạt đến đâu đi nữa. Anh nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ trong căn phòng xa lạ, mang theo sự mệt mỏi của hai cuộc đời.
Chaporia
Bình Luận (0)