Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Cermia, hay đúng hơn là Nguyễn Đại Nghĩa trong thân xác cô, chậm rãi mở mắt. Cơn ác mộng của đêm qua vẫn đeo bám dai dẳng, nhưng hiện thực phũ phàng lại càng rõ nét hơn khi ánh sáng ban ngày soi rọi khắp căn phòng lạnh lẽo.
Tiếng cọt kẹt của cánh cửa gỗ vang lên, theo sau là một giọng nói the thé, đầy vẻ trịnh thượng: "Tiểu thư Cermia! Dậy đi! Trời sáng rồi còn nằm ỳ đó à?"
Cermia nheo mắt nhìn.
Trước mặt cô là một hầu gái trẻ tuổi, và chết tiệt, cô ta cũng thật đẹp. Làn da trắng sứ, đôi mắt to tròn lấp lánh và mái tóc tết cầu kỳ khiến cô ta trông như một bức tranh. Cermia thoáng nhận ra, nhan sắc này thậm chí còn có phần lấn át vẻ ngoài hiện tại của chính mình, một Cermia ốm yếu, xanh xao và tiều tụy. Nhanh chóng, lục lọi trong ký ức của Cermia: đây là Mary, cô hầu gái được gia tộc cử đến "chăm sóc" cô, nhưng thực chất lại luôn đối xử tệ bạc và coi thường cô.
Chaporia
Bình Luận (0)