“Em tự ăn là được.”
Thẩm Tự Chu đặt bát canh đã múc sẵn trước mặt tôi.
Trên bàn tay thon dài còn đeo một chiếc đồng hồ.
Nhìn thôi cũng biết rất đắt.
“Không sao.”
“Ăn cơm cùng em mới là quan trọng nhất.”
Nói xong, anh dịu dàng mỉm cười với tôi.
Tim tôi bỗng hẫng một nhịp, vội cúi đầu.
Thầm niệm trong lòng.
Không được nhìn!
Không được nhìn!
Suốt bữa cơm.
Tôi cố ý giữ khoảng cách với Thẩm Tự Chu.
Nhưng Thẩm Tự Chu lại chẳng hề có ý thức giữ khoảng cách.
Cuối cùng còn trực tiếp động tay.
“Anh làm gì vậy?”
Tôi bị hành động bất ngờ của anh dọa giật mình.
“Khóe miệng em dính một hạt cơm.”
Thẩm Tự Chu giơ ngón tay đang kẹp một hạt cơm lên cho tôi xem.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Thầm mắng bản thân đầu óc quá đen tối.
Khẽ nói một câu cảm ơn rồi tiếp tục ăn.
Một bữa cơm.
Tôi ăn mà nơm nớp lo sợ.
Còn Thẩm Tự Chu thì ung dung bình thản.
08
Ăn xong tôi lập tức trở về phòng.
Đang chuẩn bị tắt đèn đi ngủ.
Thì có tiếng gõ cửa vang lên.
Tò mò, tôi ra mở cửa.
Một mùi rượu nồng nặc ập vào mặt.
Sau đó.
Tôi nhìn thấy Thẩm Tự Chu vốn quần áo chỉnh tề.
Lúc này cổ áo mở rộng, để lộ phần ngực thấp thoáng bên trong.
Gương mặt đỏ bừng.
Ánh mắt mê man.
Miệng lẩm bẩm nóng quá.
Đôi tay còn rất không thành thật, trực tiếp cởi quần áo.
Rõ ràng đã say.
Thế nhưng động tác cởi cúc áo của Thẩm Tự Chu lại nhanh đến lạ.
Mắt thấy chiếc cúc cuối cùng sắp được mở ra.
Tôi hoảng hốt kéo vạt áo anh lại, che kín phần cơ bụng khiến người ta đỏ mặt tim đập.
“Anh Tự Chu… anh… anh đừng cởi nữa, em đưa anh về phòng trước.”
Vừa nói tôi vừa đẩy anh về căn phòng bên cạnh.
Khó khăn lắm mới đưa được anh lên giường.
Đắp chăn kín mít cho anh.
Tôi mới xuống dưới gọi dì Lưu đến giúp.
Trong phòng vang lên giọng nói đầy lo lắng của dì Lưu.
Tôi đầy vẻ khó hiểu.
Mới có hai tiếng đồng hồ.
Sao anh lại uống đến mức này?
Chẳng lẽ…
Anh đang mượn rượu giải sầu?
Nghĩ đến đây.
Cảm giác áy náy trong lòng tôi lại tăng thêm vài phần.
Bên này tôi vừa trở về phòng.
Bên kia, Thẩm Tự Chu đang nằm trên giường bỗng ngồi bật dậy.
Anh cầm điện thoại.
Trong mắt chẳng còn chút men say nào.
Sau đó gửi một tin nhắn vào nhóm có tên “Kế hoạch theo đuổi vợ”.
Thuyền: “Cô ấy nhìn thấy tôi cởi áo cứ như gặp ma.”
Chỉ một câu của Thẩm Tự Chu.
Cả nhóm lập tức ngập tràn sticker cười lớn.
Theo đuổi vợ thất bại còn bị bọn họ cười nhạo.
Mặt Thẩm Tự Chu tối sầm.
Thuyền: “Dự án phía Tây thành không muốn tham gia nữa?”
“Thẻ không muốn dùng nữa à?”
Thẩm Ngạn và Diệp Tô Tô vốn còn định cười nhạo Thẩm Tự Chu.
Lập tức im bặt.
Đùa thì đùa.
Chứ không cần thiết phải đối đầu với tiền.
Nhị thiếu: “Cô ấy chắc chắn cực kỳ thích xem cơ bụng. Trưa nay em còn thấy cô ấy nhìn mấy anh chàng trong video lắc hông uốn eo mà cười ngây ngô.”
Tô: “Vậy… là sai người?”
Nhị thiếu: “Có khi nào cô ấy thích trai trẻ không?”
“Đàn ông chẳng phải đều thích người trẻ sao?”
“Phụ nữ chắc cũng vậy.”
Thuyền: “…”
Lời của Thẩm Ngạn thật sự đả kích Thẩm Tự Chu quá lớn.
Nếu là ngoại hình, học vấn hay điều kiện vật chất.
Anh đều có đủ tự tin.
Chỉ riêng vấn đề tuổi tác.
Anh hoàn toàn bất lực.
Lần đầu tiên trong đời.
Thẩm Tự Chu cảm thấy hối hận vì mình sinh ra quá sớm.
09
Sáng hôm sau ăn sáng.
Thẩm Tự Chu xin lỗi tôi vì chuyện say rượu tối qua.
Tôi còn chưa kịp nói câu “Không sao”.
Thì Thẩm Tự Chu đã lên tiếng trước.
“Thật ra bình thường anh không như vậy.”
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh anh cởi quần áo tối qua.
Chaporia
Bình Luận (0)