Bỗng có chút không dám nhìn anh.

Đành cúi đầu giả vờ uống cháo.

“Không sao đâu, em hiểu mà.”

Lần này Thẩm Tự Chu không nói gì.

Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Ánh mắt ấy khiến lòng tôi có chút hoảng.

Ngay khi tôi tưởng cuộc trò chuyện giữa chúng tôi đã kết thúc.

Thì giọng nói của anh bất ngờ vang lên bên cạnh.

“A Lê thích người lớn tuổi hơn… hay nhỏ tuổi hơn?”

Tôi bị câu hỏi này làm sặc.

Vội cầm ly nước cam uống mấy ngụm lớn mới bình tĩnh lại.

Trong lúc đó.

Thẩm Tự Chu vừa nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Vừa lo lắng nhìn tôi.

Trong ấn tượng của tôi.

Thẩm Tự Chu vẫn luôn là hình tượng người anh dịu dàng, chín chắn.

Anh chưa từng hỏi chuyện riêng của tôi.

Chỉ âm thầm ở bên giúp đỡ, chăm sóc tôi.

Tôi không ngờ.

Anh lại hỏi một câu như vậy.

“Đỡ hơn chưa?”

“Dạ, đỡ nhiều rồi.”

Tôi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt bất ngờ chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Tự Chu.

Ánh nhìn của anh nghiêm túc mà tha thiết.

Khiến tôi có chút mất tự nhiên.

“Vậy bây giờ có thể cho anh biết câu trả lời không?”

Tôi biết mình không tránh được câu hỏi này.

Chỉ đành cắn răng trả lời.

“Nhỏ… nhỏ tuổi hơn.”

Chính tôi nói ra cũng thấy ngượng.

Không biết Thẩm Tự Chu học mấy câu này từ đâu nữa.

“Ra… là vậy.”

Không biết có phải tôi nghe nhầm không.

Tôi lại cảm thấy trong giọng nói của Thẩm Tự Chu có chút buồn bã.

“Ăn cơm đi, lát nữa anh đưa em đến trường.”

Giọng nói của Thẩm Tự Chu lại trở về bình thường.

Xem ra.

Đúng là tôi nghĩ nhiều rồi.

Tôi vốn cho rằng.

Chuyện tối qua và sáng nay.

Chỉ là những tình huống ngoài ý muốn hiếm gặp trong cuộc sống.

Không ngờ.

Đối mặt với hết bất ngờ này đến bất ngờ khác sau đó.

Tôi suýt nữa không chịu nổi.

10

Ai hiểu cho tôi chứ!

Tôi mới ở nhà Thẩm Tự Chu nửa tháng.

Mà hàng loạt hành động ngoài dự đoán của anh đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của tôi về anh.

Ngày nào cũng đúng giờ đưa đón tôi đi học thì thôi.

Ba bữa nửa tháng lại tặng hoa tặng quà cũng thôi.

Một tổng tài dịu dàng bỗng biến thành nam sinh đại học lạnh lùng cũng còn chấp nhận được.

Dù sao gương mặt và vóc dáng của anh cũng quá xuất sắc.

Nhưng…

Nhà ai có người đã có người trong lòng.

Lại ngày nào cũng nghĩ đủ cách phô bày sức hút đàn ông như vậy chứ!

Nấu cơm, làm bánh ngọt.

Kèm tôi học.

Cởi trần tập thể hình.

Sáng sớm còn đứng ngược ánh nắng, vừa uống sữa vừa nói với tôi:

“Chào buổi sáng.”

Tôi thật sự sắp phát điên rồi.

Để giữ vững đạo tâm sắp tan vỡ của mình.

Nhân lúc thứ Bảy.

Tôi lén gọi Thẩm Ngạn ra ngoài, bảo cậu ấy dẫn tôi đi xem rốt cuộc sức khỏe của ông nội nhà họ Thẩm thế nào rồi.

Nửa tháng nay.

Cứ ba ngày tôi lại hỏi một lần.

Lần nào Thẩm Ngạn cũng nói chưa khỏe, bảo tôi tiếp tục chờ.

Cậu ấy có biết.

Nếu còn chờ nữa.

Sẽ xảy ra chuyện lớn không.

“Rốt cuộc cậu có dẫn tôi đi gặp ông nội không?”

Tôi lạnh mặt hỏi lại Thẩm Ngạn.

Thẩm Ngạn vẫn khó xử từ chối.

“Không phải em không muốn dẫn chị đi.”

“Mà là bây giờ ông nội thật sự không tiện gặp người khác.”

Một bóng người lọt vào tầm mắt tôi.

Tôi chăm chú nhìn gương mặt của ông lão cách sau lưng Thẩm Ngạn không xa.

Rồi chỉ vào ông ấy hỏi.

“Cậu nhìn xem, có phải ông nội cậu không?”

“Sao có thể là ông nội em được, chắc chắn chị nhìn…”

…nhầm rồi.

Thẩm Ngạn vừa cười vừa quay đầu lại.

Nhưng những lời còn lại.

Lại đột ngột biến mất sau khi nhìn thấy ông lão.

“Không… không phải ông nội em.”

Thẩm Ngạn thu ánh mắt lại.

Giọng điệu vô cùng chắc chắn.

Chắc chắn như thể sắp được kết nạp Đảng vậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...