“Không phải sao? Nhưng thật sự rất giống mà!”

Tôi vẫn không tin lắm, đứng dậy định đi qua xác nhận.

Vừa định đứng lên.

Đã bị Thẩm Ngạn kéo lại.

Thẩm Ngạn cười trêu.

“Ông cụ nhà ai lại ham ăn thế chứ?”

“Một tay cầm kem, một tay cầm trà sữa.”

“Em dám cam đoan với chị, đó tuyệt đối không phải ông nội em.”

“Nếu ông ấy dám ăn nhiều đồ nhiều đường, nhiều calo như vậy.”

“Về nhà chắc chắn sẽ bị bà nội với mẹ em mắng chết.”

Nghe Thẩm Ngạn nói vậy.

Chút nghi ngờ trong lòng tôi cũng tan biến.

Thẩm Ngạn vẫn không chịu dẫn tôi đi gặp ông nội.

Không còn cách nào khác.

Tôi chỉ đành tiếp tục trở về nhà Thẩm Tự Chu, kiên nhẫn chờ đợi.

11

Sau khi tách khỏi tôi, Thẩm Ngạn lập tức mở nhóm “Hôm nay theo đuổi vợ thành công chưa?”

Nhị thiếu: “Anh, anh có thể quản ông nội một chút được không? Hôm nay em với A Lê đều thấy ông lại lén chạy ra ngoài uống trà sữa, ăn kem rồi!!! Gào thét.jpg”

Nhị thiếu: “Nếu không phải đầu óc em phản ứng nhanh, thì bây giờ anh mất vợ luôn rồi.”

Nhị thiếu: “Em mặc kệ, lần này anh nhất định phải lì xì em một bao đỏ thật lớn.”

Tô: “Ông nội đáng yêu quá, lần sau nhất định em sẽ dẫn ông đi uống trà sữa chính hiệu.”

Nhị thiếu: “Chị muốn bà nội đánh chết ông em à? Đảo mắt.jpg”

Tô: “… Coi như em chưa nói.”

Tô: “Đúng rồi, cậu vẫn chưa câu được cô vợ vừa ngoan vừa xinh đẹp của mình sao?”

Nhị thiếu: “Chị à, đừng đả kích anh em nữa.”

Nhị thiếu: “Anh ấy tặng hoa, tặng tiền, dùng đủ mọi chiêu dịu dàng, còn cố tình giả trẻ, thậm chí ngay cả mỹ nam kế cũng dùng rồi.”

“Thế mà A Lê vẫn không mắc câu.”

“Anh à, em thấy anh cứ mạnh mẽ nói thẳng là không đồng ý hủy hôn đi.”

“Với cô nàng ngốc nghếch đó, chỉ cần anh giả vờ yếu đuối một chút, rồi khóc một trận.”

“Cô ấy chắc chắn sẽ mềm lòng, đồng ý không hủy hôn nữa.”

Tô: “… Chúc cậu may mắn!”

Thẩm Tự Chu không ngờ chiêu “đập nồi dìm thuyền” của Thẩm Ngạn lại hiệu quả đến vậy.

Nếu biết trước.

Anh chắc chắn đã dùng ngay từ tối đầu tiên gặp mặt.

May mà.

Mọi chuyện vẫn chưa quá muộn.

12

Vốn dĩ mỗi ngày phải đối mặt với một Thẩm Tự Chu vô tình quyến rũ người khác đã đủ khó khăn với tôi rồi.

Không ngờ.

Tối nay anh còn tăng thêm độ khó.

Anh lại say rượu!

Hơn nữa.

Còn biểu diễn cởi quần áo ngay trước mặt tôi.

Tôi giữ thế nào cũng không giữ nổi.

Nhìn anh để trần nửa người trên.

Lộ rõ cơ bụng săn chắc cùng đường nhân ngư quyến rũ.

Tôi ngẩng đầu lên.

Cố lau dòng máu mũi vốn không hề tồn tại.

Nếu đây là thử thách ông trời dành cho tôi.

Thì tôi có thể rất có trách nhiệm mà nói với ông ấy.

Ông thắng rồi.

Tôi che mắt.

Kéo Thẩm Tự Chu đi thẳng ra cửa.

Tối nay hoặc là hủy hôn.

Hoặc là tôi vứt bỏ đạo đức mà nhào vào anh.

Dù sao.

Không thể cứ để mình tôi chịu đựng những khảo nghiệm này mãi được.

Thấy tôi kéo anh về phía cổng lớn.

Đầu óc Thẩm Tự Chu tỉnh táo hơn vài phần.

Anh giả vờ mơ hồ hỏi tôi.

“A Lê, chúng ta đi đâu vậy?”

Tôi không nhìn anh.

Nghiến răng nói.

“Đưa anh về nhà cũ, chúng ta hủy hôn.”

Vừa nghe tôi nói muốn về nhà cũ hủy hôn.

Thẩm Tự Chu lập tức giữ chặt tôi như một con trâu, không cho tôi đi tiếp.

Tôi quay đầu nhìn anh.

Không nhìn thì thôi.

Vừa nhìn.

Tôi lập tức bị dọa.

Tôi nhìn thấy Thẩm Tự Chu, người luôn điềm tĩnh và bình tĩnh.

Vậy mà… đang khóc!

Rốt cuộc là tôi điên rồi.

Hay cả thế giới này điên rồi?

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn vì cú sốc Thẩm Tự Chu khóc.

Thì anh đột nhiên nắm lấy vai tôi.

Vành mắt đỏ hoe như ấm nước đang sôi.

Nghẹn ngào hỏi:

“A Lê, tại sao em không thích anh nữa?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...