“Bọn họ ngoài việc trẻ hơn anh.”
“Rốt cuộc còn điểm nào tốt hơn anh?”
“Chẳng phải em thích cơ bụng sao?”
Thẩm Tự Chu đột nhiên cầm tay tôi.
Đặt lên tám múi cơ bụng đầy mê hoặc của anh.
Rồi nói một câu khiến người ta sững sờ.
“Anh cho em sờ, được không?”
Tôi: ?!!!
13
Lời nói và hành động của Thẩm Tự Chu khiến đầu óc tôi hoàn toàn nổ tung.
Tôi cảm nhận được xúc cảm truyền từ lòng bàn tay.
Ấm áp.
Rắn chắc.
Hoàn toàn là thật.
Thẩm Tự Chu vẫn đang khóc.
Khóc đến mức khiến người ta không khỏi xót xa.
Khóc đến mức tim tôi cũng sắp tan nát.
“A Lê, đừng hủy hôn được không?”
“Em thích kiểu đàn ông thế nào?”
“Anh học theo, được không?”
Một Thẩm Tự Chu nghiêm túc vốn đã rất khiến người ta rung động.
Một Thẩm Tự Chu đỏ hoe mắt, vừa khóc vừa cầu xin tôi đừng hủy hôn.
Lại càng khiến người ta rung động hơn.
Tôi cố kìm nén ý muốn hôn hết nước mắt trên mặt anh.
Giữ giọng bình tĩnh hỏi.
“Anh… không thích chị Tô Tô nữa sao?”
Thẩm Tự Chu vốn đang đầy vẻ đau buồn.
Bị câu hỏi của tôi làm cho ngơ ngác.
“Tại sao anh phải thích Tô Tô?”
Thẩm Tự Chu khó hiểu.
Thẩm Tự Chu không hiểu.
Đầu óc Thẩm Tự Chu sắp không đủ dùng nữa rồi.
Đừng nói là anh.
Ngay cả tôi lúc này cũng bắt đầu nghi ngờ.
Rốt cuộc Thẩm Tự Chu đã từng thích Diệp Tô Tô hay chưa.
“Chẳng phải từ nhỏ anh đã thích chị Tô Tô sao?”
Tôi lại hỏi.
Thẩm Tự Chu vốn còn đầy vẻ mờ mịt.
Ngay sau khi nghe tôi nói.
Lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc.
“Anh không thích Tô Tô.”
“Người anh thích từ nhỏ đến giờ là em.”
“Tống Thanh Lê.”
“Mười tám năm nay.”
“Chưa từng thay đổi dù chỉ một giây.”
Khoảnh khắc ấy.
Tôi cảm thấy mình sắp phát điên.
Trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thẩm Tự Chu thích tôi!
Người Thẩm Tự Chu thích từ nhỏ đến lớn vẫn luôn là tôi!!!
Anh không hề thích Diệp Tô Tô!!!
Nhận thức ấy khiến đầu óc tôi lâng lâng vì vui sướng.
Ngoài cười.
Tôi chẳng còn biết phải phản ứng thế nào nữa.
Thấy tôi cứ ngây ngốc nhìn anh mà cười.
Dường như Thẩm Tự Chu cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó.
Anh dè dặt hỏi.
“A Lê…”
“Em… cũng thích anh, đúng không?”
Miệng tôi không trả lời.
Nhưng ánh mắt đã thay tôi trả lời.
Đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Thẩm Tự Chu sáng bừng lên.
Giây tiếp theo.
Anh đưa tay ôm lấy sau đầu tôi.
Rồi một nụ hôn mang theo hương rượu nhẹ nhàng rơi xuống.
Nụ hôn của Thẩm Tự Chu rất chậm.
Rất dịu dàng.
Cũng rất dài.
Dài đến mức tôi quên cả hít thở.
Suýt nữa thì nghẹt thở.
14
Chúng tôi dùng cả một đêm để thổ lộ lòng mình.
Tiện thể cũng tháo gỡ hiểu lầm kéo dài suốt chín năm.
Mẹ tôi và mẹ của Thẩm Tự Chu là bạn thân.
Tuy một người lấy chồng ở Kinh Thành.
Một người ở lại Hải Thành.
Nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến tình bạn giữa họ.
Mỗi kỳ nghỉ hè và nghỉ đông.
Dì Lam đều đưa các con về Hải Thành thăm bố mẹ và mẹ tôi.
Cho nên.
Từ khi tôi chào đời.
Năm nào tôi cũng gặp Thẩm Tự Chu.
Thẩm Tự Chu hơn tôi và Thẩm Ngạn năm tuổi.
Từ nhỏ.
Tôi và Thẩm Ngạn đều rất thích chạy theo sau anh.
Chính vì vậy.
Mẹ tôi và dì Lam đã đính hôn từ bé cho chúng tôi.
Lúc đầu.
Tôi không biết hôn ước từ bé là gì.
Sau này lớn lên.
Tôi mới hiểu.
Sau này Thẩm Tự Chu sẽ là chồng tôi.
Còn tôi sẽ trở thành vợ anh.
Thế nhưng.
Ý nghĩ đó đã thay đổi vào năm tôi chín tuổi.
Trong một lần tôi lại cãi nhau với Thẩm Ngạn.
Thẩm Ngạn đã nói ra một bí mật.
Cậu ấy nói.
Thẩm Tự Chu vốn không hề thích tôi.
Người anh thích là chị Tô Tô sống ở căn biệt thự bên cạnh.
Chaporia
Bình Luận (0)