Cậu ấy còn nói với tôi.

Người vốn được đính hôn với tôi là cậu ấy.

Chứ không phải Thẩm Tự Chu.

Nếu hồi nhỏ tôi không nằng nặc đòi Thẩm Tự Chu bế.

Thì mẹ tôi và dì Lam sẽ không để Thẩm Tự Chu thay Thẩm Ngạn đính hôn với tôi.

Những lời của Thẩm Ngạn khiến tôi cảm thấy mình là một người xấu.

Khi đó.

Tôi thậm chí còn đòi hủy hôn.

Nhưng hai gia đình chỉ nghĩ bọn trẻ đang giận dỗi.

Không lâu sau cũng coi như chưa từng có chuyện gì.

Vì vậy.

Sau khi đỗ đại học, đến Kinh Thành.

Việc đầu tiên tôi muốn làm.

Chính là tìm Thẩm Tự Chu hủy hôn.

Sau đó.

Trả lại tự do cho anh.

Không ngờ.

Tất cả chỉ là một hiểu lầm.

Tôi và Thẩm Tự Chu nói chuyện đến tận nửa đêm.

Càng nghĩ càng tức.

Tức đến mức muốn chạy sang phòng bên cạnh lôi Thẩm Ngạn dậy mắng một trận.

Thẩm Tự Chu ôm tôi vào lòng.

Nhẹ giọng dỗ dành.

“Không vội.”

“Ngày mai chúng ta cùng đi.”

15

Ngày hôm sau, Thẩm Tự Chu gọi Thẩm Ngạn đến để tôi mắng cho một trận.

Tôi mắng.

Còn Thẩm Tự Chu thì chu đáo vỗ lưng giúp tôi bớt tức.

Thẩm Ngạn bị tôi mắng suốt nửa tiếng đồng hồ.

Cậu ấy cũng biết mình sai.

Nên từ đầu đến cuối không cãi lại lấy một câu.

Thấy thái độ nhận lỗi của cậu ấy rất tốt.

Chuyện này coi như kết thúc ở phía tôi.

Nhưng dường như ở phía Thẩm Tự Chu thì không dễ dàng trôi qua như vậy.

Nửa tháng sau.

Một hôm, Thẩm Tự Chu nói với tôi.

Thẩm Ngạn đã ra nước ngoài du học.

Lại còn đến D quốc, nơi nổi tiếng là rất khó tốt nghiệp.

Thẩm Tự Chu còn ra lệnh cứng.

Nếu chưa tốt nghiệp thì không được phép về nước.

Ở D quốc xa xôi.

Thẩm Ngạn lên nhóm “Hôm nay theo đuổi vợ thành công chưa (Đã theo đuổi thành công)” tố cáo Thẩm Tự Chu độc đoán, không nói lý.

Tô: “Đáng đời. Với cái miệng của cậu thì đúng là nên nhớ đời một phen.”

Tôi: “Ngoan nhé, chăm chỉ học hành đi. Cố gắng từ bốn năm thành năm năm, năm năm thành sáu năm! Bọn chị chờ em về nước.”

Thuyền: “Nghe lời chị dâu em.”

Nhị thiếu: “Mọi người… mọi người đúng là một đám vô tình lạnh lùng.”

Nhị thiếu: “Tôi tuyệt giao với mọi người.”

Nhị thiếu: “Trong 24 tiếng.”

Tô: “Ngoan, tháng sau chị sẽ sang chơi với em.”

Nhị thiếu: “Thật hả? Vẫn là chị Tô Tô đối xử với em tốt nhất.”

Tô: “Ừ, dù sao thì chuyện cậu bịa đặt nói chị thích anh cậu, chị vẫn chưa tính sổ với cậu.”

Nhị thiếu: “Chị nói gì vậy??? Tôi không nhìn thấy. Tín hiệu ở nước ngoài đúng là không bằng trong nước. Sao tự nhiên lại mất sóng rồi nhỉ?”

16

Sau hơn mười năm làm vị hôn thê của Thẩm Tự Chu.

Cuối cùng tôi cũng thật sự ở bên anh.

Tuy đôi khi anh vẫn đề phòng các bạn nam bên cạnh tôi như đề phòng trộm.

Nhưng tôi rất thích dáng vẻ sợ mất tôi của anh.

Quả nhiên Thẩm Ngạn không thể tốt nghiệp đúng hạn.

Bốn năm học kéo dài thành sáu năm.

Còn tôi và Thẩm Tự Chu cũng chính thức trở thành vợ chồng vào năm Thẩm Ngạn tốt nghiệp.

Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng hạnh phúc.

Điều duy nhất khiến tôi bất ngờ là.

Giữa Thẩm Ngạn và chị Tô Tô dường như đã nảy sinh một thứ tình cảm mập mờ nào đó.

Đương nhiên.

Bọn họ không nói.

Thì chúng tôi cũng sẽ không hỏi.

Tôi và Thẩm Tự Chu còn cá cược.

Xem giữa hai người họ, ai sẽ là người không nhịn được mà tỏ tình trước.

Tôi đặt cược Thẩm Ngạn.

Dù sao với tính cách nóng vội của cậu ấy.

Một khi nhận ra mình thích đối phương.

Chắc chắn không thể nhịn nổi.

Nhưng Thẩm Tự Chu lại đặt cược là chị Tô Tô.

Tôi rất mong chờ.

Rốt cuộc giữa tôi và Thẩm Tự Chu.

Ai sẽ là người thắng.

【Hết truyện】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...